Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 76
Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:10
“Có một ngày rời khỏi đây cũng là chuyện bình thường.”
“Chúng ta là hậu phương của họ, không được gây cản trở làm ảnh hưởng đến việc thăng tiến của họ.
Cô nói có đúng không?”
Tô Tiêu Thất lúc này đã hiểu ý của Tần Vân.
Chiến Bắc Hanh đi học ở trường quân đội hơn hai năm, chính là để chuẩn bị cho việc thăng tiến sau này.
Tần Vân thấy Tô Tiêu Thất ngứa miệng, lại đi xem bói cho người ta.
Sợ làm ảnh hưởng đến con đường thăng tiến của Chiến Bắc Hanh.
“Tôi biết rồi.”
Tô Tiêu Thất đồng ý rất nhanh, nhưng chỉ là nói suông thôi.
Tần Vân nhìn ra được điều đó.
Bà ấy lại thở dài một tiếng thườn thượt.
“Thôi vậy, chúng ta về thôi.”
“Về thôi.”
Tô Tiêu Thất không thích bị người khác giáo huấn.
Lúc về người đợi xe rất đông, ở chỗ đợi xe tụ tập rất nhiều người.
Chẳng ai có ý định xếp hàng cả.
Đợi đến khi xe buýt tới, mọi người ùa lên chen chúc ở cửa xe.
Tô Tiêu Thất và Tần Vân đến đây, đã có mấy bà nội trợ ở khu tập thể đứng đợi xe rồi.
Có người lén nhìn Tô Tiêu Thất một cái.
Đây chính là người vợ mà Phó trung đoàn Chiến thà về quê làm ruộng cũng phải cưới sao?
Chẳng đẹp bằng đồng chí Trần Viện ở đoàn văn công.
Có người nhỏ giọng nói ra, một người phụ nữ bên cạnh dùng khuỷu tay huých một cái.
“Đừng nói bậy, vợ Chính ủy đang ở đây đấy.”
“Chị Tần.
Cô gái này trông lạ mặt quá, là người nhà chị à?”
Trong đám đông có một người phụ nữ mắt xếch điêu ngoa, khinh khỉnh liếc nhìn Tô Tiêu Thất.
Tần Vân mỉm cười giải thích, “Người nhà tôi làm gì có ai đẹp thế này.
Đây là Tô Tiêu Thất, vợ của Phó trung đoàn Chiến.”
Người phụ nữ đó bừng tỉnh hiểu ra.
“Nghe nói thành phần gia đình không tốt lắm.”
Người dân đợi xe gần đó chẳng dám tham gia bàn tán.
Nghe đến khu tập thể quân đội là lập tức cảm thấy cao sang quyền quý rồi.
Trong đó có một người phụ nữ đứng cạnh Tô Tiêu Thất nở nụ cười ôn hòa, không cẩn thận va phải cái sọt của Tô Tiêu Thất liền vội vàng xin lỗi.
Tô Tiêu Thất không bận tâm mỉm cười nhẹ, “Không sao đâu.”
Tô Tiêu Thất thu lại nụ cười trên mặt, trầm ngâm nhìn người phụ nữ mắt xếch vừa lên tiếng.
“Tôi và Phó trung đoàn Chiến đã làm giấy đăng ký kết hôn rồi.
Sao, cấp trên đã đồng ý cho kết hôn, mà đến lượt bà lại không đồng ý à?”
“Nhà bà ở ven biển à?
Xe đổ phân đi ngang qua cửa chắc bà cũng phải nếm thử xem mặn nhạt thế nào mới chịu nhỉ?”
Nhà người phụ nữ mắt xếch này ở dãy trước khu tập thể, ngày thường bà ta rất thích nịnh bợ Trần Viện.
Cộng thêm việc nghe bác sĩ Tôn ở trạm y tế nói ra nói vào vài câu không hay về Tô Tiêu Thất.
Trong lòng sinh ra đố kỵ.
Bà ta là một người phụ nữ có thành phần tốt, kế thừa hoàn hảo truyền thống bần nông ưu tú.
Mà cuộc sống còn chẳng nhàn hạ bằng Tô Tiêu Thất trước mắt, bảo sao không tức cho được?
Tần Vân thấy Vương Phương lộ vẻ ngượng ngùng, vội vàng tiến lên thu lại nụ cười nói:
“Đều là người cùng khu tập thể cả, bớt nói vài câu đi.
Đừng để làm mất mặt khu tập thể.”
“Vương Phương, Tô Tiêu Thất và Phó trung đoàn Chiến là cuộc hôn nhân được tổ chức công nhận đấy.
Sau này bà đừng có nói bậy nữa, không tôi tìm chồng bà nói chuyện đấy.”
Bà ấy lại nhìn sang Tô Tiêu Thất, những lời định khiển trách lại nuốt xuống.
Nhìn ra được Tô Tiêu Thất tuy vóc người không cao, nhưng lại rất bướng bỉnh.
Đến lúc bị cô mắng cho muối mặt thì mới thực sự là không có chỗ trốn.
Người phụ nữ đứng cạnh Tô Tiêu Thất bỗng mặt mũi trắng bệch.
Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi to như hạt đậu, trước khi ngã xuống đã nắm lấy tay áo Tô Tiêu Thất rồi lại buông ra.
Tô Tiêu Thất nhanh tay lẹ mắt muốn đỡ lấy cô ấy.
May mà ở đây đông người, mọi người đã kịp đỡ lấy.
Tô Tiêu Thất thấy tứ chi cô ấy lạnh ngắt, ý thức đã mờ mịt, mồ hôi đầm đìa, da dẻ xanh xao.
Thầm kinh hãi kêu lên, người phụ nữ này hôm nay gặp phải một kiếp nạn sinh t.ử.
Chương 50 Có những người có sứ mệnh của riêng mình
“Bác sĩ Tôn, cô mau lại xem có chuyện gì thế này?”
Trong đám đông có người gọi bác sĩ Tôn.
Bác sĩ Tôn thực ra chỉ là một bác sĩ chân đất, đi đào tạo ở bệnh viện thành phố hơn nửa năm, rồi được giới thiệu vào trạm y tế làm việc.
Nếu là đau đầu sổ mũi, tiêm hay truyền dịch thì chắc chắn là làm được.
Nhưng những triệu chứng nặng hơn thì phải dựa vào một bác sĩ già khác trong trạm y tế rồi.
Cô ta nghe thấy có người gọi mình, vội vàng lao tới.
Thấy Tô Tiêu Thất đã đặt người phụ nữ đó nằm xuống đất.
Bác sĩ Tôn vội hô lên:
“Mau đưa đến bệnh viện gần nhất đi.”
Bệnh viện gần nhất ở đây không phải là bệnh viện huyện Mục Dương, mà là trạm xá của công xã Hộc Đáng.
“Không kịp nữa rồi.”
Tô Tiêu Thất nhân lúc mọi người không chú ý, lấy một lá bùa vàng đặt vào trong áo người phụ nữ đó.
Lá bùa vàng lập tức biến thành tro bụi.
Cô đã học được một số phương pháp cấp cứu hiện đại.
Tô Tiêu Thất vội bảo mọi người tránh ra, cô bắt đầu thực hiện hô hấp nhân tạo cho người phụ nữ.
Tô Tiêu Thất làm hô hấp nhân tạo chỉ là làm màu thôi.
Cứu mạng thực sự là dựa vào lá bùa vàng vừa nãy.
“Tô Tiêu Thất, cô làm vậy sẽ ch-ết người đấy.”
Bác sĩ Tôn đứng bên cạnh thúc giục mọi người, “Nhanh ch.óng đưa đến bệnh viện đi, muộn chút nữa là không kịp đâu.”
Bác sĩ Tôn cho rằng Tô Tiêu Thất đang làm loạn.
Người phụ nữ này thành phần không tốt, ai biết được có phải mượn cơ hội này để trả thù xã hội hay không.
Tô Tiêu Thất chẳng trông mong gì vào việc những người này tin tưởng mình, phương pháp hô hấp nhân tạo ở đời sau cũng phải mãi về sau mới thực sự phổ biến.
Lúc mới đầu rất ít người biết đến.
Người cùng đại đội với người phụ nữ đó lo lắng khôn nguôi, “Trời đất ơi, đây chẳng phải là thanh niên trí thức của đại đội 3 sao?
Sao cô gái này lại bị người ta ấn xuống đất, cố tình ăn đậu hũ thế kia.”
Người xem xung quanh:
...
Phụ nữ ăn đậu hũ của phụ nữ á?
“Ăn đậu hũ cái con khỉ gì, tôi đang cứu người đấy.”
Mồ hôi từ trên mặt Tô Tiêu Thất rơi xuống.
Bác sĩ Tôn đứng bên cạnh đầy vẻ giận dữ, chỉ vào Tô Tiêu Thất nói với những người xung quanh:
“Phải dùng tốc độ nhanh nhất đưa người phụ nữ này đến bệnh viện.
Tô Tiêu Thất chỉ là một người nội trợ, đến tôi là bác sĩ còn không biết, cô ta thì biết cái quái gì chứ.”
Người của đại đội 3 nghe vậy, liền định tiến lên lôi kéo Tô Tiêu Thất.
Có một mụ già nhân cơ hội tát cô một cái.
Cái tát giáng xuống vai Tô Tiêu Thất, đau rát.
Tô Tiêu Thất liếc thấy quần áo của mụ già đó, gầm lên:
