Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 48

Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08

Tiết Thành cầm túi vải cười nói:

“Sớm đã nghe dì tôi nói em là cô gái đảm đang, quần áo em làm ra có thể sánh ngang với thành phẩm ở cửa hàng người ta.

Hôm nay đúng là cho tôi cơ hội mở mang tầm mắt rồi!"

Nói xong, mặc kệ phản ứng của Chung Ngọc ra sao, anh ta đưa tay mở phắt túi vải ra.

Mở ra nhìn, bên trong là một chiếc quần nam màu xanh thẫm.

Chiếc quần đó vải vóc mượt mà tinh tế, đường kim mũi chỉ chắc chắn, ống quần thẳng tắp, trông còn đẹp hơn cả quần bán ở cửa hàng thời trang!

Tiết Thành nhìn đến đờ cả mắt.

Anh ta không ngờ Chung Ngọc cư nhiên lại đảm đang như vậy, có thể làm ra chiếc quần đẹp thế này!

Vậy sau này nếu anh ta kết hôn với cô thì chẳng phải quần áo của cả nhà đều có thể để cô làm sao?

Tuy nhiên, chiếc quần nam này rốt cuộc là làm cho ai vậy?

Chẳng lẽ là làm cho anh ta sao?

Trong lòng Tiết Thành nghĩ thật đẹp, vừa quay đầu lại, chiếc quần trên tay đã bị Chung Ngọc một phát giật phắt lại rồi.

Anh ta nhìn qua, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Chung Ngọc đanh lại, vừa rồi còn có chút tươi cười mà lúc này dường như đã sắp nổi giận rồi.

Chung Ngọc không ngờ Tiết Thành cư nhiên lại không biết điều như vậy, đã bảo anh ta đừng có động vào rồi mà anh ta cứ nhất quyết đòi mở ra!

Mở ra một cái làm chiếc quần cô đã gấp gọn đều bị làm lộn xộn hết cả lên!

Cô tức giận gấp chiếc quần lại một lần nữa rồi bỏ vào túi vải, cũng chẳng thèm nói chuyện với Tiết Thành nữa, chào tạm biệt Liêu Thúy Thúy rồi quay người định rời đi.

Tiết Thành thấy Chung Ngọc thật sự có chút nổi giận nên vội vàng đi theo Chung Ngọc, vừa đi theo vừa xin lỗi:

“Thật sự xin lỗi, làm lộn xộn bộ quần áo em đã làm xong rồi.

Nhưng tay nghề may vá của em tốt thật đấy, không biết tôi có vinh hạnh này để thử tay nghề của em một chút không."

Chung Ngọc căn bản chẳng buồn quan tâm đến anh ta, đang chuẩn bị nói vài câu đuổi anh ta đừng đi theo nữa.

Đột nhiên phía trước truyền đến một giọng nói lả lướt cợt nhả:

“Chung Ngọc, người này là ai vậy?"

Chương 25 Đối Đầu

Còn chưa quay người lại, Chung Ngọc đã nhận ra từ giọng điệu quen thuộc đó, người đó chính là Từ Đào, trong phút chốc cô càng thấy phiền não hơn.

Nếu nói trước đây đối với Từ Đào cô chỉ hy vọng tránh được càng xa càng tốt, vậy sau khi trải qua một ngày dài bị oanh tạc, cô hận không thể để Từ Đào biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.

Từ Đào không ngờ đi dạo chợ mà cư nhiên còn có thể bắt gặp Chung Ngọc, lúc này vừa ngạc nhiên vừa vui mừng ghé sát lại.

“Chung Ngọc!

Em... sao em cũng ở đây vậy..."

Nói xong liếc nhìn Tiết Thành một cái, trong mắt đầy vẻ khinh thường, “Tên này là ai thế, cứ đi theo em mãi vậy?"

Đứa em đi theo cũng cười nói phụ họa:

“Đúng thế anh Đào, cứ đi theo chị Ngọc mãi, cũng không soi gương xem mình có xứng hay không!"

Tiết Thành lúc đầu nhìn thấy Từ Đào còn tưởng gã cũng là đồng nghiệp giống Liêu Thúy Thúy, nhưng sau khi bị nói vài câu, cộng thêm liên tưởng đến những thứ mình đã nghe ngóng được, trong lòng đột nhiên hiểu ra —

Người này... người này là Từ Đào!

Đúng, chính là Từ Đào con trai ruột của Phó nhà máy Từ!

Người đã xem mắt với Chung Ngọc đó!

Anh ta vốn dĩ là kẻ hám lợi, sau khi biết được điểm này, lúc này bèn rơi vào tình cảnh khó xử.

Muốn ghé lại nói vài câu để kéo gần quan hệ với Từ Đào, nhưng lại ngại Chung Ngọc đang đứng bên cạnh nên không dám quá vồn vã.

Ấp úng mãi một hồi lâu mới thốt ra được một câu:

“Anh Đào... tôi... tôi là..."

Lời còn chưa dứt đã bị Từ Đào mất kiên nhẫn ngắt lời:

“Chung Ngọc, em chắc không muốn đi cùng cái thứ trông như thằng ngốc này chứ?

Hôm nay có phim mới, có muốn đi xem cùng không?"

Thời đại này, hoạt động giải trí thời thượng nhất lại xa xỉ nhất của các cô gái chính là xem phim.

Từ Đào đã dùng chiêu này không biết đã lừa được bao nhiêu cô gái nhỏ, gã không tin Chung Ngọc này lại không sẵn lòng?

Ngờ đâu, Chung Ngọc chỉ lạnh lùng nhìn gã một cái:

“Tôi không có hứng thú, còn có việc khác."

Nói xong cư nhiên định đi luôn.

“Ơ kìa...

đừng đi mà..."

Từ Đào đã mấy ngày không gặp Chung Ngọc, vừa nhìn thấy là lại dở chứng, bước lên phía trước chắn đường cô:

“Em khách sáo với anh làm gì?

Em không biết sao, hai nhà chúng ta mấy ngày nữa là sắp kết thông gia rồi đấy!"

“Mọi người thích kết thông gia với ai thì cứ việc đi mà kết!

Không liên quan gì đến tôi hết!"

Giọng của Chung Ngọc hoàn toàn lạnh hẳn xuống, “Tôi phải đi rồi!

Đừng có đi theo tôi nữa!"

Thế nhưng, lời đe dọa như vậy dường như chẳng có chút tác dụng nào đối với Từ Đào.

Chung Ngọc muốn đi, nhưng Từ Đào và đứa em đi theo của gã cứ thế cười cợt nhả chắn đường, hai bên nhất thời giằng co tại chỗ.

Liêu Thúy Thúy đứng bên cạnh không dám lên tiếng giúp đỡ, cô ta thấy Tiết Thành vẫn đứng đờ ra đó bèn vội vàng ghé lại gần:

“Này, anh đứng đờ ra đó làm gì thế!

Anh lúc này xông lên giúp Chung Ngọc cản Từ Đào lại, cô ấy nhất định sẽ nhận tình của anh!"

Liêu Thúy Thúy cảm thấy mình đây là đang giúp Tiết Thành làm mối đấy!

Cơ hội tốt như vậy sao anh ta có thể bỏ lỡ cơ hội chứ!

Ngờ đâu, Tiết Thành nghe lời cô ta xong cư nhiên chẳng hề cử động, ngược lại còn len lén đi ra một bên —

“Hai người họ quen biết nhau, tôi không tiện ở đây."

Nói xong chạy biến đi mất tăm mất tích.

Liêu Thúy Thúy tức đến mức suýt thì hồn bay phách lạc.

Tuy nhiên cô ta cũng là kẻ nhát gan sợ phiền phức, tuy không giống như Tiết Thành lén lút chuồn mất nhưng cũng không dám xông lên giúp Chung Ngọc, chỉ có thể đứng một bên nhìn trân trân.

Từ Đào thấy không có ai dám lên tiếng ngăn cản lại càng thêm đắc ý vô cùng.

Vừa định đ-ánh bạo tiến lên cầm tay Chung Ngọc thì đột nhiên c-ơ th-ể nhẹ bẫng, cư nhiên bị một luồng sức mạnh khổng lồ nhấc bổng lên.

Tiếp đó, chỉ nghe thấy một tiếng động lớn, cả c-ơ th-ể Từ Đào bị ném mạnh xuống đất cách đó không xa, ngã đến mức đất cát bay mù mịt.

“Đệt...

đứa nào không có mắt thế..."

Từ Đào bị ngã không nhẹ, mãi mới tỉnh táo lại được, vừa định mở mồm mắng c.h.ử.i thì thấy trước mặt đứng một bóng dáng cao lớn hiên ngang, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm gã, giống như chỉ cần gã nói thêm một câu là lập tức tống gã đi gặp Diêm Vương ngay.

“Mày... mày..."

Từ Đào “mày" nửa ngày trời mà cư nhiên ngay cả một câu hăm dọa cũng không thốt ra được.

Gã trố mắt nhìn khuôn mặt đầy tính công kích của Tạ Mân Sơn ngày càng tiến gần, một tay túm lấy phần thân trên của gã kéo lên, ánh mắt đen thẳm đầy áp lực nhìn gã, từng chữ từng câu nói:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.