Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 50
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08
“Nếu nói Hổ T.ử là con khỉ thì Tạ Mân Sơn chính là vua khỉ trong đám trẻ con!
Là đứa trẻ nghịch ngợm phá phách nhất khu tập thể!”
Tạ Mân Sơn gãi gãi mái tóc ngắn cắt sát:
“Thế à?
Có sao?
Tôi không nhớ nữa."
Chung Ngọc mím môi cười.
Nghe thấy Chung Ngọc bảo mình đã ăn cơm ở nhà ăn rồi, Tạ Mân Sơn không đợi cô từ chối, hai bước đã chui tọt vào bếp.
Nhà ăn của nhà máy dệt bông anh cũng biết, hèn chi thức ăn có thể coi là ổn nhưng hương vị đó chắc chắn là không được.
Trong ký ức của anh, Chung Ngọc kiêu kỳ, kén ăn, cơm nhà ăn cô sao mà ăn cho quen được.
Nhưng anh lại không ngờ rằng Chung Ngọc bao nhiêu năm qua đã chịu bao nhiêu khổ cực, sớm đã không còn là cô bé nhỏ được nuông chiều lớn lên như ngày xưa nữa rồi.
Tạ Mân Sơn và bọn trẻ đã ăn cơm tối xong, bếp núc cũng đã dọn dẹp sạch sẽ.
Nhưng vẫn còn lại không ít rau củ và trứng gà làm cơm cho ngày mai.
Anh nhìn quanh một chút rồi quyết định làm cho Chung Ngọc một bát mì trộn cà chua trứng gà, nước sốt chua chua ngọt ngọt rưới lên trên, vừa khai vị vừa thanh đạm, cô chắc chắn thích ăn.
Tay nghề nấu nướng của Tạ Mân Sơn khá tốt, làm việc rất có trình tự giống như đang sửa chữa máy móc vậy.
Chỉ một loáng sau, bát mì nóng hổi và nước sốt đỏ vàng đan xen đều đã ra lò.
Chương 26 Định Tình
Sợi mì trắng nõn mịn màng sau khi nấu xong được ngâm vào nước giếng mát lạnh, hơi nóng bốc lên ngay lập tức tan biến.
Lại thêm nước sốt cà chua trứng gà chua ngọt, rắc thêm chút hành lá và dưa chuột thái sợi, một bát mì đỏ đỏ vàng vàng trắng trắng xanh xanh, bất kể là về hương vị hay màu sắc đều khiến người ta không thể khước từ.
Chung Ngọc không khách sáo với anh nữa, cầm đũa lên ăn luôn.
Ăn được mấy miếng lại thấy ngại ngùng, ngước mắt nhìn anh:
“Anh không ăn à?"
Anh vừa mới đi chợ, dù đã ăn rồi thì chắc cũng tiêu hao không ít.
Tạ Mân Sơn lắc đầu.
Nhìn cô ăn là anh thấy no rồi.
Hai người cứ thế một người ăn một người nhìn, ở giữa thỉnh thoảng lại trò chuyện.
“Đúng rồi, anh muộn thế này còn chạy ra chợ làm gì vậy?"
Chung Ngọc tò mò hỏi.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Mân Sơn lóe lên, không giấu giếm cô:
“Mấy ngày nữa sẽ có bạn ở miền Nam gửi hàng qua, tôi đã liên hệ được mấy người mua tiếp nhận rồi.
Cho nên hôm nay qua chợ là để bàn bạc chi tiết với họ."
Đũa của Chung Ngọc khựng lại, đôi mắt đào hoa đầy sự kinh ngạc:
“Anh Mân Sơn, đây là... dân buôn lậu hả anh!"
Mười năm qua, dân buôn lậu, đầu cơ trục lợi là sẽ bị bắt đi phê bình đấu tranh đấy!
Dù thế đạo sắp thay đổi rồi nhưng hiện tại chính sách chẳng phải vẫn như vậy sao?
Tạ Mân Sơn bỏ công việc chính đàng hoàng không làm mà làm cái này, anh... gan cũng lớn quá rồi!
Tạ Mân Sơn bị giọng điệu của Chung Ngọc làm cho bật cười:
“Đúng vậy, cho nên em nhất định phải giữ bí mật cho anh đấy.
Nếu lộ ra ngoài là anh sẽ bị bắt đấy."
Lời này vừa thốt ra, Chung Ngọc lập tức gật đầu lia lịa.
Không chỉ vậy, cô còn dùng hai tay bịt c.h.ặ.t miệng lại mà gật đầu, giống như sợ cái miệng mình sơ sẩy tiết lộ ra ngoài vậy.
Chung Ngọc lại hỏi thêm mấy câu, Tạ Mân Sơn câu nào câu nấy đều trả lời rất chi tiết.
Hóa ra anh có một người đồng đội cùng chuyển ngành với mình tên là Liễu Đại Hồng, người miền Nam, bố là bí thư xưởng đồ hộp nhỏ trong thị trấn.
Bên đó họ sản xuất nhiều trái cây, gần đó có mấy xưởng đồ hộp quốc doanh.
Xưởng đồ hộp của họ quy mô nhỏ, chi phí cao, dần dần sắp không duy trì được nữa rồi.
Công nhân trong xưởng không có tiền phát lương, bố của Liễu Đại Hồng lo lắng đến mức cả đêm không ngủ được.
Liễu Đại Hồng đã kể chuyện này với Tạ Mân Sơn, Tạ Mân Sơn bèn để tâm.
Sau khi chuyển ngành anh phát hiện đồ hộp bán ở thành phố Đại Nguyên vừa đắt lại vừa dở, bèn nghĩ đến việc thông qua kênh chính thống để đưa đồ hộp bên phía Liễu Đại Hồng đến Đại Nguyên bán.
“Tôi đã đi cửa hàng quốc doanh mấy chuyến rồi, nhưng cô cũng biết đấy, ở những đơn vị như vậy, anh bán cái gì đều là do cấp trên quyết định.
Nếu cấp trên không có người quen thì dù đồ của anh có ngon bổ rẻ đến đâu cũng không thể bán ở cửa hàng quốc doanh được."
Chung Ngọc gật đầu.
Kênh phân phối của cửa hàng quốc doanh nếu không có cửa sau thì căn bản không lấy xuống được.
“Nhưng đồ hộp này thực ra ở Đại Nguyên chúng ta là một thứ có tiềm năng rất lớn.
Đất đai Đại Nguyên chúng ta không tốt, trái cây bản địa vừa ít lại vừa không ngon, trái cây ngoại tỉnh do nguyên nhân đường sá nên cũng khó bán đến chỗ chúng ta.
Nếu có sản phẩm đồ hộp giá rẻ mà lại ngon đưa vào thì chắc chắn tiêu thụ sẽ rất tốt."
“Về phương diện này tôi đã nhờ những người bạn chuyên làm ăn nhỏ lẻ thử nghiệm rồi, tiêu thụ rất tốt.
Cho nên tôi đã liên hệ thêm mấy kênh phân phối có thể lấy được hàng.
Như vậy xưởng đồ hộp có đầu ra, tôi và Đại Hồng cũng có thể kiếm được chút tiền từ đó."
Những gì Tạ Mân Sơn nói là kiến thức thương mại.
Chung Ngọc nghe thấy có chút mơ hồ nhưng mặt khác đối với Tạ Mân Sơn lại thêm một tầng cảm phục.
Cô cảm thấy người có thể nghĩ ra những điều này chắc chắn là người có tầm nhìn xa trông rộng.
Mà Tạ Mân Sơn rõ ràng đã đi trước phần lớn mọi người trong xã hội.
“Anh Mân Sơn, anh thật giỏi quá."
Chung Ngọc chân thành khen ngợi.
Tạ Mân Sơn gãi đầu, trên khuôn mặt màu lúa mạch hiện lên một nụ cười không mấy tự nhiên:
“Thực ra cũng chỉ là thử xem sao thôi."
Trong lúc tán gẫu đã ăn cơm xong.
Chung Ngọc đứng dậy, cô vốn định cầm bát không qua đi rửa nhưng không để ý Tạ Mân Sơn cũng đứng dậy theo.
“Để tôi làm cho!"
Hai bàn tay cùng với lấy cái bát đó, trong lúc không phòng bị, bàn tay to lớn xương xẩu nắm c.h.ặ.t lấy, nắm lấy cả bàn tay Chung Ngọc vào lòng bàn tay.
Cảm nhận được xúc cảm thô ráp của làn da trong lòng bàn tay, Chung Ngọc giống như bị điện giật vậy, tai và mặt đỏ bừng một mảng, tim đ-ập mãnh liệt, mãnh liệt như thể cả thế giới chỉ còn lại tiếng tim đ-ập dồn dập của cô.
Hơi thở của Tạ Mân Sơn đột ngột trở nên nặng nề, gã đàn ông cao hơn một mét tám lần đầu tiên trong đời cảm thấy lúng túng vụng về.
Bàn tay mịn màng hơn anh rất nhiều nắm trong lòng bàn tay, ngay cả cả thân hình nhỏ bé của cô đều được anh ôm trọn trong lòng.
Anh khô héo nhìn vào xoáy tóc trên đỉnh đầu Chung Ngọc, yết hầu lên xuống mấy lần, cuối cùng không nhịn được mà ôm trọn cô vào lòng.
