Tn 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 172
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:44
Đường Điềm gật gật đầu:
“Xương sườn à?"
Tiểu Dược Tinh chớp chớp mắt, đầu hơi nghiêng đi:
“Xương sườn là sườn heo sao?"
Cô bé từng thấy sườn heo rồi nha.
“Cũng gần như vậy."
Đường Điềm nói.
Tiểu Dược Tinh lắc đầu:
“Dạ không phải, là thứ bên trong cơ."
Đường Điềm không rành lắm về cấu tạo cơ thể người, không biết thứ bên trong mà cô bé nói là cái gì.
Đoạn Diên Bình suy nghĩ một lát rồi nói:
“Là gan."
Đoạn Diên Bình chậc một tiếng, mấy ngày nay thả lỏng quá, quên mất chuyện này rồi!
Anh từng thực hiện một nhiệm vụ ở rừng sâu núi thẳm.
Nhiệm vụ hoàn thành trở về, đồng đội liền ngã xuống, triệu chứng đó y hệt như những gì thôn Ngưu Đầu đang gặp phải lúc này.
Hồi đó, bệnh viện quân khu cũng bó tay không biện pháp nào.
Sau đó, có một bác sĩ người Đức đến giao lưu đã kết luận đây là bệnh viêm gan.
Nguyên nhân thì anh không nhớ rõ lắm, đại khái là nói có thể do uống nước lã trong rừng.
Nếu không phải lần đó, anh cũng không biết uống nước mà cũng có thể xảy ra vấn đề.
Đường Điềm tuy không thông y lý nhưng cũng có nghe qua về bệnh viêm gan.
Thực sự nói về nguyên nhân thì chắc chắn là nước sông!
Nguồn nước của thôn Ngưu Đầu đều từ con sông trong thôn, giặt giũ nấu cơm đều dùng nước sông cả.
Cô vẫn còn nhớ, trước kia cô chỉ uống nước đun sôi mà còn bị người ta nói là kiêu kỳ.
Mà cô không bị bệnh là vì trong căn nhà này của cô có một cái giếng.
Đoạn Diên Bình nói xong mới phản ứng lại:
“Đường Đường, sao con nhìn ra được gan ông ấy có vấn đề?"
Tiểu Dược Tinh mở to đôi mắt ngây thơ:
“Bởi vì con là tiểu d.ư.ợ.c tinh mà...
Ưm!"
Đường Điềm lập tức bịt miệng cô bé lại:
“Mẹ đã nói thế nào, câu này không được nói lung tung."
Tiểu Dược Tinh bĩu môi gật đầu.
Từ lúc biết nói, cô bé lúc nào cũng thích treo câu “Con là tiểu d.ư.ợ.c tinh" bên cửa miệng, Đường Điềm phải dạy dỗ mãi mới khiến cô bé sửa được.
Người nói vô tình người nghe hữu ý, vạn nhất có kẻ lấy chuyện này ra làm văn thì biết làm sao.
Đoạn Diên Bình lúc này mới nhận ra, cô con gái nhỏ này của mình dường như có chút khác biệt.
“Tiểu d.ư.ợ.c tinh?"
Tiểu Dược Tinh hất đầu một cái, đắc ý không thôi.
Con lợi hại nhất mà.
Đoạn Diên Bình véo cái mũi nhỏ của cô bé:
“Xem con đắc ý chưa kìa!
Vậy tiểu d.ư.ợ.c tinh của chúng ta nói xem, bệnh này phải làm sao đây?"
“Con không biết ạ."
Tiểu Dược Tinh lắc đầu, vô lý mà vẫn rất hùng hồn.
Cô bé nhận biết d.ư.ợ.c liệu, có thể tìm thấy d.ư.ợ.c liệu, nhưng cô bé không biết chữa bệnh nha.
Biết loại thu-ốc nào có thể cầm m-áu tiêu viêm cũng là vì bác sĩ Dương từng nhắc qua, Tiểu Dược Tinh thông minh đã ghi nhớ rồi!
Đường Điềm cạn lời, còn tưởng cô bé thực sự có thể nói ra được đầu đuôi gốc rễ gì.
Nhưng xác định được là viêm gan đã là rất tốt rồi.
“Bệnh viện quân khu bên kia từng có ca bệnh, chắc là cũng có cách giải quyết nhỉ?"
Đoạn Diên Bình im lặng giây lát:
“Bên phía Diêm Thành này chẳng ai quản cả, bệnh viện quân khu ở Nam Thành thì nước xa không cứu được lửa gần."
“Vậy phải làm sao đây..."
Tiểu Dược Tinh vò vò chỏm tóc trên đầu:
“Mẹ ơi, chúng ta đi tìm ông nội Dương đi ạ."
Đường Điềm gật đầu:
“Được, chúng ta đi báo cho bác sĩ Dương trước đã."
Đoạn Diên Bình tạm thời không định ra ngoài nên đi vào trong nhà.
Đường Điềm vừa mở cửa đã thấy Ngưu Anh Hoa đứng cách đó không xa đang nhìn chằm chằm cô với ánh mắt âm hiểm.
Đường Điềm không định để ý bà ta, bế Tiểu Dược Tinh định rời đi.
Nhưng Ngưu Anh Hoa lại lắm chuyện, không muốn tha cho cô:
“Tôi biết ngay cô là hạng không yên phận mà!
Cô lại dám mặt dày như thế, nuôi đàn ông trong nhà!"
Đường Điềm sững người, chắc là bà ta đứng ở cửa nghe thấy tiếng bọn họ nói chuyện rồi.
“Tôi có nuôi đàn ông hay không thì liên quan gì đến bà?"
Ngưu Anh Hoa nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm tức giận, gần như là nộ hỏa trung thiêu.
Bà ta dĩ nhiên không coi Đường Điềm là con dâu nhà họ Đoạn nữa, nhưng trong tiềm thức vẫn cảm thấy cô nên giữ đạo làm vợ.
Chưa kết hôn mà đã đưa đàn ông về nhà, thế này coi sao được?
“Nếu không phải cô từng kết hôn với thằng Ba nhà chúng tôi, tôi mới lười quản cô!
Mọi người nghĩ đến việc cô lăng nhăng thì tự nhiên sẽ nghĩ đến nhà họ Đoạn chúng tôi!
Cô không cần mặt mũi nhưng chúng tôi còn cần!
Bây giờ tôi đi báo cáo với đại đội trưởng, nhổ, đồ lăng loàn!"
Đường Điềm đang vội đi tìm bác sĩ Dương nên chẳng có tâm trí đâu mà đôi co với bà ta.
Trái lại là Tiểu Dược Tinh, bàn tay nhỏ nhắn gõ nhẹ vào cằm hai cái.
Ngưu Anh Hoa “bộp" một tiếng, ngã nhào một cái.
Vừa mới bò dậy lại “bộp" một tiếng ngã xuống tiếp.
Đường Điềm nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé, nhấc chân đi về phía nhà bác sĩ Dương.
“Viêm gan?"
Bác sĩ Dương nhíu c.h.ặ.t mày:
“Vậy thì đúng là bệnh truyền nhiễm rồi, hai người mau ra ngoài đi."
Đường Điềm nhìn Tiểu Dược Tinh, cô cảm thấy nguyên nhân mình không bị nhiễm bệnh đại khái là nhờ cô bé.
“Bác sĩ Dương, cháu nghi ngờ là do nước sông, ông cứ nói xem ông có cách nào không đã."
Bác sĩ Dương lắc đầu:
“Cháu vẫn nên khuyên mọi người đi bệnh viện đi."
Trước đó ông cũng đã kê đơn thu-ốc nhưng mọi người uống vào cũng không thấy đỡ.
Thêm một việc chi bằng bớt một việc.
“Cháu cũng muốn bảo họ đi bệnh viện lắm chứ."
Đường Điềm lầm bầm.
Lần trước bố mẹ Trương Liên Hoa cùng đi bệnh viện kiểm tra mà chẳng tìm ra nguyên nhân gì.
Về đến thôn Ngưu Đầu, ngày hôm sau tin đồn đã lan khắp nơi.
Sự tin tưởng của mọi người đối với bệnh viện giảm sút nghiêm trọng.
Tiền thì mất mà bệnh chẳng khỏi, ai cũng không muốn đi.
Đường Điềm nghĩ đi nghĩ lại, dường như đường nào cũng không thông.
Bác sĩ Dương vịn ghế đứng dậy:
“Tôi có thể kê một đơn thu-ốc cho mọi người dùng thử, nhưng có khỏi được hay không thì không phải việc tôi quản được."
Tiểu Dược Tinh che miệng cười:
“Ông nội Dương, vậy ông uống trước đi ạ."
Bác sĩ Dương liếc nhìn cô bé một cái đầy vẻ bất lực:
“Chỉ có cháu là thông minh."
Ông xoẹt xoẹt viết xuống một đơn thu-ốc rồi đưa cho Đường Điềm.
“Thu-ốc ở chỗ tôi đều có cả, ngoại trừ đan sâm.
Nhưng nói trước, lần này tôi không thể ứng trước được đâu, lấy thu-ốc là phải đưa tiền."
Đường Điềm gấp tờ giấy lại cất đi:
“Cháu sẽ bàn bạc với đại đội trưởng."
