Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 2
Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:01
……
Chiến Bắc Hanh dứt lời, ôm lấy cô rồi đè xuống.
Trong không khí lan tỏa một mùi hương “hì hục" đầy ám muội……
(⺣◡⺣)♡
Tô Tiêu Thất bày tỏ lần đầu đúng là thể lực không đủ.
Cô thừa nhận mình thuộc kiểu chỉ giỏi mồm mép, cái tên “đồ tồi" này ngoại trừ cơ bắp cực kỳ mượt mà ra, thì thể lực thực sự tốt đến mức không thể tin nổi.
Cô nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ, tay chân còn gác lên người Chiến Bắc Hanh.
Trong lúc ngủ, Tô Tiêu Thất dường như đã mơ một giấc mơ rất dài, một đoạn ký ức không thuộc về cô ùa về như thác lũ.
Cô xuyên không rồi……
Tô Tiêu Thất mở mắt ra, bên tai là tiếng thở dài đều đặn của Chiến Bắc Hanh.
Tô Tiêu Thất xuyên đến năm 1969, nhập vào một người cùng tên là Tô Tiêu Thất.
Cha nguyên thân làm việc ở nhà máy thép, trong nhà còn có một mẹ kế và một cô em gái.
Chiến Bắc Hanh là đồng đội của Triệu Viễn - vị hôn phu của Tô Tiêu Thất.
Anh bị thương trong một lần tập huấn dã chiến để cứu Triệu Viễn và những đồng đội khác.
Sau khi điều trị tại bệnh viện quân y.
Đôi chân của anh đã để lại di chứng.
Triệu Viễn đưa anh đến thành phố lân cận tìm bà nội của Tô Tiêu Thất để chữa chân, nói là chữa bệnh, nhưng cuối cùng lại lập mưu hủy hoại anh.
Bà nội của Tô Tiêu Thất là một thầy thu-ốc Đông y nức tiếng trong vùng, đồng thời cũng là một bà đồng.
Tô Mai biết Triệu Viễn là con trai phó giám đốc nhà máy thép, đương nhiên là lén lút qua lại, cấu kết với gã đàn ông tồi tệ đó.
Thấy Triệu Viễn muốn “bắt cá hai tay", Tô Mai nảy sinh ý đồ xấu, dùng thu-ốc để đẩy Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh lại với nhau.
Đợi đã……
Sắp có người đến bắt gian.
Tô Tiêu Thất quan sát kỹ Chiến Bắc Hanh một lượt.
Sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi mỏng…… vai lưng vững chãi, eo thon chân dài, thật là đẹp trai quá đi!
Khí tím đậm đặc trên người anh sắp tràn ra ngoài luôn rồi, hèn gì lão quỷ bảo cô phải ôm c.h.ặ.t cái đùi này.
Chỉ là khí tím đang bị một luồng t.ử khí quấn c.h.ặ.t lấy.
Thấp thoáng như bị đè nén xuống.
Thật là một anh chàng đẹp trai đáng thương.
Chỉ một cái nhìn, Tô Tiêu Thất đã thấy trước kết cục của anh.
Dưới sự dẫn dắt cố ý của Triệu Viễn và sự đổ lỗi kịch liệt của nữ chính, cộng thêm việc có người ở thủ đô ác ý thao túng, Chiến Bắc Hanh tình ngay lý gian.
Anh bị bắt vào tù vì tội cưỡng bức, bị tuyên án t.ử hình treo.
Trong tù anh chịu đủ mọi hành hạ, bị đ-ánh mù một con mắt, đ-ánh gãy cánh tay phải.
Đến khi ra tù lần nữa, đã là bốn mươi tám năm sau.
Chiến Bắc Hanh với mái tóc trắng xóa, lưng còng bước ra khỏi nhà tù thì bị một chiếc xe lao tới tông ch-ết.
Bị tông nát bét.
Anh vừa mới ra tù, mắt lại hơi lòa, không rành cách băng qua đường đầy vạch kẻ vôi.
Một anh chàng thể lực cực phẩm như vậy mà kết cục lại t.h.ả.m thương đến thế.
Điều này làm sao Tô Tiêu Thất không xót xa cho được?
Ôm lấy cái eo hơi đau, cô vội vàng lay Chiến Bắc Hanh bên cạnh:
“Chiến Bắc Hanh, mau dậy đi."
Chiến Bắc Hanh mở mắt, tia m-áu đỏ trong mắt đã rút bớt.
“Tô Tiêu Thất, anh……"
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này.
Chúng ta mau chạy đi, lát nữa sẽ có người đến bắt gian đấy."
“Đến lúc đó, anh ngồi tù còn tôi bị bêu rếu ngoài phố."
Tô Tiêu Thất mặc quần áo với tốc độ rất nhanh.
“Anh ăn cơm tù, tôi thì bị gán mác lăng loàn."
Ánh mắt Chiến Bắc Hanh tối lại, nhớ tới sự kích động không thể kiểm soát của mình.
Anh mím môi không nói, vội vàng mặc đồ vào.
Phía trước có tiếng nói chuyện vọng lại.
Căn nhà hai người đang ở là nhà cũ của nhà họ Tô.
Cha của Tô Tiêu Thất là Tô Kiến Minh làm trưởng phòng bảo vệ ở nhà máy thép, được phân cho một căn hộ nhỏ rộng bảy mươi mét vuông.
Cả nhà mới dọn qua đó được vài tháng.
Mấy ngày trước nhà họ Tô mới về thôn, ở tạm trong căn nhà cũ này.
Tô Tiêu Thất nhét hết chăn màn trên giường vào chiếc rương gỗ bên cạnh, tiện tay móc khóa vào khóa lại.
Tiếng khóc thút thít của Tô Mai truyền đến.
“Chị tôi nói đi bắt ếch về ăn, ra tới bờ sông thì bảo đau bụng nên quay về đi vệ sinh, tôi tìm mãi mà không thấy chị ấy đâu."
“Có khi nào về ngủ rồi không?"
“Đúng đấy Tô Mai, Tiêu Thất chắc là ở nhà thôi."
Tô Mai ngập ngừng nói:
“Nhị đại nương, cháu sợ tối.
Bác mở cửa xem giúp cháu với?"
Trong lòng cô ta lại thầm rủa:
“Tô Tiêu Thất, cái đồ không biết xấu hổ, dám quyến rũ anh Triệu Viễn của tôi.”
Hôm nay tao sẽ cho mày thân bại danh liệt, bị treo giày rách đi diễu phố.
Tô Tiêu Thất hai mươi tuổi lông mày tinh tế như tranh vẽ, làn da trắng nõn mịn màng, vóc dáng cao ráo lung linh, ánh mắt xinh đẹp cuốn hút.
Mỗi lần Tô Mai nhìn thấy cô đều muốn cào nát khuôn mặt đó.
Hạt giống đố kỵ đã nảy mầm trong lòng cô ta.
Nhị đại nương cầm đèn pin cười nói:
“Mấy đứa con gái các cô đúng là gan thỏ đế, đưa bác hai hào bác có thể ngủ ngoài bãi tha ma cả đêm đấy."
“Người ta cha ăn cơm nhà nước, khác với đám chúng ta suốt ngày chạy ngoài đồng ruộng chứ."
Có người cười phụ họa, mang theo ba phần hâm mộ bảy phần ghen tị.
“Mẹ cháu cũng không có nhà sao?"
Tô Mai vừa khóc vừa nói:
“Mẹ cháu đi gọi cha cháu rồi.
Chị cháu đi về cùng với anh Chiến Bắc Hanh bị thọt chân đến nhà mình chơi đấy."
“Đối tượng của chị cháu không phải là con trai phó giám đốc nhà máy thép sao?
Sao đêm hôm khuya khoắt lại chạy về nhà cùng một anh thọt?"
Nhị đại nương bĩu môi, trong mắt lóe lên ngọn lửa hóng hớt:
“Tô Mai à, thế đối tượng của chị cháu đâu?"
“Bác nói anh Triệu Viễn ạ, chị cháu bảo anh ấy đi bắt ếch rồi.
Chị ấy nói anh thọt chân cẳng không tiện, đi bắt ếch dễ gặp chuyện."
Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh nhìn nhau trong phòng.
Chiến Bắc Hanh liếc nhìn cửa sổ.
Anh dùng lực đẩy một cái, mở tung cửa sổ ra.
Anh vẫy tay với Tô Tiêu Thất, bế cô lên, chính mình cũng nhảy lên bậu cửa sổ, vòng tay ôm lấy Tô Tiêu Thất.
Sau khi Chiến Bắc Hanh nhảy xuống, anh đặt Tô Tiêu Thất xuống đất.
Phía bên kia vang lên tiếng mở cửa.
Chiến Bắc Hanh đã đóng cửa sổ lại, hai người nhìn nhau đầy ẩn ý.
Lặng lẽ nép sát vào góc tường.
Tô Tiêu Thất nhớ tới chân của Chiến Bắc Hanh không tốt, vội vàng cúi đầu ghé sát vào anh:
“Chân của anh không sao chứ?"
“Không sao."
Ánh mắt Chiến Bắc Hanh tối sầm lại.
Tối nay là Tô Mai bảo anh qua đây, nói là Triệu Viễn gọi anh tới.
Cô ta còn đưa cho anh một cốc trà tráng men, bảo là Triệu Viễn đặc biệt nhờ Tô Mai pha trà cho anh.
Chính là sau khi uống chén trà đó…… anh mới không khống chế được bản thân……
Cửa được mở ra, Nhị đại nương nhìn quanh một lượt.
“Không có ai cả."
