Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:01
“Tô Mai bước vào phòng chậm một bước, vốn tưởng rằng Nhị đại nương sẽ hét lên bắt được kẻ lăng loàn.
Ai ngờ lại là một câu “không có ai" nhẹ bẫng?”
Làm sao có thể không có ai?
Thiên thời địa lợi nhân hòa, cô ta đã thông đồng với Triệu Viễn, cũng đã bàn bạc xong với mẹ mình rồi.
Công dã tràng sao?
Tô Mai như phát điên sục sạo khắp nơi, vươn tay đẩy thử cửa sổ.
Không có bất kỳ điểm nào khả nghi cả.
Nhị đại nương tay cầm một nắm hạt dưa, c.ắ.n một cái rồi nhổ vỏ xuống đất:
“Tô Mai, cháu coi Tiêu Thất là quả bí ngô chắc?
Cái phòng này có tí tẹo thế này, còn giấu được vào đâu nữa?"
Nhị đại nương nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, ngoáy m-ông đi ra ngoài.
“Không đúng nha, có phải Tô Tiêu Thất và anh thọt kia lăn đống rơm rồi không?"
Lý Đại Hoa trong thôn vỗ đùi gào lên.
(Ghi chú của tác giả:
Truyện niên đại hư cấu — đừng so sánh với huyền học và vật giá ngoài đời thực, khắt khe quá thì huyền học không viết tiếp được.)
Chương 2 Nợ mạng thì cuối cùng cũng phải trả lại thôi
Trong phòng im phăng phắc, mấy người đàn bà mỗi người một tâm tính riêng.
Phòng này tìm không thấy, lại kéo nhau ra gian chính.
Tô Mai suýt chút nữa xới tung cả hang chuột lên để tìm.
Mọi người thầm nghĩ:
“Cái anh thọt đó trông đẹp trai thật, tiếc là bị thọt.
Nghe nói quê ở tận trong núi, cha mẹ già yếu, dưới còn mấy đứa em nhỏ.”
Ai mà gả vào đó thì đúng là đi “xóa đói giảm nghèo".
Nhị đại nương có ấn tượng khá tốt với Tô Tiêu Thất, bà ta hỉ mũi rồi b.úng xuống đất.
Quẹt tay vào ống tay áo:
“Lý Đại Hoa, đừng nói bậy.
Lăn đống rơm với người ta là chuyện ch-ết người đấy."
Tô Mai thầm đảo mắt trắng dã, cô ta chính là muốn gán cho Tô Tiêu Thất cái danh lăn đống rơm, không đứng đắn.
Bắt đeo giày rách đưa đi cải tạo, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Nghĩ đến đây, cô ta đột nhiên kinh hãi bịt miệng:
“Không lẽ thật sự là lăn đống rơm chứ?"
“Chị tôi nói anh thọt đó diện mạo đẹp, không gả cho anh ta thì cũng có thể ngủ một giấc xem sao."
“Chị ấy còn nói đàn bà không thể chỉ có một người đàn ông, còn nói phải có bản lĩnh như mẹ chị ấy mới giỏi."
Nói đến đây, Tô Mai vội vàng bịt miệng lại.
“Nhổ vào, cái con Mạc Tri Ý đó đúng là loại lẳng lơ.
Đẻ ra con gái cũng giống y chang mụ ta, thích đi lăng loàn."
Lý Đại Hoa khinh bỉ mắng c.h.ử.i.
“Không phải đâu bác."
Tô Mai sốt sắng như sắp khóc đến nơi.
“Mọi người cứ coi như không có chuyện này đi.
Đừng để người ở nhà máy thép biết, anh Triệu Viễn mà biết sẽ đau lòng lắm.
Cha cháu sau này sao còn ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa."
“Tô Mai, cháu đúng là lương thiện quá."
“Chúng ta đều biết mẹ cháu đối xử với con bé đó còn tốt hơn cả cháu.
Tô Tiêu Thất cái con ranh đó cậy mình làm ở hợp tác xã cung tiêu, chẳng coi người trong thôn chúng ta ra cái gì cả."
Chồng của Lý Đại Hoa làm việc ở nhà máy thép, bà ta đang muốn giới thiệu cháu gái mình cho con trai phó giám đốc Triệu.
Vương Nhị thẩm với khuôn mặt đen nhẻm trông đặc biệt khắc nghiệt:
“Tô Mai nói đúng đấy, người ta có câu không có lửa làm sao có khói."
Đều là người cùng thôn, đến hợp tác xã mua đồ mà con bé đó còn nhất quyết đòi phải có phiếu.
Bắt được cơ hội là phải hạ nhục Tô Tiêu Thất vài câu.
Ngay lúc bọn họ đang xì xào bàn tán chuẩn bị đi ra ngoài.
Cánh cửa “rầm" một tiếng bị đ-á văng.
Tô Tiêu Thất lạnh lùng bước vào, chẳng thèm liếc mắt nhìn đám đàn bà lưỡi dài đó.
Đi thẳng về phía Tô Mai.
Trong mắt Tô Mai xẹt qua vẻ hoảng loạn, nhìn thấy quần áo Tô Tiêu Thất không hề xộc xệch.
Thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ thu-ốc đó không có tác dụng?
Đó là thu-ốc cho lợn đực ăn cơ mà, không lẽ không có tác dụng sao?”
Xem ra cái anh thọt kia là đồ phế vật rồi.
Tô Tiêu Thất một tay túm lấy tóc Tô Mai, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt cô ta.
Không nói một lời, trực tiếp ra tay.
Tô Mai bị Tô Tiêu Thất đ-ánh cho choáng váng.
Hoảng loạn vươn tay giằng lấy tay Tô Tiêu Thất:
“Tô Tiêu Thất, cái con khốn này mày dám đ-ánh tao?"
Tô Tiêu Thất ra chiêu theo tiêu chí nhanh, chuẩn, hiểm.
Vung cánh tay thật mạnh, tát liên tiếp bảy tám cái.
Tát đến mức lòng bàn tay cô cũng thấy tê rần:
“Tô Mai.
Hôm nay tao đ-ánh ch-ết mày."
“A……
Tô Tiêu Thất, cái đồ không biết xấu hổ này mày dám đ-ánh tao."
“Tao đ-ánh ch-ết cái đồ không biết xấu hổ nhà mày này."
Tô Tiêu Thất không nói hai lời là lao vào đ-ánh tiếp.
Tô Mai vừa khóc vừa gào.
Lý Đại Hoa vội vàng lao tới can ngăn, cố ý kéo giữ Tô Tiêu Thất để cô không ra tay được.
Tô Tiêu Thất không hề bỏ sót vẻ mặt tính toán của Lý Đại Hoa.
Hôm nay nếu cô không làm cho ra ngô ra khoai, thì ngày mai nước bọt của thiên hạ cũng đủ dìm ch-ết cô.
Bà đây có “quan hệ" trên trời, sợ cái thá gì.
Tô Tiêu Thất thúc đầu gối thật mạnh vào chỗ hiểm của Lý Đại Hoa.
Mắt Lý Đại Hoa trợn tròn, cả người cong lại như con tôm luộc.
Hai tay ôm lấy phần bụng dưới, khóe miệng kéo xếch tận mang tai.
“Ối giời ơi, tôi đang can ngăn mà.
Đ-ánh tôi làm gì?"
Tô Tiêu Thất giả vờ áy náy nói:
“Bác Đại Hoa ơi, cháu đang đ-ánh đứa nói láo vu khống cháu là Tô Mai mà.
Sao lại lỡ tay đ-ánh trúng bác rồi?
Hôm nay cháu phải làm cho rõ ràng với Tô Mai, làm em gái mà dám vu khống chị mình thế này à."
“Tô Mai, cô là con gái nhà lành mà mở miệng ra là lăn đống rơm.
Tôi thấy cô rành mấy chuyện đó lắm cơ mà."
Bên ngoài.
Mẹ của Tô Mai, cũng là mẹ kế của Tô Tiêu Thất là Từ Hồng Hà nghe thấy Tô Tiêu Thất nói vậy thì vội vàng chạy vào.
Bà ta vốn định đóng vai người tốt.
Nào ngờ con gái mình lại bị đ-ánh thành ra thế này.
Từ Hồng Hà ở bên ngoài luôn giữ hình tượng người mẹ hiền từ.
Lúc này, không diễn được nữa rồi.
“Tô Tiêu Thất.
Mày điên rồi sao, đó là em gái mày đấy.
Sao mày có thể ra tay tàn độc như thế, đ-ánh em mày ra nông nỗi này."
Từ Hồng Hà giành lấy Tô Mai từ tay Tô Tiêu Thất.
Ánh mắt chứa đầy độc địa:
“Đúng là con riêng là loại sói mắt trắng nuôi không tốn cơm, tôi đã tạo nghiệt gì thế này?"
Bà ta thấy mặt Tô Mai sưng vù như đầu lợn, tóc cũng bị giật mất một mảng.
Không còn màng đến việc giả vờ hiền hậu nữa.
Chỉ thẳng tay vào mặt Tô Tiêu Thất mắng:
“Bao nhiêu năm qua tấm lòng của tôi đúng là đem cho ch.ó ăn rồi.
Mày lại dám ức h.i.ế.p em gái mày như thế."
Tô Tiêu Thất huých mạnh vào người Từ Hồng Hà một cái, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng:
“Cái bà mẹ kế lật mặt nhanh như lật bánh tráng kia, bây giờ không giả vờ nữa à?
Không làm bà mẹ kế hiền lành độ lượng nữa, mà lộ cái đuôi cáo độc ác ra rồi à?"
