Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 47
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08
“Hiện tại tuy đã có cơ hội, nhưng nghĩ đến việc trước đây mình đã đối xử với Chung Ngọc như thế nào, lại nghĩ đến sự ngưỡng mộ và nịnh nọt của mọi người trong nhà máy đối với Chung Ngọc, Liêu Thúy Thúy cũng không tránh khỏi việc nhụt chí.”
Nếu cô ta nói ra mà Chung Ngọc không nhận lòng tốt thì biết làm sao đây?
Dù sao trong mắt người bình thường, gả vào nhà họ Từ chính là cá chép hóa rồng, là chuyện tốt lành!
Tuy trước đây Chung Ngọc dường như không mấy bằng lòng, nhưng biết đâu bây giờ cô ấy đổi ý rồi thì sao!
Liêu Thúy Thúy vừa tính toán chuyện này vừa ăn cơm, đợi đến khi rốt cuộc lấy hết can đảm định nói rõ thì ngẩng đầu lên nhìn, hời!
Chung Ngọc đã dọn dẹp hộp cơm chuẩn bị đi rồi!
Liêu Thúy Thúy vội vàng lùa nốt miếng cơm cuối cùng, ba bước thành hai đuổi theo:
“Chung Ngọc!
Cậu còn định đi làm gì nữa thế!"
Chung Ngọc quay đầu nhìn Liêu Thúy Thúy cổ cổ quái quái:
“Tớ định đi chợ một lát, mua ít đồ."
Tuy nhiên, chuyện này... chắc không liên quan đến cô ta đâu nhỉ!
Liêu Thúy Thúy không hề cảm thấy không liên quan, vội vàng túm lấy Chung Ngọc:
“Tớ... tớ đi cùng cậu!"
Thấy Chung Ngọc nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc, mặt cô ta đỏ lên, giọng điệu dịu đi không ít:
“Ý tớ là... tớ đi cùng cậu...
được không?
Tớ... bây giờ về ký túc xá cũng chẳng có việc gì làm."
Chung Ngọc gật đầu.
Liêu Thúy Thúy là công nhân từ nơi khác tuyển mộ đến, ở xưởng nhân duyên lại không tốt.
Có lẽ là không có ai làm bạn nên mới muốn đi cùng cô chăng!
Hai người men theo con đường nhỏ đi ra chợ.
Chung Ngọc muốn mua ít đồ ăn vặt cho hai đứa nhỏ nên định qua cửa hàng quốc doanh xem thử.
Liêu Thúy Thúy bám sát phía sau, nửa bước không rời, nhưng cứ kìm nén suốt cả đoạn đường mà vẫn chưa nghĩ ra nên mở lời với Chung Ngọc thế nào.
Hai người vừa mới đi đến cửa hàng quốc doanh thì đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói đầy ngạc nhiên vui mừng.
“Chung Ngọc!
Sao em cũng ở đây vậy!"
Chung Ngọc quay đầu lại, cháu ngoại của Từ Á Nam là Tiết Thành đang nhìn cô, trên tay cầm một ít hàng tạp hóa, nhìn qua là biết vừa mới mua sắm từ cửa hàng quốc doanh xong.
Tiết Thành không ngờ cư nhiên có thể gặp Chung Ngọc ở đây, trong mắt lập tức hiện lên vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Thực ra hôm nay anh ta cũng đã đến nhà Từ Á Nam, nhưng thái độ của Từ Á Nam không tốt lắm, bảo anh ta rằng Chung Ngọc không ưng anh ta, bảo anh ta hãy từ bỏ ý định đó đi.
Tiết Thành ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng lại tỏ vẻ không phục.
Ngay trong ngày hôm nay, anh ta đã nhờ người tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện của Chung Ngọc rồi.
Cô gái mất mẹ từ nhỏ lại không được gia đình coi trọng như thế này là hạng người không chịu nổi nhất khi có người đối tốt với mình.
Dù nhất thời không ưng thì anh ta không tin dưới công phu đeo bám của mình mà cô ấy có thể mãi không ưng mình cho được!
Trong lòng Tiết Thành nghĩ như vậy, bèn xốc lại tinh thần đón tiếp.
Liêu Thúy Thúy không ngờ ngay cả ở chợ mà cũng gặp được người đàn ông quen biết Chung Ngọc, vội vàng kéo kéo tay áo Chung Ngọc:
“Chung Ngọc, anh ta là ai vậy?"
“Là... cháu ngoại của tổ trưởng Từ, tên là Tiết Thành."
Chung Ngọc hoàn toàn không muốn quen biết anh ta, nói một cách ngắn gọn súc tích.
Ánh mắt Liêu Thúy Thúy sáng bừng lên.
Cháu ngoại của tổ trưởng Từ à... trông cũng khá thuận mắt đấy...
Tuy nhiên, cái cô Chung Ngọc này cũng thật không đơn giản.
Sao cô ấy đi đến đâu cũng gặp được đàn ông để ý mình vậy chứ!
Trong lòng Liêu Thúy Thúy khẽ động, thái độ đối với Tiết Thành tốt lên không ít:
“Đồng chí Tiết phải không?
Hân hạnh quá!
Tôi cũng ở xưởng của tổ trưởng Từ, cùng đi mua ít đồ với Chung Ngọc."
Tiết Thành gật đầu, vồn vã đưa tay ra bắt tay với cô ta:
“Chào đồng chí, đồng nghiệp của Chung Ngọc chính là đồng nghiệp của tôi.
Ở đây tôi có ít hạt dẻ rang vừa mang từ nhà đi, hai người nếm thử xem."
Nói xong, không đợi phản hồi đã nhét cho Liêu Thúy Thúy và Chung Ngọc mỗi người một gói hạt dẻ rang nhỏ.
Liêu Thúy Thúy thèm ăn, lại “của biếu là của lo", nhìn ánh mắt Tiết Thành lại càng thêm tán thưởng!
Trong lòng cô ta bắt đầu rục rịch, thầm nghĩ chàng trai này cũng được, xứng với Chung Ngọc cũng dư dả.
Vậy nếu Chung Ngọc gả cho anh ta thì chẳng phải sẽ không phải ch-ết vì khó đẻ sao?
Thấy Chung Ngọc nhận đồ một cách không cam lòng, còn muốn nhét đồ lại cho người ta, cô ta còn không ngừng khuyên nhủ:
“Chung Ngọc, cậu làm cái gì vậy!
Chàng trai người ta đối xử tốt với chúng ta thế nào!
Cậu phải nhận lòng tốt của người ta chứ!"
Nếu trước đây chỉ là giao lưu giữa những người đồng chí thì Chung Ngọc đã nhận rồi.
Nhưng cô đã biết Tiết Thành có ý với mình, gói hạt dẻ rang trên tay lúc này bèn trở thành củ khoai lang bỏng tay.
Vứt đi thì quá lộ liễu, nhưng nhận thì... cô thật sự không muốn nhận!
Cuối cùng, Chung Ngọc nhét gói hạt dẻ rang đó vào lòng Liêu Thúy Thúy:
“Thứ này tớ cũng không thích ăn lắm, nếu cậu thích ăn thì cậu nhận lấy đi!"
“Hời!
Cái con bé này..."
Liêu Thúy Thúy có chút bất lực, mỉm cười với Tiết Thành, “Cô ấy ngại đấy, quay về tôi sẽ đưa lại cho cô ấy!"
Tiết Thành gật đầu.
Anh ta vốn đã mua xong đồ rồi, nhưng thấy Chung Ngọc định vào mua thì lại không chịu đi nữa.
Cứ đi theo sau m-ông hai cô gái vồn vã chạy quanh, mấy lần định giành lấy túi đồ trên tay Chung Ngọc để xách giúp.
Nhưng nói cũng lạ.
Chàng trai này trông thì vồn vã, nào là đưa hạt dẻ rang, nào là muốn xách túi đồ, nhưng đợi đến khi Chung Ngọc chọn xong đồ chuẩn bị thanh toán thì anh ta lại lùi ra một bên, mắt nhìn lên trời hai tay đút túi quần, hoàn toàn không có ý định trả tiền giúp.
Chung Ngọc cũng chẳng hề nghĩ đến chuyện để anh ta trả tiền, móc tiền ra mua đồ luôn.
Cửa hàng quốc doanh bây giờ không cần phiếu tạp hóa cũng có thể mua đồ, chỉ là phải tốn nhiều tiền hơn.
Hai gói kẹo dưa hấu, một chiếc gối đầu hình đầu hổ, một chiếc chăn nhỏ họa tiết hoa tốn của Chung Ngọc bốn đồng tiền, nhưng may mà lần này Chung Ngọc nhận được không ít tiền thưởng, số tiền này vẫn còn đủ sức chi trả.
Từ cửa hàng quốc doanh đi ra, Tiết Thành thấy Chung Ngọc trên tay nhiều đồ nên nhất quyết đòi xách giúp cô một ít.
Chung Ngọc không muốn để anh ta chạm vào đồ của mình nên cứ né tránh, ai ngờ cái anh chàng Tiết Thành đó trực tiếp ra tay, một phát giật phắt lấy cái túi vải trên tay Chung Ngọc.
Túi vải cầm trên tay vẫn còn chút trọng lượng, bên trong vải vóc sột soạt, không khó để đoán ra bên trong chắc là một bộ quần áo.
