Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 75
Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:09
Tô Tiêu Thất:
...
Hay thật đấy, cái này mà gọi là hạ thấp yêu cầu sao?
“Cái này của chị vẫn là dịch vụ cầu nguyện thôi.”
Người chị kia thở dài, “Vậy cô có cách gì khiến chúng nó chia tay không?”
“Chị à, tôi đi chỗ khác xem có thịt bán không đây?”
Người chị kia vội vàng thì thầm:
“Tôi bán cho cô một cân thịt ba chỉ tính cô sáu hào thôi, cô đưa tôi nửa cân phiếu thịt được không?”
Đây là người chị kia đang mở cửa sau cho Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất đồng ý ngay lập tức.
Lấy nửa cân phiếu thịt ra, lại lấy từ trong túi một tờ năm hào và một tờ một hào.
Người chị kia lấy từ bên trong ra một cân thịt ba chỉ, dùng dây cỏ treo lên đưa cho Tô Tiêu Thất.
“Em gái, em nói xem chuyện con dâu chị phải làm thế nào?”
Tô Tiêu Thất trầm tư một lát.
“Để em xem chỉ tay cho chị nhé.”
Người chị kia xòe tay đặt lên quầy, Tần Vân đứng ở phía sau chéo sang một bên biến sắc.
Bà ấy thấy trong hợp tác xã không có mấy người, bấy giờ mới yên tâm đôi chút.
Trong lòng thầm nghĩ phải tìm cơ hội nói chuyện với Tô Tiêu Thất, không được làm chuyện gây cản trở cho Chiến Bắc Hanh.
Tô Tiêu Thất chậm rãi nói:
“Chị thích đứa con gái của Bí thư đại đội ở thôn nhà ngoại chị đúng không?
Dưới sự phản đối quyết liệt của chị, con trai chị đã nghe lời chị cưới con gái Bí thư đại đội rồi.”
“Tốt quá rồi.”
Trong lòng người chị kia đúng là thích con gái Bí thư đại đội thật.
Tô Tiêu Thất:
Tốt cái con khỉ.
Chuyện này người chị kia còn chưa nói với ai khác, chỉ mới có ý định trong lòng thôi.
Xem ra cô gái này tuổi tác không lớn, nhưng xem tướng đúng là có chút bản lĩnh.
Tô Tiêu Thất nhướng mí mắt nói:
“Chẳng tốt chút nào đâu.
Con trai chị không thích cô ta.”
Chương 49 Hợp tác xã mở miệng vàng
“Đồng chí, cô còn trẻ không hiểu nỗi khổ của cơm áo gạo tiền đâu.
Thích thì có thể đem ra ăn hay mặc được không?”
Người chị kia thản nhiên nói.
“Tôi không thể để đứa con trai ưu tú của mình đi nuôi con của kẻ khác được chứ?”
Trong lòng người chị kia rất khó chịu, một người đàn bà góa dắt theo đứa con gái thì dựa vào cái gì mà đòi gả cho đứa con trai ưu tú về mọi mặt của bà ấy.
Hồi trước có về quê ngoại một chuyến.
Thấy con gái Bí thư đại đội có vẻ có chút ý tứ với con trai mình.
Nghĩ đến quyền lực của Bí thư đại đội, người chị kia thừa nhận mình đã động lòng.
Tô Tiêu Thất có chút khó xử nhìn bà ấy, “Con trai chị là người có số nuôi con kẻ khác.”
“Tìm người góa phụ nuôi một đứa con gái của cô ấy, còn có thể nuôi con của chính mình.”
Giữa đôi lông mày người chị kia ẩn chứa vẻ hung dữ.
Nhìn qua là biết ngày thường ở nhà rất hung hãn.
“Dù sao nó cũng không được cưới vợ quên mẹ, vì một người đàn bà góa mà gây gổ với người nhà, làm sao có thể danh giá bằng con gái Bí thư đại đội được.”
“Người ta dù sao cũng là gái trinh chính chuyên.”
Tần Vân thấy có người đi vào hợp tác xã, vội vàng đưa tay huých Tô Tiêu Thất.
“Chúng ta đi thôi.”
Người chị kia nghe thấy lời này, rất biết ý nắm lấy một nắm kẹo hoa quả lớn.
“Cho cô đấy, biết mấy người các cô không thể đi tay không được.”
Tô Tiêu Thất rướn nửa người tới, khuỷu tay tì lên quầy, cô hạ thấp giọng.
“Chị à, chị đi nghe ngóng chuyện của con gái Bí thư đại đội đó với mấy thanh niên trí thức xem.
Thà là nuôi con riêng của người khác một cách minh bạch, còn hơn là nuôi con của kẻ khác một cách mập mờ.”
Tô Tiêu Thất nhìn ra được, con trai của người chị này là một người tốt.
Chỉ là mẹ quá hung hãn, con trai hơi nhu nhược.
Cưới con gái Bí thư đại đội, chưa đầy bảy tháng đã sinh được một thằng cu mập mạp.
Con gái Bí thư đại đội căn bản không coi anh ta ra gì, chỉ để anh ta chạm vào mình vào đêm tân hôn, sau đó không cho anh ta lại gần nữa.
Sau đó lại sinh thêm một trai một gái, hầu như lần nào cũng trúng ngay phát đầu.
Mãi đến cuối những năm 80, con gái Bí thư đại đội cùng ba đứa con đi đến thành phố Hải, gia đình người chị này mới biết, ba đứa trẻ đều là giống của thanh niên trí thức đến từ thành phố Hải.
Đợi sau khi thanh niên trí thức về thành phố.
Con gái Bí thư đại đội và ba đứa trẻ cũng nảy sinh ý định về thành phố Hải.
Cuối cùng rơi vào cảnh xôi hỏng bỏng không.
Người chị này trong lòng không vượt qua được cú sốc đó, muốn gây chuyện nhưng lại bị con trai nói đó là con dâu do chính bà chọn.
Con trai bỏ nhà đi.
Từ đó không rõ tung tích.
Người chị này về già thê lương, ch-ết trong nhà mấy ngày mới được người ta phát hiện.
Chao ôi!
Người chị kia lưu tâm nghe lời Tô Tiêu Thất, trong lòng bỗng chốc hụt hẫng.
Mấy tên thanh niên trí thức đó cậy mình đọc được vài chữ, khéo léo hơn hẳn trai làng ở đại đội và công xã.
“Cô gái, ý của cô là?”
“Em không có ý gì cả, chỉ nói cho chị biết người góa phụ kia là người tốt, con gái cô ấy cũng là người biết ơn.
Có phúc khí lan tỏa đến những người xung quanh, góa phụ tái giá vào nhà ai, nhà đó hưng thịnh.”
Tô Tiêu Thất nói xong liền vội vàng rời khỏi hợp tác xã.
Người chị kia còn định đuổi theo nói chuyện, nhưng bị một bà thím mua đường đỏ gọi lại.
“Cho tôi nửa cân đường đỏ.”
Trong lòng người chị kia đầy rẫy nghi hoặc, không cam tâm tình nguyện lườm bà thím mặc quần áo vá chằng vá đụp đang đứng bên ngoài quầy nói chuyện một cái.
“Bà nhất thiết phải mua đường đỏ lúc này sao?”
“Con dâu tôi sắp sinh rồi, phải mua ít đường đỏ dự phòng chứ.”
Tô Tiêu Thất đi ra ngoài, xách theo những đồ đã mua, dáo dác nhìn quanh vài cái.
Tần Vân đi theo sau liền nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Tiêu Thất.
“Tiêu Thất à, chị phải nói với cô vài lời tâm huyết này.”
Tiếng rao trên đường rất ồn ào, thỉnh thoảng còn có tiếng bò kêu, tiếng lừa dồn dập.
Tiếng cha mẹ gọi con mắng con.
Tiếng người đi đường tranh cãi, đây chính là một bản nhạc họp chợ sinh động nhất.
Tô Tiêu Thất tựa vào góc tường, bên cạnh có mấy ông lão đang ngồi xổm hút thu-ốc lào.
“Chị Tần, có lời gì chị cứ nói thẳng đi.”
Tô Tiêu Thất nhìn thấy khuôn mặt Tần Vân đầy vẻ khó xử, muốn nói lại thôi, liền lên tiếng bảo bà ấy cứ nói ra cho nhẹ lòng.
Đừng để trong lòng lại sinh bệnh ra.
“Ôi.
Khó nói lắm.”
Tô Tiêu Thất đầy vạch đen trên mặt, “Chị...”
Tần Vân lại thở dài một tiếng, “Ôi.
Tiêu Thất, Phó trung đoàn Chiến nhà cô là một thanh niên có triển vọng.
Nhà tôi nói rồi, với năng lực và học vấn của cậu ấy thì sẽ còn thăng tiến mãi.”
