Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 408
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:15
“Hạ Lan cười nói.”
“Còn gì nữa ạ?”
Ngô Thi Thi nhìn Hạ Lan, nhỏ giọng hỏi.
“Thế cậu nghĩ thế nào về anh ấy?”
Hạ Lan nhìn Tô Đan cười hỏi.
“Tớ... tớ cũng không biết nữa.”
Lần đầu tiên Tô Đan gặp một người đàn ông theo đuổi cô như vậy, anh ấy nói năng bạo dạn nhưng làm việc lại cẩn thận từng li từng tí, sợ bị cô ghét.
Từng bước từng bước thăm dò cẩn thận, việc gì cũng lấy cô làm trọng.
Nói thật, trong lòng Tô Đan không có cảm giác gì thì là nói dối.
Chỉ là bảo cô chấp nhận ngay thì cô lại có chút sợ hãi.
“Không cần vội, cứ thong thả mà khảo sát.”
Hạ Lan vỗ vai Tô Đan, bảo cô đừng áp lực quá.
“Một cô gái xinh đẹp lại lương thiện như cậu, có người theo đuổi là chuyện bình thường thôi.”
“Đừng thấy ngại ngùng gì cả.”
Lời của Hạ Lan khiến Tô Đan bình tâm lại đôi chút.
“Thật tốt quá, anh Bạch Tiêu đó trông có vẻ khá đấy!”
Ngô Thi Thi ngưỡng mộ nhìn Tô Đan và Hạ Lan.
“Mọi người xem, ai nấy đều có đôi có cặp, Lan Lan được chồng cưng chiều hết mực, Duyệt Tâm cũng kết hôn với anh Ngô của cậu ấy rồi, giờ đến cả Đan Đan cũng có người theo đuổi rồi...”
Ngô Thi Thi nhìn họ, trong lòng thấy có chút hụt hẫng.
“Có phải cậu quên mất người đàn ông theo đuổi cậu trước đây rồi không?”
Hạ Lan buồn cười hỏi.
Cô b.úng nhẹ vào trán Ngô Thi Thi, nhắc nhở.
“Cái loại r-ác r-ưởi đó sao giống được, anh ta so với Tần Vũ và Ngô Thiên Minh thì chẳng đáng xách dép, một ngón tay cũng không bằng!”
Ngô Thi Thi bĩu môi nói, mấy cái hoa đào nát của cô thì đừng nhắc tới nữa.
Toàn là r-ác r-ưởi.
“...”
Ba người nhìn Ngô Thi Thi, trong ký túc xá điều kiện gia đình tốt nhất chính là Ngô Thi Thi, cô ấy làm sao có thể thiếu người theo đuổi được.
Chỉ có điều những người theo đuổi cô ấy rất khó xác định xem có phải chân thành hay không, là vì điều kiện gia đình của cô ấy hay là vì bản thân con người cô ấy.
Hạ Lan vỗ vai Ngô Thi Thi.
“Cậu cũng có không ít người theo đuổi mà, đừng tự ti như thế.
Cậu chắc chắn cũng sẽ gặp được thôi!”
“Bọn họ thích đều là tiền của tớ, thân phận của ba tớ thôi...”
Ngô Thi Thi trông có vẻ ngây thơ nhưng cô không hề ngốc.
Những người đó nhắm vào cái gì ở cô, cô vẫn có thể phân biệt được.
Giống như những người gọi là ‘bạn bè’ trước đây bên cạnh cô, đều là tham lam những lợi ích mà cô mang lại cho họ mà thôi.
“Hừ, tớ không quan tâm đâu, các cậu phải an ủi tớ đi!”
Ngô Thi Thi nhào vào lòng Hạ Lan đòi an ủi.
“Được rồi, được rồi, an ủi cậu đây, lát nữa mua cho cậu một cây kem nhé.”
Hạ Lan dỗ dành cô như dỗ trẻ con.
“...
Hừ, tớ muốn ăn hai cây cơ.”
Ngô Thi Thi nghe Hạ Lan nói vậy thì hơi kiêu ngạo hừ nhẹ một tiếng.
Một cây kem mà muốn dỗ được cô sao.
Ít nhất phải hai cây chứ.
“...
Không biết lần trước là ai ăn hai cây kem xong đau bụng đến mức suýt kiệt sức nhỉ?”
Triệu Duyệt Tâm nhìn Ngô Thi Thi, không tán thành nói.
“...
Là tớ.”
Ngô Thi Thi bĩu môi, tủi thân nũng nịu.
“Ngoan, ăn một cây thôi là được rồi, cây kia nợ lại!”
Hạ Lan dỗ dành, kéo Ngô Thi Thi ra ngoài.
Triệu Duyệt Tâm và Tô Đan thấy vậy cũng vội vàng đi theo.
Hạ Lan cuối cùng vẫn mua cho Ngô Thi Thi hai cây, rồi lấy danh nghĩa là giúp Ngô Thi Thi ăn một cây.
“...”
Triệu Duyệt Tâm và Tô Đan buồn cười nhìn Hạ Lan.
Bọn họ sao lại tin lời cô ấy cơ chứ.
Rõ ràng là cô ấy tự mình thèm ăn kem rồi.
Chương 332 Sắp sinh rồi
Hai tháng cuối cùng, Hạ Lan giống như một chú chim nhỏ được sổ l.ồ.ng, tranh thủ thời gian làm những việc mình muốn.
Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm lo lắng muốn ch-ết nhưng Tần Vũ lại kiên trì ủng hộ cô làm bất cứ việc gì.
Vì lo lắng nên Hạ Lan dứt khoát mang sách vở về nhà, trực tiếp nén hết toàn bộ chương trình học của năm tới vào hai tháng để tự học, cuối cùng vào đúng khoảnh khắc cô hoàn thành mục tiêu.
Đứa bé trong bụng cô đã bắt đầu đòi ra ngoài.”
Ưm!”
Hạ Lan nén đau viết xong chữ cuối cùng, rên khẽ một tiếng.
Tần Vũ lập tức lo lắng chạy tới.
“Lan Lan, em sao thế?”
Lần đầu tiên Tần Vũ hoảng hốt như vậy.
“Anh Vũ, hình như em sắp sinh rồi, anh cầm lấy túi đồ sinh em đã chuẩn bị sẵn, đưa em đến bệnh viện!”
Hạ Lan nén qua một cơn đau thắt, bình tĩnh nói với Tần Vũ.
“Được!”
Tần Vũ vội vàng chạy đi lấy túi đồ sinh, sau đó cẩn thận bế Hạ Lan xông ra ngoài.
Tiêu Vũ Cầm đang ở phòng khách nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn lại thì thấy Tần Vũ đang bế Hạ Lan xông ra.
“Mẹ, Lan Lan sắp sinh rồi!”
Tần Vũ trầm giọng nói với Tiêu Vũ Cầm.
“Ông Tần!
Ông Tần ơi, con dâu sắp sinh rồi!”
Tiêu Vũ Cầm vội vàng hét lớn vào phòng sách, Tần Tuấn lập tức từ trong phòng sách lao ra, cầm lấy chìa khóa xe.
“Đi, ba đưa hai đứa đến bệnh viện!”
Tần Tuấn và Tần Vũ đều lo lắng Hạ Lan sẽ chuyển dạ khi ở nhà, Tần Tuấn thời gian này đều tự mình lái xe.
May mà họ đã chuẩn bị sẵn như vậy, nếu không lúc bối rối thế này thật sự chẳng biết làm sao...
Tiêu Vũ Cầm tùy tiện khoác thêm cái áo rồi vội vàng đi theo họ.
Đưa Hạ Lan đến bệnh viện, nữ bác sĩ đỡ đẻ vừa kiểm tra xong thì sắc mặt đại biến.
“Ai là người nhà bệnh nhân?”
Nữ bác sĩ hét lớn.
“Tôi là chồng cô ấy.”
Tần Vũ tiến lên đáp lời.
“Anh đi chuẩn bị một số đồ dùng đi!”
Nữ bác sĩ dặn dò Tần Vũ nhưng thấy tay Tần Vũ đang xách một cái túi, thấp thoáng thấy một số quần áo và vật dụng, bà hơi sững người.
Nữ bác sĩ trực tiếp đón lấy từ tay Tần Vũ, mở ra nhìn thì hiếm hoi nở nụ cười.
“Khá đấy!
Lần đầu tiên tôi thấy một túi đồ sinh đầy đủ thế này.”
Vốn dĩ thấy họ vội vàng đưa đến, chắc chắn là chưa kịp chuẩn bị gì, giờ xem ra là đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi.
“Được rồi, vậy thì không còn việc gì nữa!”
Nữ bác sĩ xách túi đồ sinh của Hạ Lan đi vào phòng đẻ.
