Tn 60: Xuyên Thành Bạn Thân Nữ Phụ Những Năm 60 - Chương 59
Cập nhật lúc: 07/04/2026 08:37
“Thời đại này chưa có khái niệm “kẻ đào mỏ", nhưng một số từ ngữ ghép lại cũng có thể đoán ra ý nghĩa đại khái.”
Quả nhiên lời này của Vu Tiếu vừa thốt ra, những người xung quanh đều kinh ngạc, thậm chí có vài người xì xào bàn tán, chỉ trỏ này nọ.
Ôn Nhu nghe vậy cả người lao tới.
Vu Tiếu sợ hãi nép sau lưng mẹ Kha.
Chiều cao của mẹ Kha so với phụ nữ thời bấy giờ là khá cao, thể hình bà cũng không hề nhỏ bé, trông vô cùng đáng tin cậy.
Thực ra chẳng cần Vu Tiếu phải né, mẹ Kha đã trực tiếp kéo Vu Tiếu ra sau lưng, chắn trước mặt Ôn Nhu:
“Cô định làm gì?"
Ôn Nhu chỉ tay mắng:
“Đồ tiện nhân, mày vừa nói cái gì?
Mày vừa nói tao cái gì?
Có giỏi thì nói lại lần nữa xem."
Rồi lại nói với những người đang xem kịch, “Mọi người đừng tin lời nó, bố mẹ tôi đều là công nhân, tôi cũng có công việc đàng hoàng, tôi có thể làm ra loại chuyện đó được sao?"
Vu Tiếu ở sau lưng mẹ Kha ra vẻ khép nép nói:
“Xin lỗi xin lỗi, tôi xin lỗi cô, cô đừng có mang cậu của cô ra dọa tôi, tôi biết cậu của cô lợi hại sẽ đ-ánh ch-ết tôi, tôi xin lỗi cô được chưa."
Đ-ánh ch-ết?
Mọi người hít một hơi lạnh, ánh mắt nhìn Ôn Nhu lại thay đổi lần nữa, đồng thời mọi người cảnh giác lùi lại vài bước.
Ôn Nhu tức đến mức thở không ra hơi.
Nhưng Vu Tiếu lại lên tiếng:
“Này cô gái, thực ra cho dù cô có tức giận tôi cũng phải nói, người lớn nhà tôi dạy rằng lúc xem mắt nếu không ưng đối phương thì phải nói thẳng, không được để đối phương mua đồ cho mình, cũng đừng nhận đồ của đối phương, vì tiền bạc của ai cũng là mồ hôi nước mắt mà có, mà hành vi đó chẳng khác nào kẻ đào mỏ cả.
Hôm đó ở hợp tác xã cung tiêu cô vừa chê bai vừa chỉ trích đồng chí Kha, hôm nay còn nói người ta là cóc ghẻ, nhưng cô đã không coi trọng người ta như vậy thì tại sao lại bắt đồng chí Kha mua đồ cho cô ở hợp tác xã cung tiêu chứ?
Những thứ đó tốn tận bốn đồng bạc đấy."
Giọng của Vu Tiếu nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ, lúc cô nói chuyện cả người trốn sau lưng mẹ Kha chỉ ló ra mỗi cái đầu, trông vô cùng yếu đuối.
Mà so với một Ôn Nhu đanh đ-á, mọi người chẳng cần nói cũng tin Vu Tiếu hơn.
Hơn nữa thời buổi này tiền của ai mà chẳng là tiền, không ưng người ta mà còn bắt người ta mua cho mình món đồ bốn đồng bạc thì thật là quá đáng.
Cho nên đây không phải đào mỏ thì là gì?
“Mày... cái đồ tiện nhân..."
Ôn Nhu mắng to.
Cả đời này cô ta chưa từng bị bắt nạt như thế bao giờ.
Vu Tiếu nghe cô ta mắng người lại nói:
“Sao cô có thể mắng người như vậy chứ?
Mặc dù cha tôi đã qua đời, mẹ tôi đã tái giá từ lúc tôi còn nhỏ nhưng tôi không phải tiện nhân, cha tôi là liệt sĩ, con gái liệt sĩ sao có thể là tiện nhân được?"
Mọi người nghe Vu Tiếu là con cái liệt sĩ, lại thấy tác phong của Ôn Nhu như vậy liền bắt đầu chỉ trích Ôn Nhu.
“Cô còn nói mình là gái nhà lành mà mắng người còn thô lỗ hơn cả mấy bà già bốn mươi tuổi."
“Chứ còn gì nữa, bắt nạt con cái liệt sĩ là bị bắt lên đồn công an đấy."
“Trông xinh đẹp thế kia mà cái miệng xấu quá đi mất."
Mẹ Kha cũng lớn tiếng:
“Không được, cô ta mắng con trai tôi là cóc ghẻ, lại mắng Tiếu Tiếu là tiện nhân, một lúc bôi nhọ hai quân thuộc, phải bắt lên đồn công an.
Các vị bà con cô bác giúp tôi một tay bắt cô ta lên đồn công an."
“Để tôi giúp cho."
“Tôi nữa."
Mấy người phụ nữ xem kịch xắn tay áo lên định ra tay rồi.
Vu Tiếu nhân cơ hội lại nói:
“Chủ tịch nói phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, nhìn thấy các bác các chị đây tôi cảm thấy các bác chính là tấm gương tốt để chị em phụ nữ chúng cháu học tập, chính là nửa bầu trời trong lòng chúng cháu."
Mọi người được Vu Tiếu khen ngợi cảm thấy trách nhiệm càng lớn lao hơn.
Ôn Nhu thấy bên này đông người biết mình tiếp tục sẽ chịu thiệt, cô ta quay người chạy mất dạng.
Có mấy người phụ nữ hiếu kỳ còn cố tình đuổi theo vài bước và hét lớn:
“Cô gái nhà lành ơi, đừng chạy chứ."
Ôn Nhu nghe thấy càng chạy nhanh hơn.
Vu Tiếu móc trong túi xách mang theo một nắm kẹo hoa quả:
“Các bác các chị cảm ơn mọi người đã giúp chúng cháu, đây là chút lòng thành của cháu mọi người đừng chê nhé."
Cô chia cho mỗi người hai viên kẹo hoa quả.
“Không cần đâu, cô bé giữ lại mà ăn đi."
“Đúng thế, chúng tôi cũng có làm gì đâu."
Vu Tiếu nói:
“Thế không được đâu ạ, làm người phải biết ơn, người lớn nhà cháu dạy rồi ơn huệ không phân lớn nhỏ một củ khoai tây là ơn, một nắm gạo là ơn, một câu nói cũng là ơn."
Nói đoạn cô lại cúi chào mọi người:
“Cảm ơn mọi người ạ."...
Vu Tiếu vừa diễn vai bạch liên hoa xong cùng mẹ Kha bước ra khỏi bệnh viện, đây là lần đầu tiên cô đóng vai bạch liên hoa, tất cả đều học được từ trong tiểu thuyết, cô cảm thấy cũng khá thú vị.
Mẹ Kha nắm tay Vu Tiếu nói:
“Tiếu Tiếu cháu đừng tin lời cô gái đó nhé, Cảnh Dương nhà bác không hề có con cái gì đâu.
Bác tìm con dâu ấy mà không quan trọng gia cảnh, chỉ quan trọng nhân phẩm thôi."
Vu Tiếu ngoan ngoãn gật đầu:
“Cháu đương nhiên tin bác rồi, người phụ nữ đảm đang như bác chắc chắn là người coi trọng phẩm hạnh."
Mẹ Kha hơi chột dạ, thực ra bà rất coi trọng gia cảnh con dâu, nhưng bà không thể nói ra, nói ra sợ cô gái tốt này chê bà.
Vì vậy chỉ có thể mặt dày tiếp tục:
“Đó là đương nhiên rồi, con trai bác là quân nhân bác sao có thể làm mất mặt quân nhân được."
Vừa nói chuyện hai người đã đến nhà khách:
“Tiếu Tiếu bác không vào nữa, cháu tự mình nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Vu Tiếu gật đầu:
“Bác yên tâm ạ, cháu sẽ nghỉ ngơi tốt."
Mẹ Kha lưu luyến rời khỏi nhà khách, vừa quay lại bệnh viện thấy con trai nằm sấp trên giường, bà tức không chịu nổi đi thẳng tới cạnh giường:
“Đồng chí Kha Cảnh Dương, anh có biết vừa rồi tôi gặp ai ở bên ngoài không?"
Kha Cảnh Dương nhắm c.h.ặ.t mắt giả vờ như không nghe thấy.
Anh biết nếu mình lên tiếng mẹ anh chắc chắn sẽ nói mãi không thôi.
Mẹ Kha chẳng tin con trai đã ngủ, nhưng con trai không lên tiếng bà cũng chẳng làm gì được, bà liền kéo ghế ngồi cạnh giường:
“Tôi không tin đến trưa mà anh không dậy ăn cơm."
Kha Cảnh Dương định đợi mẹ đi rồi mới “tỉnh lại":
“..."
Vu Tiếu sau khi trở về phòng nhà khách đặt bình nước nóng và cốc tráng men xuống, cô cũng không buồn ngủ lắm, định lát nữa sẽ ghé bách hóa tổng hợp một chuyến, rồi... cô còn muốn bán vài tấm tem phiếu.
Những phiếu khác không bán, chỉ muốn bán phiếu xe đạp, phiếu máy khâu và phiếu đồng hồ, đều là những loại phiếu mà người thời này có tiền cũng không mua được.
