Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 28.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:06
Quy trình làm sữa đậu nành nguyên chất thì dễ như ăn kẹo. Cù Tiểu Phong vớt phần đậu nành đã ngâm nở ra rổ cho ráo nước. Do lúc trước bận rộn nấu trà dầu nên lượng đậu cậu ngâm cũng vừa khéo chỉ đủ để xay được hai bình mà thôi. Cậu trút một nửa số đậu vào trong máy làm sữa hạt đa năng, châm thêm nước sạch cho đến khi chạm mức vạch giới hạn hiển thị trên thân máy, rồi dứt khoát ấn nút khởi động chế độ nấu sữa đậu nành.
Chiếc máy xay này thuộc dòng siêu cách âm đời mới, sau khi khởi động hoàn toàn không phát ra bất cứ tiếng động ồn ào nào, chỉ có mớ con số điện t.ử đang nhảy múa liên tục trên màn hình LED là minh chứng cho thấy bộ máy bên trong đang cật lực vận hành.
Trong lúc máy đang chạy, Cù Tiểu Phong tranh thủ dùng quang não gửi tin nhắn liên hệ với chú Lý, dì Tần cùng nhà ông cụ Cao để nhắc lịch.
Nồi trà dầu được cậu nấu từ sáng sớm đến giờ vẫn còn giữ được độ ấm nóng lý tưởng, thế nên không cần phải tốn công tốn sức đun nấu lại làm gì cho mất thời gian.
Cậu bốc vài quả táo đỏ đem đi rửa sạch lớp bụi bặm bám bên ngoài vỏ, dùng kéo khéo léo cắt thành mớ miếng nhỏ rồi loại bỏ phần hạt, sau đó thảy mớ thịt táo đỏ này vào chung với số đậu nành còn lại trong rổ.
Sau một buổi sáng bận rộn ba chân bốn cẳng luôn tay luôn chân, Cù Tiểu Phong cuối cùng cũng có được vài phút thảnh thơi hiếm hoi để thở dốc. Ở phía bên kia, hai thợ gói bánh chuyên nghiệp cũng đã kịp thời lấp đầy mớ khoảng trống trên tấm t.h.ả.m silicon bằng một mẻ bánh bao mới.
Nồi bánh bao trên bếp đã thuận lợi bốc hơi nghi ngút được mười phút đồng hồ, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thêm đúng hai phút ngắn ngủi nữa thôi là mẻ bánh đầu tiên sẽ chính thức ra lò.
Tần Ngữ và Bùi Hạng Vũ lúc này đã di chuyển ra khu vực bồn rửa bát ngay sau lưng Cù Tiểu Phong, cùng nhau vặn vòi nước ấm để gột sạch lớp bột và dầu mỡ bám trên tay.
Cù Tiểu Phong quay người lại, ánh mắt tràn ngập sự chân thành dán c.h.ặ.t vào hai người bạn: “Hôm nay thực sự phải cảm ơn hai người rất nhiều nhé! Nếu không có hai vị đại hiệp đây ra tay tương trợ kịp thời, tớ e là đến giờ phút này vẫn còn đang loay hoay chưa cho nổi mẻ bánh đầu tiên vào nồi ấy chứ.”
Tần Ngữ sau khi rửa tay xong liền rút vài tờ khăn giấy lau khô, cười hớn hở đáp: “Gớm, giữa cậu với tớ mà còn bày đặt khách sáo văn vở thế làm gì. Tớ thấy cái bộ môn bao bánh bao này cuốn cực kỳ luôn ấy! Nếu không phải vì chi phí nguyên liệu ở thời đại này chát quá, tớ đã duyệt ngay cái tiết mục này vào giáo án thực hành để dắt mớ đứa nhỏ ở trường cùng trải nghiệm rồi.”
Nghe giọng điệu của cậu chàng là đủ biết m.á.u đam mê đang lên cao lắm rồi.
Bùi Hạng Vũ cũng nhẹ nhàng góp lời: “Nhận được lời mời của cậu là tôi đã thấy vui lắm rồi, giúp bạn bè chút việc vặt vãnh này thì có đáng là bao mà phải ơn nghĩa.”
Cù Tiểu Phong nghe vậy thì trên môi nở một nụ cười rạng rỡ: “Ừ mớ, chúng ta đều là bạn bè cả mà.”
Đồng hồ điểm đúng giờ, Cù Tiểu Phong dứt khoát tắt bếp, nhưng cậu không mở nắp ngay mà kiên nhẫn để om bánh thêm khoảng ba phút nữa cho bánh không bị xẹp.
Cái mẹo nhỏ này cậu đã sớm phổ cập cho Tần Ngữ từ trước rồi. Lúc này đây, mùi hương quyến rũ độc quyền của món bánh bao thịt theo thời gian đã ngang nhiên bá chiếm, lấp đầy toàn bộ không gian gian bếp. Tần Ngữ hít một hơi thật sâu để l.ồ.ng n.g.ự.c tràn ngập cái mùi thơm nức mũi đang vây quanh mình, xúc động thốt lên: “Thơm điếc mũi luôn cậu ơi!”
Thế rồi như thể chợt nảy ra một thắc mắc lớn, cậu chàng quay sang hỏi: “Ủa Tiểu Phong, thế Bùi Minh đâu rồi? Tớ cứ thấy nhà cậu hôm nay hình như thiếu thiếu cái gì đó?”
Thực ra Tần Ngữ vẫn chưa có cơ hội được diện kiến dung nhan của Bùi Minh bằng xương bằng thịt lần nào, cậu chàng chỉ mới được nghía qua anh chàng một vài lần từ đằng xa thông qua mớ cuộc gọi video trước đây mà thôi. Ấn tượng duy nhất của Tần Ngữ về người này chính là: một đại mỹ nhân thứ thiệt.
Dù sao thì cũng chưa từng chính thức tương tác ngoài đời nên ấn tượng trong lòng cậu chàng cũng không quá sâu đậm. Từ lúc đặt chân vào cửa đến giờ, trực giác của cậu chàng cứ liên tục phát ra tín hiệu bảo rằng căn nhà này đang thiếu vắng một cái gì đó, mãi đến tận bây giờ cậu chàng mới sực nhớ ra —— hóa ra là thiếu mất một thực thể sống sờ sờ mang tên Bùi Minh.
“Cậu vừa nhắc đến ai cơ?”
Cù Tiểu Phong còn chưa kịp mở miệng giải thích thì Bùi Hạng Vũ ở bên cạnh đã giật mình, một câu hỏi mang theo sự kinh ngạc xen lẫn hoài nghi đậm nét đã được anh thốt lên trước một bước.
Cả Cù Tiểu Phong lẫn Tần Ngữ đều nghệt mặt ra, nhìn nhau ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.
Chẳng lẽ hai người này có quen biết nhau từ trước sao?
“Là một anh họa sĩ đến từ Thành phố Trung Tâm thuộc chủ tinh để thu thập phong tục dân gian ấy mà, tên anh ấy là Bùi Minh. Mà công nhận nói đi cũng phải nói lại, hai người trùng hợp ghê cơ, vừa cùng mang họ Bùi lại vừa cùng xuất thân từ Thành phố Trung Tâm nữa chứ……”
Cù Tiểu Phong càng nói về sau thì âm lượng càng nhỏ dần rồi tắt ngúm. Nghĩ bụng, không lẽ hai cái người này lại có mối quan hệ dây mơ rễ má họ hàng thân thích gì với nhau thật đấy chứ!
Cậu lén lút nheo mắt, cẩn thận quan sát từng đường nét trên khuôn mặt của Bùi Hạng Vũ, cố gắng tìm kiếm xem có điểm tương đồng nào giữa anh và Bùi Minh hay không. Xét về mớ chi tiết ngũ quan độc lập thì quả thực chẳng tìm ra được nét nào giống nhau cả, thế nhưng khi tổng hòa lại mớ nét ấy trên một khuôn mặt, cậu lại mơ hồ cảm thấy có một chút cảm giác quen thuộc thoang thoảng đâu đây.
“Hai người không lẽ là họ hàng thân thích thật đấy chứ?” Tần Ngữ dù sao cũng có mối quan hệ thân thiết với Bùi Hạng Vũ hơn nên đã thẳng tính huých tay hỏi thẳng luôn cho nhanh.
Bùi Hạng Vũ: “……”
Cơ mặt của anh bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ lạ, anh giữ im lặng một lát rồi mới cứng nhắc mở miệng đáp: “Không quen biết.”
Đúng lúc này, cánh cửa chính vốn được Cù Tiểu Phong cố ý để hé mở bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra.
Kèm theo đó là mớ tiếng bước chân chạy nhảy vô cùng sáo rỗng, tinh nghịch của hai anh em Cao Phong và Khúc Minh Nguyệt.
Cao Phong toe toét miệng cười lớn: “Anh Tiểu Phong ơi! Bọn em tới ăn chực đây!”
Khúc Minh Nguyệt thì hít hà liên tục: “Anh Tiểu Phong ơi, đây là mùi của bánh bao đúng không ạ? Ôi chu choa nó thơm phức luôn á!”
Cô nhóc vừa nói vừa hùng hổ lao thẳng về phía gian bếp, đến mớ luống rau xanh mướt trồng ngoài sân thường ngày cô nhóc thích ngắm nghía nhất thì hôm nay cũng chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái.
Thế nhưng, khi còn chưa kịp đặt chân qua ngưỡng cửa bếp, cả hai đứa nhỏ bỗng nhiên đồng loạt thắng gấp, đứng chôn chân tại chỗ như gặp phải hộ pháp.
“Em chào thầy Tần ạ. Em chào thầy Bùi ạ.” “Cháu chào thầy Tần. Cháu chào thầy Bùi.”
Hai đứa nhỏ đứng khép nép ngay trước cửa bếp, tròn mắt nhìn vị thầy Tần ngày thường hay nghiêm túc và vị thầy Bùi vốn nổi tiếng là người có tính khí hiền lành không biết vì cớ sự gì lại đột ngột xuất hiện ở đây với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Cù Tiểu Phong một tay vừa thoăn thoắt gắp mớ chiếc bánh bao nóng hổi ra đĩa, một tay vừa lén lút liếc nhìn cái cảnh tượng hiếm gặp này, khóe môi cậu cứ thế giật giật vì phải nhịn cười. Cậu là người đã chứng kiến từ đầu đến cuối cái màn biến hình ngoạn mục của Tần Ngữ: vừa nghe thấy tiếng hai đứa nhỏ vang lên một cái, gương mặt đang thèm thuồng mớ đồ ăn của cậu chàng lập tức lật bánh tráng, biến thành một bộ mặt nghiêm nghị, đạo mạo chuẩn tư cách nhà giáo nhân dân ngay tức khắc.
Tần Ngữ đằng hắng một tiếng, cố tình lên giọng làm màu: “Thầy chào hai em.”
Bùi Hạng Vũ cũng nhẹ giọng phụ họa, tông giọng nhàn nhạt: “Chào hai em.”
Tình cảnh này khiến hai đứa nhỏ tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, cứ đứng đực mặt ra đó chịu trận.
Cù Tiểu Phong thấy vậy liền bật cười giải vây: “Thôi được rồi, hai người đừng có bày trò dọa mớ đứa nhỏ nữa.”
Tần Ngữ lúc này mới chịu buông lỏng bờ vai đang cố tình gồng lên của mình, khẽ ho một tiếng để điều chỉnh lại tông giọng cho nhẹ nhàng hơn, vẫy vẫy tay bảo hai đứa nhỏ: “Đừng có đứng đực ra ngoài cửa nữa, mau vào đây rửa tay sạch sẽ rồi chuẩn bị ra chén bánh bao thôi nào.”
Vừa vặn lúc này, ông cụ Cao cũng vừa bước chân vào cửa, liếc mắt một cái là ông cụ đã thấu hiểu ngay cái sự tình vừa diễn ra. Ông cụ bật cười khà khà rồi vỗ vai hai đứa cháu: “Không có gì phải sợ đâu mớ, hai đứa cứ vào trong đi.”
Có lời của ông nội chống lưng, hai đứa nhỏ mới dám thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn dắt nhau vào trong nhà để vệ sinh tay.
Cù Tiểu Phong, Tần Ngữ cùng Bùi Hạng Vũ đồng loạt lên tiếng chào hỏi ông cụ Cao. Sau đó, Cù Tiểu Phong lại tiếp tục quay về với sự nghiệp gắp bánh bao của mình. Tần Ngữ và Bùi Hạng Vũ thì nhanh chân đi ra ngoài đỡ lấy giỏ trái cây mà ông cụ Cao mang sang, phụ giúp Cù Tiểu Phong một tay trong việc tiếp đón ông cụ cùng mớ vị khách tiếp theo vừa lục tục kéo đến.
Cù Tiểu Phong vốn đã lường trước được rằng không gian gian bếp hôm nay chắc chắn sẽ không đủ sức chứa cho quá nhiều người cùng chen chân vào một lúc, thế nên từ sớm cậu đã chủ động dọn dẹp, bài trí lại khu vực phòng khách một chút. Cậu tạm thời di dời chiếc bàn trà thường ngày đi chỗ khác, rồi khuân ra hai chiếc bàn tròn bằng kính có thiết kế hơi cao một chút. Đây vốn là mớ món đồ nội thất có sẵn trong nhà từ trước, hôm nay vừa vặn có cơ hội để đem ra phát huy tối đa công năng sử dụng.
Cù Tiểu Phong gom mớ chén đũa ra ngoài, chia làm hai phần rồi chuyển giao cho hai anh em Cao Phong và Khúc Minh Nguyệt nhờ bọn họ mang sang mớ bàn ăn bày sẵn. Mớ chiếc bánh bao vừa mới được gắp ra khỏi nồi vẫn còn nóng hổi, bốc khói lên nghi ngút, mang theo mùi thơm đậm đà của thịt kết hợp cùng hương vị đặc trưng của bột mì sau khi được hấp chín tới. Cái mùi hương quyến rũ ấy cứ thế bay lơ lửng trong không khí, khiến cho mớ khoang miệng của những người có mặt tại hiện trường vô thức tiết ra nước bọt liên tục không ngừng.
