Tn 60: Xuyên Thành Bạn Thân Nữ Phụ Những Năm 60 - Chương 58
Cập nhật lúc: 07/04/2026 08:36
“Mẹ."
Kha Cảnh Dương đau đầu, anh làm sao không biết tâm tư của mẹ mình, “Đồng chí Vu ở nhà chúng ta không hợp đâu."
Vu Tiếu cũng tiếp lời ngay sau đó:
“Cảm ơn bác, ý tốt của bác cháu hiểu ạ, nhưng cháu đến nhà bác ở quả thật không tiện, nhà khách rất tốt, hơn nữa cũng thuận tiện.
Với lại đồng chí Kha còn phải nằm viện, cháu ở nhà khách sát vách cũng có thể đến thăm bệnh bất cứ lúc nào, mua chút cơm nước gì đó cho đồng chí Kha."
Tha cho cô đi, ở nhà người khác sao thoải mái bằng ở nhà khách.
Mẹ Kha nghe vậy thấy Vu Tiếu nói rất có lý, lại nghe nói Vu Tiếu ở nhà khách còn có thể chăm sóc con trai bà thì bà thấy cô gái này thật tốt.
Tuy Vu Tiếu nói là thăm bệnh nhưng mẹ Kha không quan tâm, trong lòng bà tự động dịch thành chăm sóc rồi.
“Vậy bác nghe theo cháu, thằng út nhà bác nhờ cháu vậy."
Vu Tiếu tuy nghe lời mẹ Kha nói có vẻ có vấn đề gì đó nhưng cũng không nghĩ nhiều:
“Bác đừng khách sáo, đây là việc cháu nên làm mà."
Cảnh sát sau khi báo cáo tình hình với Kha Cảnh Dương xong thì phải đưa Chu Mật Hồng về núi Ao Tử.
Chu Mật Hồng vốn không muốn đi, nhưng ngày mai cô phải đi làm:
“Tiếu Tiếu, tớ về đây, vài ngày nữa tớ lại đến thăm cậu."
Vu Tiếu nói:
“Cậu đừng lo, vài ngày nữa biết đâu mọi chuyện đã giải quyết xong tớ sẽ về thôi, cậu phải chăm sóc bản thân cho tốt đấy."
Chu Mật Hồng:
“Tớ biết rồi, tạm biệt."
Sau khi Chu Mật Hồng đi, bên phía Kha Cảnh Dương đã có mẹ Kha lo liệu, Vu Tiếu cũng chuẩn bị rời đi, nên nói:
“Thưa bác, đồng chí Kha, cháu cũng về đây, hôm qua nhiều việc quá hôm nay phải về nghỉ ngơi một lát, tối cháu sẽ mang cơm đến cho đồng chí Kha."
Kha Cảnh Dương nói:
“Không cần đâu, cô cứ ở nhà khách nghỉ ngơi đi, chuyện bọn trộm mộ sẽ sớm có kết quả thôi, lúc đó cô đừng đi đâu xa đấy."
Vu Tiếu nói:
“Tôi biết rồi, cảm ơn đồng chí Kha."
Kha Cảnh Dương gật đầu:
“Còn nữa, cái bình nước nóng và cốc tráng men này đừng quên mang về, hôm qua cảm ơn cô đã chăm sóc."
Vu Tiếu cũng không khách sáo:
“Được thôi."
Vu Tiếu thu dọn bình nước nóng và cốc tráng men, lúc định đi mẹ Kha nói:
“Tiếu Tiếu, để bác tiễn cháu nhé."
Bà nghe cô gái vừa đi gọi cô gái này là Tiếu Tiếu nên cũng gọi theo.
Vu Tiếu nói:
“Thưa bác không cần đâu ạ."
“Cần chứ cần chứ."
Mẹ Kha không cho phép từ chối nói.
Vu Tiếu không còn cách nào khác đành để bà tiễn.
Hai người bước ra khỏi phòng bệnh, khi đến khu vực phòng khám ngoại trú, mẹ Kha gọi một người đang đi tới:
“Quế Cúc, sao em lại ở đây?"
Vu Tiếu ngẩn người, trong hai người đang đi tới có một người phụ nữ trung niên, còn người kia lại là cô gái mà Vu Tiếu đã gặp ở hợp tác xã cung tiêu hôm nọ, chính là người xem mắt với Kha Cảnh Dương.
Tất nhiên cô gái đó cũng nhìn thấy Vu Tiếu.
Chẳng đợi người phụ nữ tên Quế Cúc kia lên tiếng, cô gái đó đã hừ lạnh một tiếng, nói với cô:
“Ôi chao, bây giờ hạng người nào cũng dám đến bệnh viện rồi, cũng chẳng nhìn lại cái đức hạnh của mình đi, e là tiền viện phí cũng chẳng trả nổi đâu nhỉ."
Vu Tiếu vừa định cãi lại thì nghe thấy mẹ Kha nói:
“Cái người mắt mọc trên trần nhà này là ai thế hả?"
Vu Tiếu “phụt" một tiếng bật cười.
Quế Cúc vội vàng nói:
“Mẹ Cảnh Dương à, đây là Ôn Nhu mà, chính là người hôm trước xem mắt với Cảnh Dương đấy."
Nhất thời, kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt.
Sự thù hận của Ôn Nhu liền chuyển sang mẹ Kha:
“Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là mẹ của con cóc ghẻ, đúng là một lũ cóc ghẻ."
Mẹ Kha nhổ một bãi:
“Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là con gà mái già trong chuồng gà, còn muốn giả làm thiên nga trắng, cũng chẳng nhìn xem mình có bản lĩnh đó không."
Ôn Nhu:
“Bà nói cái gì đấy?
Con trai bà đã có ba đứa con rồi mà còn muốn lừa gái nhà lành đến xem mắt, đây không phải là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga thì là cái gì?"
Mẹ Kha nghe thấy đối phương bôi nhọ danh tiếng của cục cưng con trai mình thì càng tức không chịu nổi:
“Cái đồ mồm ch.ó không mọc được ngà voi này, con trai tôi có ba đứa con từ bao giờ?"
Tiếng cãi nhau của hai người cái sau to hơn cái trước, lúc này phòng khám ngoại trú vẫn còn không ít người, nên mọi người đều đang nhìn họ.
Ôn Nhu thấy mọi người đang nhìn thì thấy hơi mất mặt, nhưng lời đã nói đến mức này rồi mặt mũi đã mất thì đương nhiên phải đòi lại:
“Mọi người đến phân xử xem, cái bà già này cậy có con trai làm lính mà muốn tìm gái thành phố làm con dâu, đã vậy còn đòi người có học vấn cao, thế cũng thôi đi nhưng lại giấu nhẹm chuyện con trai đã có ba đứa con, mọi người nói xem tôi là gái nhà lành, làm việc ở nhà máy, bố mẹ đều là công nhân, điều kiện của tôi như thế mà bị lừa đi xem mắt với đối tượng như vậy, đây không phải nhà họ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga thì là cái gì?
Người từ nông thôn lên đúng là tầm nhìn hẹp hòi."
“Cái con ranh này mồm mép tía lia muốn đổi trắng thay đen hả?"
Sức chiến đấu của mẹ Kha cũng rất mạnh, “Con trai tôi năm nay hai mươi hai tuổi, hai mươi tuổi tốt nghiệp trường quân đội vào đơn vị, bây giờ là doanh trưởng, chưa từng yêu đương với ai, trong sạch vô cùng, cho dù là người nông thôn thì chẳng lẽ không xứng với học sinh cấp ba thành phố sao?
Còn cái gì mà ba đứa con?
Quế Cúc này cô biết tôi cũng biết, cô hỏi cô ấy xem con trai tôi có ba đứa con từ bao giờ?
Cô đừng có mà vu khống quân nhân."
Mọi người nhìn về phía Quế Cúc.
Quế Cúc cũng không hiểu chuyện gì nói:
“Ôn Nhu à, Cảnh Dương đúng là không có ba đứa con nào cả, có phải đầu óc cháu lú lẫn rồi không?"
Ôn Nhu nghe vậy tuy vẫn chưa hiểu ra làm sao mà lại không có ba đứa con, nhưng vẫn nói:
“Chính miệng Kha Cảnh Dương nói đấy, anh ta nói có ba đứa con, còn nói lương của anh ta dùng để nuôi con, vì lương có hạn sợ con đông nuôi không nổi nên sau này cũng không định sinh con nữa.
Tôi nhổ vào, đây là muốn tôi là gái nhà lành cùng anh ta nuôi con riêng sao?
Anh ta lấy đâu ra cái mặt dày thế hả?"
Mẹ Kha mỉa mai:
“Nói ra sợ cô cười cho chứ lương của con trai tôi đừng nói là ba đứa, mà bốn đứa năm đứa cũng nuôi nổi, cần cô nuôi chắc?
Cô đổi trắng thay đen cũng thôi đi nhưng hôm nay tôi có Quế Cúc làm chứng ở đây nên không để cô bôi nhọ danh tiếng của con trai tôi được."
Ôn Nhu cũng lạnh lùng cười một tiếng:
“Cứ như tôi sợ bà không bằng."
Quế Cúc:
“Ôn Nhu, mẹ Cảnh Dương, mỗi người bớt một câu đi."
Vu Tiếu kéo kéo tay mẹ Kha, có chút nhút nhát nói:
“Thưa bác, hôm đó cô ta và đồng chí Kha xem mắt cháu cũng tình cờ đến hợp tác xã cung tiêu mua đồ nên cũng gặp họ.
Cô ta... hình như là kẻ đào mỏ."
Giọng của Vu Tiếu nghe có vẻ nhút nhát, nhưng thanh âm trong trẻo cũng đủ để một số người nghe thấy.
