Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 407
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:15
“Tô Đan cảm thấy không thể nào trùng hợp đến thế được, nhưng cô lại sợ sau khi mình hỏi ra sẽ có vẻ quá tự luyến.”
“Đừng nghi ngờ gì cả, anh đang đợi em đấy!”
Bạch Tiêu cười đi đến bên cạnh Tô Đan, đón lấy hành lý của cô, đưa cô lên tàu tìm chỗ nằm.
“Lần này sao em lại ngồi ghế thường?”
Bạch Tiêu nhíu mày, thấy vé trong tay Tô Đan là vé ngồi, anh liền xoay người dẫn Tô Đan đi về phía toa giường nằm.
“Ơ!
Bạch Tiêu!
Chỗ của em ở bên kia mà!”
Tô Đan ngạc nhiên nhìn Bạch Tiêu, sao anh lại đi ngược hướng thế kia.
Bạch Tiêu lắc đầu.
“Em không hợp ở bên đó đâu, đi theo anh đi!
Anh giúp em đổi sang vé giường nằm!”
Đối diện với mỹ nhân, Bạch Tiêu rất nghiêm túc nói.
“Nhưng Bạch Tiêu, em không cần đâu, em chịu được mà!”
Tô Đan nhìn anh, Bạch Tiêu liếc cô một cái, rồi quay người dẫn cô đi về phía chỗ ngồi thường.
Khi Tô Đan đến chỗ ngồi thì mới ngây người ra.
Một đám đàn ông cởi trần, hoặc là nằm bò ra ghế ngủ, chẳng có chút hình tượng nào, hơn nữa chỗ của cô lại nằm ngay giữa đám người đó.
“...”
Tô Đan rất muốn bướng bỉnh nói mình có thể chịu được, nhưng lời đến cửa miệng rồi lại ch-ết lặng không nói ra được.
“Có muốn đi theo anh không?”
Bạch Tiêu đề nghị với Tô Đan.
Mấy người đàn ông đó vừa vặn nhìn thấy Tô Đan, mắt sáng rực định nhường chỗ cho Tô Đan, còn vẫy tay gọi cô.
Tô Đan khẽ nắm lấy áo Bạch Tiêu, nhìn anh một cái đầy vẻ tội nghiệp.
Cứu mạng.
“Đi theo anh!”
Bạch Tiêu biết ngay sẽ như vậy mà, anh dẫn Tô Đan đến một gian giường nằm, để cô nghỉ ngơi ở đây.
“Em cứ yên tâm nghỉ ngơi ở đây đi!
Anh đi giúp em bù tiền vé.”
Chương 331 Người theo đuổi nhiệt tình
“Cảm ơn anh!”
Tô Đan chân thành cảm ơn.
Sau khi Bạch Tiêu giúp Tô Đan bù tiền vé giường nằm, anh lại mang đến một đống đồ ăn vặt, còn chu đáo rót nước cho Tô Đan.
“Vậy em nghỉ ngơi cho tốt nhé!
Anh không làm phiền em nữa.”
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ cho Tô Đan, Bạch Tiêu chu đáo rời đi.
Tô Đan đưa tay ra định nói gì đó nhưng chưa kịp lên tiếng thì Bạch Tiêu đã biến mất ở góc rẽ.
“Có phải anh ấy giận mình rồi không?”
Tô Đan chớp chớp mắt, nghĩ xem có phải thái độ lúc nãy của mình làm Bạch Tiêu giận không.
Nhưng cô không biết rằng, Bạch Tiêu đang đứng ở gian giữa toa tàu, tay nắm lấy vạt áo mà Tô Đan vừa nắm lúc nãy, cười ngây ngô.
Suốt dọc đường tàu chạy, Tô Đan không thấy Bạch Tiêu đâu, nhưng đến giờ cơm, Bạch Tiêu cầm hai hộp cơm đi vào.
“Anh không biết em thích vị gì, đây là trứng xào cà chua, đây là thịt sợi xào ớt xanh...”
Bạch Tiêu đẩy hai hộp cơm đến trước mặt Tô Đan, ra hiệu cho cô chọn một cái.
“Đừng lo, cái này là anh mua đấy, bọn anh tự mua được, giá rẻ lắm.”
“Anh... không cần phải như thế này đâu...”
Tô Đan nhìn Bạch Tiêu, ngại ngùng nói.
“Em ghét anh đối tốt với em như vậy sao?”
Bạch Tiêu khựng lại, hụt hẫng hỏi.
“Em... em không có ghét, chỉ là...”
Tô Đan thấy Bạch Tiêu thất vọng như vậy thì vội vàng lắc đầu.
“Anh đã nói rồi, anh muốn tìm hiểu để kết hôn với em đấy!”
Bạch Tiêu nghiêm túc nói.
“Ngoài em ra, anh chẳng muốn ai khác cả.”
“Anh...”
Tô Đan cúi đầu, vành tai đỏ bừng.
“Anh chỉ muốn đối tốt với em, mang tất cả những gì tốt đẹp nhất đến trước mặt em!”
Bạch Tiêu kiên quyết quán triệt thực hiện kế hoạch theo đuổi vợ mà mẹ đã vạch ra cho anh.
“Muốn theo đuổi vợ, bước đầu tiên là phải đối tốt với vợ vô điều kiện.”
Đây là lời mẹ anh khi nghe qua điện thoại biết Bạch Tiêu đã có cô gái mình thích, liền hào hứng hiến kế cho anh.
Mặc dù Bạch Tiêu cảm thấy mẹ mình dường như không đáng tin cậy lắm, nhưng anh lại không muốn đi hỏi hai người anh trai, chắc chắn sẽ bị họ trêu chọc.
Cuối cùng anh vẫn chọn nghe lời mẹ.
“Em ăn hộp thịt sợi này đi!
Em yên tâm, anh không có ý ép buộc em đâu, tuyệt đối sẽ không gượng ép em!
Chỉ là muốn đối tốt với em thôi... em đừng ghét anh.”
Bạch Tiêu sợ Tô Đan ghét mình, để lại hộp cơm mà anh thấy ngon nhất, rồi cầm hộp trứng xào cà chua đi mất.
“Người này, sao lại đi rồi.”
Tô Đan muốn mở lời cảm ơn anh, trả tiền cho anh, kết quả ngẩng đầu lên thì người đã không thấy đâu nữa.
Có chút dở khóc dở cười.
Sau đó cho đến khi sắp xuống tàu, Bạch Tiêu đều không dám xuất hiện trước mặt Tô Đan, nhưng người cứ thỉnh thoảng lại đi ngang qua trước mặt cô...
Giả vờ như đang bận rộn lắm.
Tô Đan mỉm cười.
Tàu đã vào ga, Tô Đan thấy mấy lần Bạch Tiêu xuất hiện rồi lại biến mất, dáng vẻ ngập ngừng đó cũng biết đã đến lúc phải chia tay.
Khi Tô Đan chuẩn bị xuống tàu, Bạch Tiêu lẳng lặng đi tới xách hành lý giúp cô, đưa cô xuống tàu.
“Anh...”
“Em...”
Cả hai đồng thời ngẩng đầu nhìn đối phương.
Nhìn nhau một cái.
“Anh nói trước đi...”
“Em nói trước đi...”
Tô Đan định mở lời trêu thì Bạch Tiêu cướp lời trước.
“Tàu phải bốc hàng ở đây, khoảng hai tiếng nữa, anh đưa em về trường nhé!”
“Được ạ!”
Tô Đan nhìn Bạch Tiêu đang căng thẳng nhìn mấy con kiến bên cạnh giày mình, mỉm cười đáp ứng.
Bạch Tiêu không dám tin ngẩng đầu lên.
Vui mừng nhìn Tô Đan, sợ cô hối hận, anh vội vàng xách hành lý của cô đi ra ngoài.
“Lão Lý, lát nữa đợi tôi nhé, tôi đi một lát rồi quay lại ngay!”
Bạch Tiêu hét lớn với đồng nghiệp.
“Ơi, đi đi!
Về sớm nhé!”
Lão Lý thấy Tô Đan bên cạnh Bạch Tiêu thì trong lòng đã hiểu rõ, cười đáp lại.
“Chuyện sau đó thì mọi người đều thấy rồi đấy...”
Sau khi Tô Đan kể xong đầu đuôi câu chuyện với nhóm Hạ Lan, cô đỏ mặt cúi đầu.
“Diễn biến câu chuyện thì bọn tớ biết rồi, nhưng cái bọn tớ muốn nghe nhất thì cậu lại chưa nói?”
