Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 28.1
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:06
Ngay trong lúc cậu còn đang đứng than ngắn thở dài vì một mình ôm đồm quá nhiều việc không xuôi, thì tiếng chuông cửa bỗng vang lên cứu rỗi cuộc đời cậu.
Vừa mở cửa ra, đập vào mắt cậu là Tần Ngữ và Bùi Hạng Vũ đang tay xách nách mang một giỏ trái cây tươi rói.
Cù Tiểu Phong mừng rỡ đón hai người vào nhà.
Cậu nhanh tay đỡ lấy giỏ trái cây từ tay Bùi Hạng Vũ, rồi ân cần rót nước mời hai vị khách quý.
“A Ngữ, cậu đến đúng lúc lắm luôn ấy, lát nữa vào bếp cứu bồ giúp tớ bao bánh với nhé. Tớ lỡ đ.á.n.h giá cao năng lực của bản thân mất rồi.” Đối diện với Tần Ngữ, Cù Tiểu Phong chẳng thèm giấu giếm mà thẳng thắn thú nhận ngay cái sự bất lực của mình.
Tần Ngữ nghe xong thì hai mắt sáng rực lên, tỏ vẻ vô cùng hứng thú: “Tớ cố tình mò sang sớm trước một tiếng là để phục vụ cho sự nghiệp bao bánh này đấy chứ đâu.” Cậu chàng lập tức đặt ly nước xuống, vừa xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau vừa hào hứng đứng bật dậy nói: “Món này có khó làm lắm không cậu? Tớ thú thật là từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng gói bánh bao bao giờ đâu đấy.”
“Dễ ợt hà, lát nữa tớ chỉ cho vài chiêu là làm được ngay.”
Cù Tiểu Phong với Bùi Hạng Vũ thực ra cũng chỉ mới trò chuyện xã giao vài câu từ cái dạo đi câu cá lần trước, thế nên cậu cũng hơi ngại ngùng khi phải lên tiếng nhờ vả anh chàng. Nào ngờ đâu, anh cũng im lặng lẳng lặng cất bước đi theo hai người vào tận trong bếp.
Cù Tiểu Phong nhanh tay trộn đều phần hành lá vào thau nhân thịt cho thật quyện, sau đó cậu tìm thêm một chiếc chậu nhỏ khác, múc bớt hơn một nửa lượng nhân ra ngoài rồi đặt chiếc chậu nhân ấy vào ngay vị trí chính giữa của Bùi Hạng Vũ và Tần Ngữ.
Ba người vệ sinh tay sạch sẽ bằng xà phòng xong xuôi liền vây quanh tấm t.h.ả.m nhào bột, chọn cho mình một vị trí ngồi thật thoải mái.
Cù Tiểu Phong thao tác vô cùng dứt khoát và nhanh nhẹn, cậu dùng d.a.o cắt bột xẻ một khối lớn từ cục bột trên t.h.ả.m ra, lăn vài đường cơ bản là khối bột đã kéo dài thành một dải dài, sau đó cậu lại dùng d.a.o c.h.ặ.t thành mớ viên bột nhỏ chỉ bằng cỡ đầu ngón tay cái.
“Ủa, cắt nhỏ xíu vậy luôn hả cậu?!” Tần Ngữ nhìn mớ viên bột tí hon mà mắt chữ O mồm chữ V kinh ngạc hỏi.
“Ừ mớ, món bánh bao thịt mini chiên hôm nay chúng ta làm là phải dùng mớ viên bột tí hon này để gói đấy. Cục bột có nhỏ nhắn thế này thì khi cán ra làm bánh mới đạt được tiêu chuẩn vỏ mỏng tang mà nhân thì ú nu được.”
Tần Ngữ gật đầu như giã tỏi tỏ vẻ đã tiếp thu kiến thức mới.
Sau khi đã chia mớ viên bột đều tăm tắp, Cù Tiểu Phong nhặt một viên lên, dùng ngón tay cái ấn dẹt xuống thành một miếng bột tròn trịa. Đôi bàn tay cậu chuyển động thoăn thoắt không ngừng nghỉ, vừa làm vừa cất tiếng giảng giải mớ bí kíp cho hai người bạn học: “Đầu tiên mớ cậu cứ ấn dẹt nó ra thành một miếng vỏ bánh như thế này.” Cậu đặt miếng vỏ bột phẳng phiu lên lòng bàn tay trái, dùng muôi xúc một lượng nhân thịt thật lớn đặt vào chính giữa, “Sau đó thì xúc nhân cho vào thôi. Vì hai người mới tập tành bao bánh lần đầu nên cứ tém tém lại cho ít nhân thôi cũng được, đợi lát nữa tay nghề thuần thục lên tay rồi thì hãy tăng lượng nhân lên sau.”
Tần Ngữ cùng Bùi Hạng Vũ dán c.h.ặ.t mắt vào từng chuyển động của cậu, chỉ thấy mớ ngón tay của Cù Tiểu Phong chuyển động linh hoạt đến mức ảo diệu. Tuy cậu đã cố tình tiết chế, làm chậm tốc độ lại rất nhiều để đóng vai thầy giáo hướng dẫn kỹ thuật gói bánh bao, nhưng mớ thao tác của cậu vẫn mượt mà như bôi mỡ, chỉ trong chớp mắt đã gói gọn gàng khối nhân thịt to gấp đôi viên bột ban đầu vào bên trong một cách dễ dàng.
“Oa! Thần sầu quá cậu ơi!”
Thấy cả Tần Ngữ lẫn Bùi Hạng Vũ đều đang nhìn mình với ánh mắt đầy sùng bái và nghiêm túc, Cù Tiểu Phong liền tận tình làm mẫu thêm hai chiếc nữa cho chắc ăn. Hai người họ sau khi xem xong, tự cảm thấy bản thân chắc cũng đã lĩnh hội được tầm bảy tám phần công lực rồi thì mới bắt đầu rục rịch ra tay hành động.
Cù Tiểu Phong vừa làm vừa cười động viên: “Mọi người không cần phải quá lăn tăn hay ép bản thân phải túm miệng bánh tạo nếp cho giống hệt như tớ làm đâu, tiêu chí duy nhất ở đây là túm sao cho c.h.ặ.t, đừng để phần nhân thịt bên trong bị lộ hay bục ra ngoài là đạt yêu cầu rồi.”
Dù sao thì mẻ bánh này làm ra cũng là để mớ người nhà đóng cửa bảo nhau ăn với nhau thôi, thế nên Cù Tiểu Phong cũng chẳng đặt nặng vấn đề hình thức hay tạo hình ngoại quan phải đẹp xuất sắc làm gì cho mệt thân.
Có được tấm kim bài miễn t.ử đầy tâm lý này từ chính miệng chủ nhà phát ra, hai thanh niên vốn đang có chút rụt rè, căng thẳng vì sợ làm hỏng bánh cũng dần dần thả lỏng cơ tay, mớ động tác phối hợp theo đó cũng trở nên trơn tru, thuận tay hơn hẳn.
Cứ mỗi khi xuất hiện một vài chiếc bánh bao có hình thù hơi “dị dạng” hoặc có nguy cơ đổ bể đến nơi, Cù Tiểu Phong lại nhanh tay đón lấy rồi thực hiện mớ đường quyền cứu vãn tình thế cực kỳ kịp thời.
Cái chậu inox dùng để ủ bột vốn là hàng thiết kế theo bộ, ngoài chiếc chậu ra thì còn kèm theo một chiếc nắp đậy có cùng chất liệu.
Cù Tiểu Phong liền lật ngược chiếc nắp inox này lại. Mặt trong vốn tiếp xúc với khối bột giờ được lật ra ngoài, cậu rắc lên đó một lớp bột mì khô, thế là chiếc nắp vung bỗng chốc biến hình thành một chiếc khay đựng bánh bao cực kỳ dã chiến và tiện lợi.
Tần Ngữ và Bùi Hạng Vũ càng gói càng lên tay, mớ thao tác phối hợp nhịp nhàng, mượt mà trông thấy. Đặc biệt là Tần Ngữ, vốn là dân tinh tế sở hữu đầu óc thông minh và đôi tay linh hoạt, sau khi thử sức với vài chiếc bánh bao mini đầu tiên, cậu chàng đã bắt đầu bạo gan tém thêm nhiều nhân thịt vào giữa. Đến hiện tại, lượng nhân trong mớ chiếc bánh do Tần Ngữ gói đã đầy đặn, ú nu chẳng kém cạnh gì so với sản phẩm của chính chủ Cù Tiểu Phong.
Ba người tập trung cao độ vào chuyên môn, chẳng mấy chốc mà cả hai chiếc “khay dã chiến” đã xếp đầy ắp bánh bao. Ngay cả mớ khoảng trống còn sót lại trên tấm t.h.ả.m nhào bột suýt chút nữa là phủ kín mặt bàn ăn cũng được cậu rắc thêm bột áo, xếp lên đó hằng hà sa số mớ chiếc bánh bao tí hon trông vô cùng sinh động.
Thấy mớ bạn nhỏ đã nắm vững bí kíp, Cù Tiểu Phong liền tin tưởng bàn giao toàn bộ sự nghiệp gói bánh lại cho hai người họ. Cậu đứng dậy đi tới bên bếp, châm nước vào chiếc nồi hấp cỡ lớn cho đến khi chạm đúng vạch quy định, sau đó trải phẳng một lớp vải hấp chuyên dụng lên trên vỉ, rồi bắt đầu xếp mớ chiếc bánh bao mini vào nồi với khoảng cách đều tăm tắp.
Chiếc nồi hấp này thuộc hàng size đại, cấu trúc gồm bốn tầng hoành tráng, mỗi tầng dư sức chứa được tầm hai mươi chiếc bánh bao tí hon. Cù Tiểu Phong đem toàn bộ số bánh bao đang xếp trên hai chiếc khay dã chiến cùng mớ chiếc nằm rải rác trên t.h.ả.m silicon xếp gọn gàng vào mớ tầng hấp. Thấy tầng trên cùng vẫn còn khuyết mất vài chỗ, cậu đành đứng đợi một lát, chờ hai người kia nặn thêm cho đủ cơ số để lấp đầy khoang chứa, sau đó mới đóng nắp lại để bánh bước vào giai đoạn ủ bột lần hai.
“Ủa, giờ vẫn chưa bật bếp hả cậu?” Tần Ngữ vốn dĩ đang tràn ngập sự hiếu kỳ với bộ môn làm bánh cổ truyền này, nãy giờ cậu chàng cứ liên tục dùng dư quang để nhìn trộm mớ thao tác của Cù Tiểu Phong. Thấy cậu xếp bánh xong xuôi mà vẫn bất động thanh văn không chịu nhóm lửa, cậu chàng liền tò mò lên tiếng hỏi.
“Giờ mà bật bếp là hỏng ăn ngay, phải để cho khối bột trong nồi có thời gian nghỉ ngơi và kích nở lần hai đã.” Cù Tiểu Phong vừa lục lọi lại mớ kiến thức từ mớ video hướng dẫn nấu ăn trong đầu vừa giải thích, “À…… Đại loại là phải ủ thêm tầm mười phút nữa mới chuẩn bài.”
Tần Ngữ chép miệng cảm thán: “Kỳ diệu thật đấy mớ!”
……
Mười phút trôi qua nhanh ch.óng, Cù Tiểu Phong dứt khoát bật bếp, chính thức khai hỏa màn hấp bánh bao.
Vì ở nhà chỉ có độc một chiếc nồi hấp này, nên khi Tần Ngữ và Bùi Hạng Vũ phối hợp nhịp nhàng gói đầy thêm hai khay bánh nữa thì nồi hấp bên cạnh cũng vừa vặn bốc hơi nghi ngút. Cù Tiểu Phong đứng dậy đi rửa sạch tay, bắt tay vào công đoạn xay sữa đậu nành để chuẩn bị nước uống kèm.
Cậu dự định sẽ làm một bình sữa đậu nành nguyên chất trước, sau đó sẽ làm thêm một bình phiên bản mix táo đỏ cho thơm. Ban đầu cậu cũng có ý định cho thêm đậu phộng vào xay cùng cho tăng độ béo bùi, nhưng sau khi hỏi thăm ông cụ Cao và biết được Cao Phong bị dị ứng đậu phộng di truyền từ bố thì cậu đã lập tức dẹp ngay cái ý tưởng này sang một bên để đảm bảo an toàn cho thực khách.
