Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 51
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08
“Trong phút chốc, thời gian dường như cũng ngừng trôi.”
Chung Ngọc bị ôm trọn ép sát vào l.ồ.ng ng-ực Tạ Mân Sơn, mùi bột giặt sạch sẽ, hơi thở mát lạnh của nước giếng hòa quyện với hơi thở đàn ông bao bọc lấy cô.
Dưới lớp cơ bắp đầy đàn hồi, tiếng vang dội như sấm khiến cô hiểu rằng chàng trai trước mặt cũng lúng túng y như cô vậy.
Điều này khiến cô thấy căng thẳng nhưng lại nếm trải một sự ngọt ngào khó tả.
Tiếng tim đ-ập của hai người hòa vào nhau như một sự ăn ý do trời định.
Còn cảm giác của Tạ Mân Sơn thì phức tạp hơn nhiều.
Khi cuối cùng anh cũng ôm được Chung Ngọc vào lòng, thân hình nhỏ nhắn và mềm mại như vậy khiến chỉ cần ôm lấy thôi là trái tim anh đã đ-ập rộn ràng đến mức gần như sợ hãi.
Nhưng mãnh liệt hơn chính là nỗi đau đớn như bị khoét đi ở l.ồ.ng ng-ực.
Giống như đã chờ đợi quá lâu, trải qua quá nhiều tuyệt vọng sau đó rốt cuộc mới lại sở hữu được.
Nỗi đau đớn như vậy giống như trái tim bị khoét rỗng cuối cùng đã được lấp đầy bằng xương bằng thịt, lại giống như trái tim vốn đã đầy rẫy vết thương bị bàn tay thon dài của cô xoa nắn, dù dịu dàng nhưng cũng mang theo nỗi đau khó lòng phớt lờ.
Anh không hiểu tại sao lại có cảm giác như vậy, anh chỉ bản năng ôm lấy, ôm thật c.h.ặ.t, dường như chỉ có như vậy mới có thể vơi bớt một chút đau đớn.
Hai người cứ thế ôm nhau.
Lâu sau, Tạ Mân Sơn buông một bàn tay ra, nâng khuôn mặt Chung Ngọc lên một cách nhẹ nhàng:
“Cô bé ngốc, gả cho anh nhé."
Giọng nói trầm thấp mà kiên định, giống như đó không phải là câu hỏi mà là sự hồi vọng sâu sắc chôn giấu trong lòng như tiếng cá voi ngân nga, hồi vọng lại khát vọng và lời khẩn cầu từ hai kiếp người.
Chung Ngọc ngước đầu nhìn anh giữa sự bao bọc của lòng bàn tay anh, đôi mắt đào hoa trong trẻo phản chiếu khuôn mặt anh, ánh mắt đau đớn nhưng kiên nghị.
Cô đột nhiên mỉm cười, nụ cười gột rửa mọi trải nghiệm đau thương, dịu dàng và tĩnh lặng đến lạ kỳ:
“Vâng ạ."
Chung Ngọc khẽ đáp lời.
Tạ Mân Sơn chỉ cảm thấy đó là âm thanh tuyệt vời nhất mà anh từng được nghe trong mấy kiếp người.
Hai người lại tĩnh lặng ôm nhau một lát, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng đùa nghịch của bọn trẻ, Chung Ngọc ngượng ngùng cử động một chút, Tạ Mân Sơn bấy giờ mới không nỡ buông cô ra.
Mặt anh nóng bừng lên không dám nhìn phản ứng của Chung Ngọc, bèn đón lấy cái bát trên tay cô, nhúng vào nước giếng rửa sạch.
Chung Ngọc bèn lặng lẽ đứng một bên nhìn anh dọn dẹp.
Còn chưa dọn dẹp xong đã thấy hai đứa nhỏ như hai chiếc máy bay nhỏ từ bên ngoài bay vào.
Hổ T.ử chạy thẳng đến bên cạnh Chung Ngọc, ngước đầu hỏi:
“Cô xinh đẹp ơi, hôm nay cô có ngủ lại nhà cháu không ạ?"
Mặt Chung Ngọc hơi đỏ lên, đang định nói thì nghe thấy Tạ Mân Sơn bảo:
“Nghĩ gì thế không biết!
Cô lát nữa là về rồi!
Thời gian cũng không còn sớm nữa, hai đứa mau về đi ngủ cho chú!"
Chung Ngọc:
“..."
Cô... chắc chắn là phải về rồi.
Nhưng lời này để Tạ Mân Sơn nói ra trước lại khiến cô cảm thấy... có chút tiếc nuối không nói nên lời.
Không khí tình tứ bị hai đứa trẻ làm tan biến sạch sẽ.
Dọn dẹp xong xuôi, Tạ Mân Sơn bèn đi thu xếp bảo Hổ T.ử và Tiểu Phương đi ngủ.
Hai đứa nhỏ vừa ăn kẹo dưa hấu xong lúc này có chút buồn ngủ nhưng vẫn dụi mắt nói với Chung Ngọc:
“Cô xinh đẹp ơi, ngày mai cô còn đến được không ạ?"
Chung Ngọc nhìn vào đôi mắt to long lanh như nước của Tiểu Phương, xoa xoa cái b.úi tóc nhỏ của bé:
“Không nhất định là ngày mai nhưng cô nhất định sẽ đến thăm các cháu."
Cô có thể thấy hai đứa nhỏ này thực lòng yêu quý mình.
Điều này khiến lòng cô cũng thấy ấm áp vô cùng, giống như đang ôm một cái túi sưởi vậy.
“Mau đi ngủ đi!
Đứa nào sáng mai không bò dậy được là chú phạt đứng tư thế quân đội nửa tiếng đấy."
Tạ Mân Sơn nghiêm mặt nói.
“Lêu lêu lêu!"
Hổ T.ử thè lưỡi làm mặt quỷ trêu anh, ôm lấy cái gối đầu hình đầu hổ dắt em gái đi vào phòng.
Lại còn lại thời gian riêng tư của hai người.
Đôi mắt đào hoa của Chung Ngọc nhìn về phía Tạ Mân Sơn.
Tạ Mân Sơn còn ngại ngùng hơn cả cô, gãi gãi mái tóc ngắn đ-âm vào tay, rồi lại sờ sờ tai.
Sờ ống quần xong lại sờ áo, mãi mà chẳng biết tiếp theo nên làm gì.
Vẫn là Chung Ngọc trấn tĩnh hơn anh nhiều, cô nhìn nhìn cái túi vải vẫn còn đặt trên bàn, nói:
“Quần của anh em làm xong rồi, vào thử xem sao đi!"
Tạ Mân Sơn bấy giờ mới ngơ ngác gật đầu, vội vàng cầm túi vải đi vào phòng trong.
Lúc vào cửa còn không quên đóng c.h.ặ.t cửa lại.
Chung Ngọc:
...
Làm như cô sẽ nhìn trộm không bằng.
Tuy nhiên lúc anh ôm cô vừa nãy, người anh thật là cứng quá đi!
Giống như đ-ập vào tấm sắt vậy!
Cô thực sự muốn xem thử anh lớn lên như thế nào mà lại như vậy!
Nghĩ đến đây mặt Chung Ngọc có chút nóng.
Cô dùng mu bàn tay áp lên má, ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy dải ngân hà bao la, vô số vì sao lấp lánh trên bầu trời giống như đang nhìn bọn họ vậy.
Sao ơi, bạn cũng thấy anh ấy tốt phải không?
Chung Ngọc mỉm cười, chớp chớp mắt với bầu trời đêm.
Tạ Mân Sơn nhanh ch.óng đi ra.
Anh vốn dĩ là một giá treo quần áo cực tốt, chỉ là quần áo không đẹp đã làm vùi lấp đi phần lớn.
Bây giờ thay chiếc quần mới màu xanh thẫm thẳng tắp vào, cả người giống như cao thêm một đoạn.
Dáng người hiên ngang chuẩn mực, diện mạo tuấn tú cương nghị, trông cứ như ngôi sao điện ảnh trên họa báo vậy.
Chung Ngọc xoay trái xoay phải ngắm nhìn, vô cùng hài lòng với tác phẩm của mình.
“Đợi mấy ngày nữa mua thêm miếng vải em sẽ cắt cho anh một chiếc áo sơ mi."
Về kiểu dáng cô sớm đã định sẵn trong lòng rồi.
Tạ Mân Sơn nghĩ đến hình ảnh cô lặng lẽ may áo dưới ánh đèn mờ ảo, nghĩ đến đôi bàn tay mu bàn tay mịn màng nhưng lòng bàn tay và ngón tay lại có vết chai mỏng của cô, bèn trầm giọng nói:
“Không cần đâu, làm quần áo vất vả thế, sau này không cần em làm."
“Em không làm thì anh làm à?"
Chung Ngọc không nhịn được lại trừng mắt nhìn anh một cái,
