Tn 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 171
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:44
“Đoạn Thành Hổ không còn cách nào khác, đành phải nhận lấy đồ trong tay cô.”
“Đồng chí Đường Điềm, đừng vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích với mọi người nhé, tuy tư tưởng mọi người có chút ngu muội nhưng bản chất đều là những người lương thiện."
Đường Điềm mỉm cười gật đầu:
“Cháu biết ạ."
Nhưng biết là một chuyện, còn sự hy sinh của mình bị xuyên tạc lại là chuyện khác.
Đoạn Thành Hổ cầm đồ rời đi, Ngưu Anh Hoa ngay từ lúc ông bước vào đã nhìn chằm chằm phía bên này.
Thấy Đoạn Thành Hổ cầm cả lá cờ thi đua đi ra, bà ta liền nghĩ chắc là thành công rồi, Đường Điềm không còn là đại đội trưởng nữa!
Cuối cùng bà ta cũng có cảm giác sung sướng kiểu “nông nô vùng lên ca hát"!
Hơn hai năm nay Đường Điềm làm đại đội trưởng, cứ chỉ tay năm ngón khi bà ta làm việc khiến bà ta uất ức cực kỳ.
Khó khăn lắm mới kéo được người ta xuống đài, Ngưu Anh Hoa hận không thể chạy khắp nơi báo tin cho cả thiên hạ biết!
“Mọi người còn chưa biết đâu nhỉ?
Đường Điềm bị bãi chức rồi!
Chính mắt tôi thấy đại đội trưởng cầm lá cờ thi đua đi ra từ nhà Đường Điềm đấy!
Tôi đã nói rồi mà, cô ta chắc chắn là tham ô, nếu không đại đội trưởng sao lại vội vàng đuổi cô ta xuống đài như thế?
Cô ta chẳng dám hé răng nửa lời, rõ ràng là chột dạ rồi!"
Ngưu Anh Hoa đang nói hăng say thì hoàn toàn không thấy Đoạn Thành Hổ với sắc mặt âm trầm đang đứng sau lưng mình, đã ở bờ vực của sự bùng nổ cơn giận.
“Ngưu Anh Hoa!"
Đoạn Thành Hổ quát lớn một tiếng!
Sau lưng Ngưu Anh Hoa nổi hết cả da gà, bà ta giật mình một cái.
Nếu nói cả thôn bà ta sợ ai nhất thì tuyệt đối là Đoạn Thành Hổ.
Ông không chỉ là đại đội trưởng mà còn là bậc tiền bối của bà ta.
Đoạn Chí Cường mồ côi cha mẹ từ sớm, bên trên chỉ có mình Đoạn Thành Hổ là chú ruột thôi, nên rất kính trọng ông.
Ngưu Anh Hoa rụt rè quay đầu lại, lí nhí:
“Chú..."
Đoạn Thành Hổ cầm cuốn sổ trong tay “bạch" một cái ném thẳng vào mặt bà ta:
“Đây là sổ sách mà đồng chí Đường Điềm đã ghi chép trong hơn hai năm tại chức!
Tự bà mở to mắt ra mà nhìn xem cô ấy có lấy của nhân dân một xu một hào nào không!"
Ngưu Anh Hoa cũng chẳng biết chữ, run rẩy nhặt cuốn sổ lên lật xem vài cái, lầm bầm nói:
“Ai mà biết được cái sổ này cô ta có làm giả hay không..."
Đoạn Thành Hổ trừng mắt nhìn:
“Làm giả?
Trước đây tôi giao cho cô ấy hơn ba trăm đồng, bây giờ tiền trong tài khoản của đội sản xuất là hơn bốn trăm đồng, nếu thật sự tham ô thì tiền có tăng lên được không!"
“Mấy người các người thật là, lúc đồng chí Đường Điềm dẫn dắt mọi người kiếm tiền thì không ai nhớ tới, giờ rảnh rỗi sinh nông nổi lại đi thêu dệt chuyện về cô ấy!
Toàn là một lũ mất hết lương tâm!"
Ngưu Anh Hoa không dám cãi lại, vẻ mặt lúng túng chịu mắng.
Cho đến khi Đoạn Thành Hổ quay người rời đi, bà ta mới bĩu môi.
“Đại đội trưởng chắc chắn bị Đường Điềm mê hoặc rồi, cô ta mà không tham tiền thì sao phải vội vàng giao đồ ra như thế."
Những người khác ngẫm nghĩ kỹ thì thấy lời Đoạn Thành Hổ nói cũng có lý.
“Chị Ngưu này, chị cũng nói ít đi vài câu đi, người ta Đường Điềm cũng chẳng động chạm gì đến chị."
Ngưu Anh Hoa nhổ một bãi nước miếng:
“Giờ lại nói lời hay ý đẹp rồi đấy, chẳng phải trước đó mấy người cũng đi báo cáo với đại đội trưởng sao?
Tôi thấy mấy người đúng là lũ gió chiều nào che chiều nấy!"
Sắc mặt những người khác bỗng nhiên đỏ bừng vì hổ thẹn, ai nấy đều tự tìm cớ rồi rời đi....
Đường Điềm buông xuôi không làm nữa, mọi việc lại quay về tay Đoạn Thành Hổ.
Dù Ngưu Anh Hoa có thêu dệt chuyện cô tham ô đến đâu cũng không bằng một câu nói minh oan cho Đường Điềm của Đoạn Thành Hổ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, những kẻ từng tung tin đồn về Đường Điềm cũng sẽ không đứng ra xin lỗi.
Đường Điềm cũng chẳng bận tâm, cô vui vẻ tận hưởng sự thong thả tự tại.
Tiểu Dược Tinh đã gần ba tuổi rồi, chính là lúc cần được dạy dỗ vỡ lòng.
Nếu cô quá bận rộn thì sẽ không có thời gian ở bên bé.
So với những việc tốn công mà còn bị oán hận kia, Đường Điềm thà ở nhà trông con còn hơn.
Vài ngày sau, bà Vương tìm đến nhà.
“Trước kia thằng Bảo Dương và vợ nó đã cùng lên bệnh viện huyện kiểm tra rồi, nhưng chẳng khám ra được là bị làm sao cả, chỉ kê cho ít thu-ốc kháng viêm, uống vào cũng chẳng ăn thua."
Đường Điềm nhíu mày:
“Ngay cả bệnh viện huyện cũng không khám ra được sao?"
Thế thì lạ thật đấy.
“Chứ còn gì nữa!
Nhưng bảo là không có vấn đề gì thì cơ thể họ lại thực sự không khỏe.
Mấy ngày nay lại có thêm mấy người ngã bệnh nữa, làm mọi người cứ hoang mang cả lên."
Trước đó Đường Điềm có nhắc đến “bệnh truyền nhiễm" ở nhà họ Đoạn, lúc đầu chẳng ai tin, nhưng giờ thì mọi người đều hoảng rồi.
Uống thu-ốc không thấy đỡ, dù cơ thể có khỏe mạnh đến đâu cũng không chịu nổi sự bào mòn này.
“Không chỉ vậy đâu, cái mụ Ngưu Anh Hoa kia đúng là lòng dạ hiểm độc, đến giờ vẫn còn đang tung tin đồn, nói em móc nối với bệnh viện huyện để tham tiền, còn lấy chuyện nhà thằng Bảo Dương ra để thêu dệt nữa."
Đường Điềm lạnh lùng cười nhạt:
“Thôi kệ bà ta đi."
Chuyện này cô không quản được.
Bây giờ cô không còn là đại đội trưởng nữa, danh không chính ngôn không thuận.
Cô cũng không phải bác sĩ, không biết chữa bệnh cứu người.
Đến cả bác sĩ còn chẳng biết là chuyện gì thì cô quản làm sao được.
Nhưng người bệnh trong thôn ngày càng nhiều, Đường Điềm muốn không để ý cũng khó.
Bảo đây là bệnh truyền nhiễm thì cô và Tiểu Dược Tinh cũng đã tiếp xúc với những người này mà có thấy bị bệnh đâu.
Ông Dương cũng đau đầu nhức óc, người tìm đến nhà ngày càng đông mà ông thì lực bất tòng tâm.
Cho đến khi ngay cả ông Dương cũng ngã bệnh, mọi người cuối cùng mới thực sự hoảng loạn.
Đến cả thầy thu-ốc còn bị bệnh thì những người bình thường như bọn họ chẳng lẽ hết cứu sao!
Đoạn Diên Bình đã có thể dậy đi lại được rồi nhưng không thể vận động mạnh.
“Cứ đà này, chắc chắn bên trên sẽ cử người xuống tìm hiểu tình hình thôi."
Đường Điềm đang đeo găng tay nhổ cỏ:
“Đại đội trưởng đã gửi báo cáo rồi, nhưng bên trên chỉ bảo mọi người tự đi khám bệnh thôi."
Chẳng qua là muốn bít thông tin vì lo ngại gây ra hoảng loạn, lại nghĩ số người bệnh thực ra cũng chưa nhiều.
Nếu không có chuyện này, Đoạn Diên Bình cảm thấy mình ở bên Đường Điềm sẽ vui vẻ hơn nhiều.
Vui đến quên cả lối về.
Tiểu Dược Tinh từ bên ngoài chui vào, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp:
“Mẹ ơi, con đi xem ba của Tiểu Liên Hoa rồi."
“Ồ?
Ba của Tiểu Liên Hoa đã đỡ hơn chưa con?"
Tiểu Dược Tinh nhíu mày lại:
“Vẫn chưa đâu ạ, chú ấy bị đau ở chỗ này này."
Tay Đường Điềm khựng lại, cô quay đầu nhìn bé.
Tiểu Dược Tinh đưa tay nhỏ lên người mình để minh họa, bé chỉ vào vị trí xương sườn bên phải.
