Tình Yêu Chốn Hào Môn Vốn Chẳng Đáng Nhắc Tới - Chương 3

Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:09

6

Ngay khi về đến nhà, tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê thám t.ử tư.

Vì sự việc liên quan đến khoảng thời gian khá lâu, việc điều tra cũng mất không ít thời gian.

Một tháng sau, tôi nhìn xấp tài liệu trên bàn, bật cười thành tiếng.

Quả nhiên trời không tuyệt đường người, bên này vừa dập tắt của tôi một ngọn đèn, bên kia lại thắp lên cho tôi một ngọn đèn khác.

Tôi lập tức gọi vào số điện thoại riêng của Tống phu nhân.

Vì tính chất nghiêm trọng của sự việc, Tống phu nhân đã mời tôi đến tòa nhà số 3 Đình Giang, phòng tiếp khách riêng của bà.

Tôi đặt xấp tài liệu lên bàn trước mặt bà.

Dù là một nữ cường nhân hô mưa gọi gió, khoảnh khắc này bà cũng không kìm được nước mắt.

Thử hỏi có ai chịu đựng nổi việc moi r.u.ộ.t gan nuôi nấng con của tình địch suốt hơn hai mươi năm?

"Mặc dù A Hạo thường xuyên làm chuyện ngu ngốc, tôi cũng chưa từng nghi ngờ. Chỉ trách bản thân tôi, lúc đó mù quáng tìm cho nó một người cha ngu ngốc, vì nó trông quá giống cha nó. Không ngờ, không ngờ, uổng công tôi toan tính cả đời, cuối cùng lại bị cái tên ngốc mà tôi luôn khinh bỉ là Cao Vinh Hạo chơi một vố. Cậu ta thật to gan, lại dám nhân lúc tôi hôn mê, hoán đổi con của tôi với con của con ả đê tiện đó!"

Nữ cường nhân kiên cường cuối cùng cũng bộc lộ điểm yếu, khóc nức nở.

Tôi lặng lẽ đưa cho bà tờ khăn giấy.

"Có bao nhiêu người biết chuyện này?" Sau khi lau nước mắt, Tống Quân Dao nhanh ch.óng lấy lại phong độ.

"Hiện tại chỉ có cháu."

"Hoan Hoan, cháu là người thông minh, không giống như đứa con ngu ngốc của cô, hừ, phải nói là không giống tên ngốc Cao Vinh Hạo. Cô hy vọng chuyện này sẽ dừng lại ở đây, những chuyện còn lại cô sẽ từ từ tính sổ với cậu ta."

Mối lo ngại của Tống Quân Dao rất rõ ràng. Trước đó do lùm xùm trong tiệc đính hôn, cổ phiếu của Tập đoàn Tống thị đã có một đợt biến động nhẹ. Nếu lúc này lại rò rỉ thông tin chồng cũ của Tống Quân Dao dùng thủ đoạn hoán đổi con trai của bà chủ và con trai của nhân tình, nhà họ Tống chắc chắn sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, hậu quả sẽ không lường trước được.

Hơn nữa, nguyên nhân t.a.i n.ạ.n giao thông của chồng cũ bà cũng đầy rẫy những điểm đáng ngờ.

"Nói đi, cháu muốn gì?" Tống Quân Dao đi thẳng vào vấn đề.

Nói chuyện với người thông minh thật sảng khoái!

Tôi kể lại đầu đuôi cuộc gặp gỡ với nhị công t.ử nhà họ Vương hôm đó, rồi đưa ra yêu cầu của mình: "Cháu hy vọng hôn ước có thể tiếp tục, nhưng lần này với danh nghĩa cá nhân của cháu, không còn liên quan đến nhà họ Triệu nữa. Đối tượng kết hôn chính là người con trai ruột thất lạc của cô - Lục Thanh Chính."

"Hoan Hoan, cháu khẩu khí cũng không nhỏ nhỉ!" Lần này trong mắt Tống Quân Dao ánh lên một tia tán thưởng, "Nhưng cháu đã giúp cô một việc lớn như vậy, cô đồng ý. Việc đính hôn vẫn phải đợi kết quả xét nghiệm ADN."

Tôi mỉm cười đầy ẩn ý.

Công ty nhỏ của tôi trước đây, Tống Quân Dao có lẽ chẳng thèm để mắt tới, nhưng giờ đã có lợi thế đàm phán trong tay, thì cũng nên bỏ chút công sức kiếm chác một vố.

Còn Lục Thanh Chính, anh ta thức thời hơn cái tên ngốc Cao Vinh Hạo kia nhiều.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn của Tống phu nhân đổ chuông, tôi nhìn bà thoáng lộ vẻ chần chừ, liền biết ai gọi tới.

Những người biết số điện thoại riêng của bà không nhiều, lúc này chỉ có thể là Cao Vinh Hạo.

Vì căn phòng quá yên tĩnh, nên giọng nói có phần gấp gáp từ điện thoại vang lên rất rõ ràng:

"Mẹ, mẹ có thể chuyển cho con hai mươi vạn không?"

"Cao Vinh Hạo, cậu và tôi đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa."

Khi bước ra khỏi cửa phòng, tôi nghe thấy Tống phu nhân nghiến răng nói câu đó.

Nếu không xảy ra chuyện tráo đổi con cái, Cao Vinh Hạo hạ mình năn nỉ vài câu, biết đâu Tống phu nhân nể tình mang nặng đẻ đau mười tháng, sẽ mềm lòng một lần. Nhưng bây giờ thì tuyệt đối không thể.

Suy cho cùng, cha mẹ ruột của anh ta đã t.ử vong trong một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông 5 năm trước. Giờ đây, chỉ còn một mình anh ta hứng chịu sự trả thù của Tống phu nhân.

Đối với kết cục của tên ngốc này, giờ tôi lại có chút mong chờ. Không biết cuối cùng anh ta có còn hét lên được câu: "Các người đều là những kẻ trong mắt chỉ có lợi ích, căn bản không hiểu tình yêu là gì!" nữa không?

7

Tình yêu là thứ rẻ tiền nhất!

Nó thậm chí có thể khiến bạn trắng tay.

Mẹ tôi chính là minh chứng rõ nhất. Vì tình yêu, bà chọn lấy bố tôi; vì tình yêu, bà hết lần này đến lần khác phá bỏ t.h.a.i nhi nữ trong bụng; vì tình yêu, bà đem toàn bộ tài sản thừa kế của ông ngoại dâng cho người khác.

Đến cuối cùng, khi bà tiều tụy nằm trên giường bệnh, chỉ có tôi túc trực chăm sóc. Còn người mà bà dành cả cuộc đời để si mê, lại đúng 12 giờ đêm, chuẩn giờ đăng dòng trạng thái chúc mừng sinh nhật cô bồ nhí.

Tại sao tôi lại biết rõ như vậy? Bởi vì tôi dùng tài khoản phụ (nick clone) kết bạn với bố, mua trọn bộ thông tin trên mạng, lấy danh nghĩa là "đào mỏ" (gái ngành) để tán tỉnh ông ta, nắm bắt tung tích của ông ta, từ đó suy đoán các quyết định của ông ta đối với công ty.

Không ai biết sau khi tốt nghiệp, tôi đã tốn bao nhiêu công sức và tâm huyết để chen chân vào tầng lớp quản lý của nhà họ Triệu. Và cũng chỉ khi nhìn thấy giá trị lợi dụng của tôi, bố mới dần để mắt tới.

Tôi thà làm một cỗ máy trong mắt chỉ có lợi ích chứ không có tình yêu, còn hơn làm một kẻ ngốc nghếch chỉ cần tình yêu mà bỏ qua lợi ích.

Lục Thanh Chính là một ngoại lệ.

Lúc gặp anh ta, tôi đang ở trong giai đoạn khao khát tự hủy hoại bản thân đến tột cùng.

Khi bố tôi vừa bước ra từ vòng tay của phụ nữ, lại quay sang mắng nhiếc tôi không biết liêm sỉ, tôi đã chọn anh ta - một chàng trai đang cãi vã với ông chủ quỵt lương.

Sau khi nghe tôi trình bày ý định, anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Nửa năm trời, chúng tôi sống chung trong căn hộ gần trường học. Cả hai đều có ngoại hình sáng, nên nhìn bề ngoài cũng giống như một cặp đôi đang say đắm trong tình yêu. Cho đến ngày bố tôi công khai dẫn đứa con rơi của ông ta bước qua cửa nhà họ Triệu.

Tôi đẩy đứa bé đó một cái, liền nhận ngay một cái tát nảy đom đóm mắt từ bố.

"Nhớ lấy, Tuấn Tuấn mới là gốc gác của nhà họ Triệu, mày cũng giống như mẹ mày, chỉ là đồ vô tích sự."

Tôi đột ngột tỉnh ngộ, suýt chút nữa tôi đã đi vào vết xe đổ của mẹ, đắm chìm trong thứ tình yêu viển vông. Triệu Kính - gã đàn ông tồi tệ làm đủ chuyện xấu xa, tại sao ông ta vẫn sống ung dung tự tại như vậy? Dựa vào đâu mà tài sản của ông ngoại tôi lại phải nuôi đám rác rưởi này? Tôi sẽ lấy lại tất cả. Cũng may là thằng nhãi ranh trước mặt còn nhỏ, hiện tại chưa làm nên trò trống gì.

Ngay lập tức, tôi tìm đến Lục Thanh Chính, mặc kệ sự níu kéo của anh ta, kiên quyết chấm dứt mối quan hệ đó.

Lúc này, nhìn dãy số điện thoại vừa nhận được, tôi có chút do dự.

Tống phu nhân làm việc rất hiệu quả, bà đã nhờ các mối quan hệ, kết quả xét nghiệm ADN nhanh ch.óng có.

Lục Thanh Chính quả thực là con trai ruột của bà, dù là tính cách hay ngoại hình đều rất giống.

Giọng nói của bà, cuối cùng cũng quét sạch một chút u ám trong những ngày gần đây:

"Hoan Hoan, hai đứa cứ tiếp xúc trước đi, cô đ.á.n.h giá cao cháu, mong hai đứa có thể thành đôi."

Suy nghĩ vài giây, tôi vẫn gọi điện thoại. Sau hai tiếng bíp bíp, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên: "Triệu Hoan?"

"Dì Tống đã nói rõ với anh rồi chứ?"

"Rồi, vậy nên bây giờ tôi cũng là một trong những mục tiêu của cô?"

"Nói vậy cũng được." Tôi suy nghĩ một chút, dù sao chỉ cần chinh phục được anh ta, chúng tôi đính hôn, Tống phu nhân sẽ cho tôi lợi ích không chỉ là một chút xíu.

Giọng nói trầm tĩnh của Lục Thanh Chính vang lên: "Triệu Hoan, cô tưởng mọi chuyện sẽ luôn như ý cô sao?"

Nói xong, anh ta cúp máy đ.á.n.h rụp.

Cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ này khiến tâm trạng tôi hơi bực bội.

Nhìn thấy tên người gọi "Tống Vinh Hạo" hiện trên màn hình, sự bực bội của tôi càng lên đến đỉnh điểm.

8

Vừa bắt máy, giọng nói gấp gáp của Cao Vinh Hạo đã vang lên.

"Hoan Hoan, em cho anh vay ít tiền được không?"

"Tống Vinh Hạo, à không, là Cao Vinh Hạo, tôi nhớ chúng ta đâu còn quan hệ gì nữa."

"Vậy em có thể trả lại những món quà anh từng tặng không? Theo pháp luật hiện hành, anh có thể thu hồi những món quà tặng trong thời gian hẹn hò."

"Anh nhắc tôi mới nhớ, ngày mai tôi sẽ nhờ luật sư soạn đơn kiện, đòi lại quà cáp và chi phí trong thời gian chúng ta quen nhau, tôi vẫn giữ hết biên lai điện t.ử đấy. Còn quà anh tặng, tôi nhớ hầu hết đều thanh toán bằng thẻ của Tống phu nhân, nếu bà ấy muốn lấy lại, tôi cũng sẵn sàng trả."

Lúc đó anh ta mải mê theo đuổi Tô Tư Na, đâu có thèm quan tâm tôi nửa điểm. Những món quà đó cũng chỉ là Tống phu nhân dùng để xin lỗi thay cho đứa con trai ngốc nghếch của mình.

"Triệu Hoan, cô là đồ m.á.u lạnh vô tình! Không ở bên cô quả là đúng đắn!" Cao Vinh Hạo nghiến răng nghiến lợi cúp máy.

Anh ta đúng là tiêu chuẩn kép. Đòi lại quà từ tôi thì được, tôi đòi anh ta trả lại thì lại thành người m.á.u lạnh vô tình!

Không có sự hậu thuẫn tài chính từ Tống phu nhân, thói quen tiêu xài hoang phí của Cao Vinh Hạo nhanh ch.óng khiến anh ta lâm vào cảnh túng quẫn. Tuy nhiên, anh ta vẫn kiên quyết không chịu xuống nước. Sau khi điều tra, tôi mới hiểu được lý do.

Bởi vì Tô Tư Na đã mang thai.

Cô ta vẫn đinh ninh trong bụng mình là một "thái t.ử nhỏ" của tập đoàn Tống Thị, những trái cây bình dân Cao Vinh Hạo mua về, cô ta thẳng tay ném vào thùng rác.

Ha, thật tò mò muốn biết biểu cảm của cô ta khi biết được sự thật sẽ như thế nào!

9

Ngày sinh nhật của Tống phu nhân đã đến, tôi mua một món quà và mang đến tặng.

Người ra đón tôi là Lục Thanh Chính.

Nghe nói anh ta đã vào công ty với tư cách là trợ lý riêng của Tống phu nhân. Do công tác bảo mật rất tốt nên không ai biết rằng, vị này mới chính là thái t.ử thực sự của tập đoàn Tống Thị.

"Cô định kiên trì đến cùng sao?" Lục Thanh Chính đứng đó, thân hình toát lên vẻ không hề hoan nghênh.

"Vẫn mong Tiểu Tống tổng cho một cơ hội." Tôi đưa tay đẩy món quà về phía trước.

"Hoan Hoan đến rồi à? Vào đi cháu!"

Lục Thanh Chính lướt qua tôi, quay người bỏ đi.

Tôi đuổi theo, bước nhanh đến bên cạnh anh ta: "Hiện tại, việc chúng ta định hôn là phương án tối ưu nhất. Sau khi chúng ta hoàn toàn gắn kết, mẹ anh sẽ dốc lòng hỗ trợ tôi, đồng thời tôi cũng sẽ giữ kín chuyện gia đình anh."

Lục Thanh Chính đột ngột dừng bước, tôi không kịp phòng bị, đ.â.m sầm vào lưng anh ta.

"Với bất kỳ đối tượng nào, cô cũng đều tận dụng triệt để như vậy sao?" Anh ta đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.

"Triệu tiểu thư, những lời cô nói trước khi rời đi, tôi chưa từng quên một chữ nào!"

Tôi vừa định lên tiếng đáp trả thì bị thu hút bởi tiếng giằng co vang lên từ ngoài cửa.

Khi quản gia dẫn theo Cao Vinh Hạo và cô bạn gái nhỏ của anh ta vào, tôi thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Vì thân phận của Lục Thanh Chính chưa được công khai, mọi người vẫn nghĩ Cao Vinh Hạo là con trai duy nhất của Tống Quân Dao, nên quản gia không dám dùng biện pháp mạnh.

Trong lúc giằng co, hai người họ đã tiến đến trước mặt chúng tôi.

Lục Thanh Chính với thân hình cao ráo, chân dài đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tống Vinh Hạo: "Anh là ai? Sao lại ở đây?"

Sự ồn ào bên ngoài cũng thu hút sự chú ý của Tống phu nhân, bà mời tất cả chúng tôi vào trong.

"Mẹ, tại sao mẹ không nghe điện thoại của con?"

Cao Vinh Hạo trong thời gian bị cắt đứt quan hệ đã phải nếm trải không ít khổ cực so với những ngày tháng sung sướng trước đây. Lần này đến là muốn làm hòa với Tống phu nhân.

Theo phán đoán của tôi, Tống phu nhân chắc chắn đã chặn số của anh ta rồi.

Tống phu nhân lạnh lùng nhìn anh ta một cái: "Tôi không phải là mẹ cậu."

Tôi biết Tống phu nhân đang nói sự thật, nhưng Cao Vinh Hạo lại tưởng bà đang nói lẫy.

"Được rồi, mẹ, dù mẹ không nhận con, thì cũng phải nhận cháu nội của mẹ chứ."

Anh ta đẩy Tô Tư Na đang nấp phía sau lên phía trước.

Tô Tư Na hai tay xoa xoa chiếc bụng hơi nhô lên, nét đắc ý thoáng qua trên khuôn mặt.

Tống phu nhân phản ứng rất bình thản. Bà hỏi ngược lại Cao Vinh Hạo đang đứng trước mặt: "Cậu không phải là con trai tôi, thì đứa bé trong bụng cô ta sao có thể là cháu nội tôi được. Dẫn cô ta về đi, hôm nay là ngày vui, tôi không muốn tức giận."

Tuy nhiên, Cao Vinh Hạo lại bùng nổ: "Khi con còn nhỏ, mẹ chỉ biết kiếm tiền ở ngoài, chưa bao giờ quan tâm đến con. Lớn lên, trong mắt mẹ cũng chỉ có công ty, hoàn toàn không bận tâm đến hạnh phúc đời con. Bố con nói không sai, mẹ chính là một con quái vật m.á.u lạnh vô tình!"

"Câm miệng!"

"Không quan tâm đến hạnh phúc của cậu thì sao, tôi còn có thể dễ dàng hủy hoại hạnh phúc của cậu."

"Xem ra tôi vẫn còn quá nhân từ với cậu, để cậu có thời gian rảnh rỗi đến trước mặt tôi kêu gào."

Tôi và Lục Thanh Chính đều hiểu ý nghĩa thực sự trong lời nói của Tống phu nhân, nhưng tên ngốc kia vẫn đang la hét.

"Mẹ, đứa con trong bụng Tư Na là cháu nội duy nhất của mẹ đấy!"

Tống phu nhân trực tiếp vẫy tay gọi quản gia đến, đuổi Cao Vinh Hạo ra ngoài.

Lúc này, Tống phu nhân vẫn chưa trực tiếp nói rõ sự thật với Cao Vinh Hạo, xem ra bà cũng có những tính toán riêng của mình.

Vì sự cố nhỏ này, bữa tối bắt đầu khá muộn.

Những người ngồi quanh bàn ăn đều là những kẻ khôn ngoan, nhiều lời chỉ cần nói bóng nói gió là hiểu.

Tống phu nhân cân nhắc từ ngữ: "Chính nhi, mẹ hiện tại của con đâu?"

Theo tài liệu mà thám t.ử mang về, nhân tình của Cao Hồng Chí sau khi tráo đổi đứa bé đã lập tức bán đứa trẻ cho một gia đình nghèo không có khả năng sinh con. Sau khi tĩnh dưỡng, cô ta lại quay về bên Cao Hồng Chí và không bao giờ nhìn lại đứa trẻ kia thêm một lần nào nữa.

Thông tin trong tài liệu dừng lại ở vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi của Cao Hồng Chí và nhân tình 5 năm trước. Sau đó không có thêm thông tin điều tra nào nữa.

"Mẹ cháu qua đời vì bệnh tật một năm sau khi cháu tốt nghiệp."

Tôi ngước mắt nhìn Lục Thanh Chính ngồi đối diện. Lúc đó, chính là khoảng thời gian tôi quyết định chia tay anh ta.

"Con trai, những năm qua, con đã chịu nhiều cực khổ rồi." Tống phu nhân gắp cho anh ta một miếng bào ngư.

Trái tim tôi lại chùng xuống không ngừng. Nếu đó là khoảng thời gian ấy, cũng không trách được vì sao anh ta lại hận tôi đến thấu xương.

Tôi nhai những món sơn hào hải vị trong miệng, nhưng lại cảm thấy vô vị.

Tống phu nhân nhận ra tâm trạng không vui của tôi: "Hoan Hoan, cháu cũng ăn nhiều một chút!"

Sau bữa ăn, Tống phu nhân tự nhiên sắp xếp Lục Thanh Chính đưa tôi về.

Tôi không từ chối, bởi vì ngay từ đầu khi bảo tài xế đưa tôi đến đây, tôi đã có ý định này.

Chỉ là tôi không ngờ, quãng đường mười mấy phút ngắn ngủi này lại trở nên dài đằng đẵng và khó khăn đến vậy.

10

Suốt quãng đường, Lục Thanh Chính trầm ngâm không nói lời nào.

Tôi gợi vài chủ đề, anh ta đều đáp lại bằng sự im lặng, nên tôi cũng đành im lặng theo.

Trước khi xuống xe, tôi chân thành nói lời cuối cùng: "Nếu hiện tại anh chưa có đối tượng vừa ý, tôi hy vọng anh có thể cân nhắc đến tôi, dù sao chúng ta cũng rất hợp nhau về mọi mặt."

Tôi nói "mọi mặt", trong đó bao gồm cả mặt thể xác.

Nhớ lại những ngày sống trong căn hộ nhỏ, khi còn trẻ tuổi hừng hực sức sống, thường chỉ cần một ánh mắt chạm nhau là chúng tôi đã lăn lộn trên giường, quần áo vương vãi khắp sàn.

Ngay khi tôi định đóng cửa xe, Lục Thanh Chính gọi giật tôi lại: "Triệu tiểu thư, nếu tôi từ chối, cô lại tiếp tục tìm kiếm mục tiêu tiếp theo sao?"

Tôi cười khẽ một tiếng: "Anh nói xem, dù sao thì tôi cũng là một con vật m.á.u lạnh, trong mắt chỉ có lợi ích mà không biết đến tình yêu mà."

"Được, vậy sáng mai 8 giờ tôi sẽ đợi cô dưới nhà."

"Cái gì?"

"8 giờ, tôi sẽ đến đúng giờ."

"Ý anh là sao?"

"Mang theo sổ hộ khẩu của cô."

"Tại sao?"

"Cô tưởng tôi còn thích cô sao? Nếu không kết hôn với cô, làm sao tôi có thể đường hoàng tham gia vào các dự án của nhà cô."

Lục Thanh Chính dường như nhớ ra điều gì đó, nở một nụ cười lạnh nhạt: "Đàn ông lớn không thể sống thiếu quyền một ngày, đàn ông nhỏ không thể sống thiếu tiền một ngày. Nghĩ lại cũng phải cảm ơn cô, dù sao thì câu nói này cũng là cô tặng tôi."

Sáng hôm sau, tôi đã thấy chiếc xe của anh ta đỗ dưới nhà.

Khi tôi mang theo hai cuốn sổ đỏ (giấy đăng ký kết hôn) bước ra, nhất thời vẫn còn cảm thấy choáng váng.

"Thế mà lại dễ dàng lĩnh chứng như vậy sao?"

Lục Thanh Chính chìa bàn tay ra về phía tôi. Theo phản xạ, tôi nắm lấy tay anh, rồi nghe anh nói: "Hợp tác vui vẻ."

"Hợp tác vui vẻ."

Anh nổ máy, chiếc xe lao v.út đi.

Lúc tôi cất cẩn thận cuốn sổ đỏ và bước vào nhà, tình cờ gặp bố tôi đang chuẩn bị ra ngoài.

"Hoan Hoan, con về đúng lúc lắm, đi cùng bố một chuyến."

"Bố, con có việc bận."

"Đối tác lần này rất quan trọng, con phải đi cùng bố."

"Bố à, con là con gái của bố, chứ không phải mấy cô gái tiếp viên gọi từ bên ngoài đâu. Mà nhắc mới nhớ, người phụ nữ trong nhà bố mới là cô đào hạng sang đấy."

"Mày ăn nói hàm hồ cái gì vậy! Cô ấy là mẹ kế của mày đấy!"

"Mẹ con c.h.ế.t lâu rồi. Nếu cô ta chịu xuống dưới bầu bạn với mẹ con bây giờ, con cũng không ngại công nhận thân phận mẹ kế của cô ta đâu."

"Mày!" Bố tôi giơ tay lên, định tát xuống.

Nhưng cái tát đi được nửa đường thì bị Lục Thanh Chính, người vừa quay lại, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay.

Tôi cười nhạt: "Bố à, thay vì đ.á.n.h con, bố nên nghĩ cách làm sao để phát triển sản phẩm của mình tốt hơn đi. Thiếu đi m.á.u mới, công ty sẽ nhanh ch.óng bị đào thải đấy."

Bố tôi đến giờ chắc vẫn không hiểu tại sao đội ngũ kỹ thuật chủ chốt của công ty lại đột nhiên xin nghỉ việc đồng loạt.

Trong những năm làm việc ở công ty của ông, ngoài việc chen chân vào vòng cốt lõi, tôi dành nhiều thời gian nhất để thu thập những bí mật của tầng lớp thượng lưu.

Công ty nhỏ của tôi dưới sự hỗ trợ của Tống phu nhân đã nhanh ch.óng đi vào quỹ đạo.

Những nhân viên kỹ thuật chủ chốt đó cũng bị tôi vừa ép buộc vừa dụ dỗ lôi kéo sang. Đợi một thời gian nữa, khi các bộ phận hoạt động trơn tru, công ty coi như đã đi vào quỹ đạo ổn định.

Trước đây, nhà họ Triệu miễn cưỡng có thể sánh ngang với tập đoàn Tống thị, nhưng sau vài lần tôi vô tình tung tin đồn, các cổ đông bắt đầu lung lay tâm lý. Cộng thêm sự xúi giục của tôi, thời gian này nhà họ Triệu đã sa sút hơn trước rất nhiều.

Nhắc đến chuyện này, tôi cũng phải cảm ơn cái danh phận tiểu thư tập đoàn Triệu thị, nếu không những lời tôi nói ra sẽ chẳng đủ trọng lượng.

Tôi và Lục Thanh Chính cùng bước ra ngoài, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Lợi ích từ lần hợp tác này đã rút ngắn tiến độ kế hoạch ban đầu ít nhất là 5 năm.

"Sao anh lại quay lại, lúc nãy cảm ơn anh nhé."

"Mẹ bảo tôi đưa cô đi ăn cơm."

Được rồi, lần này là nàng dâu xấu xí thực sự phải ra mắt mẹ chồng rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tình Yêu Chốn Hào Môn Vốn Chẳng Đáng Nhắc Tới - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD