Tình Yêu Chốn Hào Môn Vốn Chẳng Đáng Nhắc Tới - Chương 4
Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:09
11
Tống phu nhân dường như không hề ngạc nhiên trước chuyện chúng tôi đột ngột đăng ký kết hôn.
"Chính nhi đã kể cho tôi nghe chuyện trước đây của hai đứa rồi."
Tôi lặng người trong giây lát. Xem ra Lục Thanh Chính chỉ kể chuyện sống chung, mà bỏ qua chi tiết về việc tôi b.a.o n.u.ô.i anh ta.
"Khi công ty ổn định lại, tôi muốn công bố danh phận thực sự của Chính nhi."
Tôi liếc nhìn Lục Thanh Chính đang ngồi ngay ngắn, vẻ mặt bình thản, trong lòng có chút ngạc nhiên. Có vẻ như Tống phu nhân rất hài lòng về anh ta, mới có thể công nhận danh phận của anh ta trong thời gian ngắn như vậy.
Tống phu nhân là một người mẹ, đồng thời cũng là một thương nhân. Thương nhân luôn theo đuổi lợi ích, khoảnh khắc bà biết được sự thật nhưng không lập tức công bố, chắc hẳn bà muốn thử thách Lục Thanh Chính. Nếu anh ta cũng là một kẻ mê muội tình yêu như Cao Vinh Hạo, có lẽ anh ta sẽ không bao giờ được công nhận.
Thôi thì, Lục Thanh Chính ở trường luôn là người xuất sắc. Việc anh ta nhanh ch.óng nhận được sự công nhận cũng là điều bình thường.
"Bởi vì bữa tiệc đính hôn trước đó đã từng làm trò cười cho thiên hạ, nên lần này chúng ta sẽ không tổ chức đính hôn nữa. Thay vào đó, cô sẽ trực tiếp tổ chức cho hai đứa một đám cưới thật hoành tráng, được không?"
Tôi và Lục Thanh Chính dĩ nhiên không có bất kỳ phản đối nào.
Sau buổi gặp mặt, mẹ chồng tương lai Tống phu nhân lập tức chuyển cho tôi 600.000 NDT (hơn 2 tỷ VNĐ) làm quà gặp mặt.
Trời ạ, lấy chồng nhà giàu thực sự rất tuyệt. Nghĩ đến công ty nhỏ đang ngày càng phát triển của mình, nếu bản thân tôi cũng là nhà giàu, thì còn tuyệt vời hơn nữa!
Hành động của Tống phu nhân rất nhanh ch.óng. Bà trực tiếp công bố một bản giám định ADN, đồng thời tag tài khoản của Lục Thanh Chính với dòng trạng thái: "Con trai ruột của tôi."
Chưa đầy nửa giờ sau khi đăng tải, mạng xã hội Weibo đã bùng nổ, và nhiều từ khóa liên quan liên tục leo lên top tìm kiếm.
#Thiếu_gia_tập_đoàn_Tống_thị_được_tìm_về#
#Nhan_sắc_cực_phẩm_của_thiếu_gia_bị_chụp_lén#
#Sự_thật_đằng_sau_hai_vị_thiếu_gia_thật_giả#
Do đã chuẩn bị và dặn dò từ trước, quá trình xử lý khủng hoảng truyền thông diễn ra khá suôn sẻ. Sau một ngày đứng top tìm kiếm, Tống phu nhân đã chỉ đạo rút bớt lượng tương tác, đồng thời phát thông cáo từ chối mọi cuộc phỏng vấn.
Sau khi sự việc này nổ ra, người đầu tiên gọi điện đến lại là Cao Vinh Hạo.
"Tại sao tôi có thể không phải là con trai của mẹ? Có phải mẹ cố tình chọc tức tôi không?"
"Giấy trắng mực đen viết rõ ràng rành rành đấy thôi. Anh thực sự không phải con ruột của Tống tổng."
"Vậy thằng nhãi ranh Lục Thanh Chính kia là con ruột sao?"
Tôi bật cười: "Về mặt pháp luật thì đúng là như vậy. Anh không phải lúc nào cũng làm ầm ĩ muốn cắt đứt quan hệ với Tống tổng sao? Giờ thì các người thực sự không còn quan hệ gì nữa rồi, anh nên vui mừng mới phải!"
"Cô! Chắc chắn là mẹ vẫn còn giận tôi nên mới dựng lên màn kịch này. Thôi được, cùng lắm thì tôi đồng ý đính hôn với cô!"
"Xin lỗi nhé, tôi kết hôn rồi. Đồng thời cũng chúc anh và tình yêu đích thực của anh hạnh phúc mãi mãi."
Tôi cúp máy, ngay lập tức chặn số anh ta.
Cao Vinh Hạo thực sự bắt đầu sốt ruột. Năng lực của anh ta chỉ ở mức trung bình, dạo gần đây chỉ có thể làm nghề giao đồ ăn để chật vật kiếm sống. Anh ta đã sớm muốn xuống nước với Tống phu nhân, trước đây khi bà chặn số, anh ta còn tưởng bà đang bực mình.
Giờ mới phát hiện ra mình không phải con ruột, chỗ dựa duy nhất cũng không còn, trong lòng không hoảng hốt mới lạ!
Bị dồn vào chân tường, Cao Vinh Hạo bắt đầu nhận trả lời phỏng vấn. Trong các đoạn video, anh ta vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết kể lể những khoảnh khắc ấm áp với Tống phu nhân thuở nhỏ, rồi video chuyển cảnh, là hình ảnh Tô Tư Na bụng mang dạ chửa phải làm lụng vất vả. Cộng thêm sức mạnh ngòi b.út của giới truyền thông, mọi mũi nhọn nhất thời đều chĩa vào Tống phu nhân.
"Tống tổng thật sự quá m.á.u lạnh, vô tình!"
"Dù không phải con ruột nhưng cũng đã nuôi nấng ngần ấy năm, sao có thể nói bỏ là bỏ ngay được!"
Từ lúc vào công ty của bố, tôi đã rèn được thói quen luôn ghi âm mọi lúc mọi nơi. Tôi biên tập lại đoạn ghi âm Cao Vinh Hạo từng bắt người yêu mình làm tiểu tam, vì tình yêu mà phát điên đến mức đòi từ mặt mẹ đẻ cách đây không lâu, rồi tung lên mạng.
Mọi người vốn đã rất căm ghét "não yêu đương" (kẻ mê muội vì tình yêu), nên dư luận quay ngoắt sang chỉ trích Cao Vinh Hạo.
Trào lưu mới trên mạng Weibo xuất hiện: "Xin hãy cho tôi làm một kẻ m.á.u lạnh chỉ biết lợi ích chứ không màng tình cảm!"
"Tình yêu sẽ khiến con người ta ngày càng ngu ngốc, chỉ có tiền mới khiến bạn ngày càng xinh đẹp!"
"Hôm nay lại là một con quái vật nhỏ chỉ muốn tiền chứ không cần tình cảm!"
Cú lật ngược thế cờ này thật ngoạn mục, Cao Vinh Hạo từ đó cũng im hơi lặng tiếng.
Nhưng tôi biết anh ta vẫn đang vật lộn kiếm sống ở một góc nào đó trong thành phố. Còn Tô Tư Na, thấy Cao Vinh Hạo không còn hy vọng quay về tập đoàn Tống thị, đã dứt khoát ép đẻ đứa bé tám tháng trong bụng, rồi cắt đứt hoàn toàn quan hệ với anh ta.
Không biết bây giờ anh ta còn có thể kiên trì làm một người chỉ cần tình cảm chứ không cần lợi ích nữa không nhỉ!
Sau khi thân phận của Lục Thanh Chính được công nhận, Tống phu nhân không còn giấu giếm anh ta trong nhiều quyết định nữa. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến công ty nhỏ của tôi.
Để thể hiện sự chân thành, tôi để Lục Thanh Chính đóng góp trực tiếp bằng kỹ thuật. Sự thật chứng minh, đây quả là một quyết định sáng suốt.
Nhờ lượng tài nguyên dồi dào từ Lục Thanh Chính, tôi dần thâu tóm sạch sẽ công ty của bố mình. Giờ đây, công ty của ông chỉ còn là một cái vỏ rỗng.
"Hoan Hoan à, con lâu rồi không về nhà ăn cơm. Bố vừa vận chuyển bằng đường hàng không loại cua mà con thích nhất, ngày mai làm cho con ăn nhé?"
"Bố à, có thời gian rảnh rỗi thế, bố mau dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo hai cục cưng của bố dọn ra ngoài đi. Kẻo người của tòa án đến cưỡng chế thì lại mất mặt lắm!"
"Triệu Hoan, con thực sự không thể giúp bố sao?"
"Bố, bố còn nhớ Shirley không?"
"Sao... Sao cơ?"
"Shirley là tài khoản phụ của con. Lúc bố chặn WeChat của con và mẹ, con, với tư cách là Shirley, đã biết rõ mọi chuyện!"
"Bố à, bố có biết con chờ ngày này lâu lắm rồi không?"
Bố tôi tức giận cúp máy!
Trước đây, ông luôn cho rằng Lục Thanh Chính là người nhắm vào mình, thực chất ông không hề biết người thực sự muốn đẩy ông vào chỗ c.h.ế.t lại chính là đứa con gái mà ông cho là vô dụng này.
12
Mọi chuyện dường như đã có một kết thúc viên mãn.
Chỉ trừ Lục Thanh Chính.
Tôi nhìn que thử t.h.a.i trong tay, nhất thời không biết phải làm sao.
Sau khi nhận giấy đăng ký kết hôn, chúng tôi đã chính thức ký một bản thỏa thuận: sau khi đạt được mục đích của mình, chúng tôi sẽ đường ai nấy đi.
Chuyện này xảy ra khi nào nhỉ? Chắc là hậu quả của lần say xỉn sau bữa tiệc công ty tháng trước.
Tôi thở dài, rồi vẫn gọi cho Lục Thanh Chính.
"Lục Thanh Chính, tôi có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?"
"Tôi... tôi có t.h.a.i rồi."
Sau một hồi im lặng thật lâu, Lục Thanh Chính mới lên tiếng: "Sinh nó ra."
"Vốn dĩ theo thỏa thuận, chúng ta sẽ..."
Nhưng lời của tôi còn chưa kịp nói hết đã bị ngắt ngang đột ngột: "Triệu Hoan! Tôi bảo sinh nó ra."
Trong lòng tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đêm khuya, tôi và Lục Thanh Chính bắt đầu đàm phán.
"Nói đi, bàn chuyện gì?" Lục Thanh Chính cho tay vào túi quần, nhìn thấy tôi liền rút tay ra.
"Tôi chỉ phụ trách sinh, những việc khác tôi không quan tâm."
Lục Thanh Chính nheo mắt: "Còn gì nữa?"
"Sau khi sinh con xong, tôi sẽ lập tức quay lại công ty."
"Được."
"Ý tôi là, trong năm đầu tiên khi đứa trẻ ra đời, tôi hy vọng anh sẽ ở nhà chăm sóc nó nhiều hơn."
"Đồng ý."
Đồng ý nhanh vậy sao? Tôi có chút nghi ngờ nhìn anh.
Lục Thanh Chính lại quay lưng đi, giả vờ ho một tiếng.
Sau khi được tôi đồng ý, anh liền báo tin tôi m.a.n.g t.h.a.i cho Tống phu nhân. Tống phu nhân vô cùng vui mừng, ngay lập tức yêu cầu chúng tôi dọn về nhà lớn, đồng thời thuê hai chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp để chăm sóc tôi.
Và cũng vào chính ngày hôm đó, có tin tức một người nhảy cầu tự t.ử trên cầu Đông An ở phía tây thành phố. Mẩu tin tức nhỏ nhoi này nhanh ch.óng bị nhấn chìm giữa vô vàn tin tức hot về các thần tượng, ngôi sao.
Giống như một hạt bụi nhỏ nhoi, chẳng thu hút được mảy may sự chú ý của ai.
-Hết-
