Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 68

Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:11

“Hà Kim Đào lầm bầm vài câu, không dám nán lại lâu thêm nữa, liền cầm tiền và phiếu trong tay âm thầm lủi mất.”

Những người có mặt ở đó đều cười rộ lên, có người còn gọi với theo:

“Hà tẩu sao không lĩnh tiền nữa à”, không khí hiện trường vô cùng náo nhiệt.

Chương 35 Tâm sự

Suốt cả buổi chiều, Chung Ngọc đều nghĩ về chuyện của Tạ Mân Lam, làm việc cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Sau khi tan làm, cô ăn cơm qua loa ở nhà ăn xong liền lại chạy đến nhà Tạ Mân Lam.

Mấy ngày nay lô hàng đầu tiên về, Tạ Mân Sơn bận đi xử lý nên Chung Ngọc cũng không gọi anh.

Hơn nữa cô luôn cảm thấy khi có mặt Tạ Mân Sơn, Tạ Mân Lam lúc nào cũng ấp úng.

Có lẽ tranh thủ lúc anh không có mặt mà qua đó thì có thể biết thêm nhiều chuyện về Tạ Mân Lam hơn.

Lại đến nơi từng quen thuộc nhưng giờ đây vô cùng xa lạ này.

Chung Ngọc nhẹ nhàng gõ cửa, rất nhanh cửa đã được mở ra từ bên trong.

Người thò đầu ra là Chu Phong, em họ của Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam.

Chu Phong vừa nhìn thấy cô, đôi mắt nhỏ lập tức nheo lại thành một đường chỉ, tay không khách sáo chỉ vào cô:

“Cô… chẳng phải cô là… vợ mới của Tạ Mân Sơn sao?

Cô đến đây làm gì?

Đây đâu phải nhà của các người!”

Rõ ràng là nhận ra cô mà đến một câu khách sáo cũng chẳng có, ngược lại còn dùng ngón tay chỉ vào cô.

Đã là một thanh niên lớn tướng rồi mà chẳng có chút gia giáo nào, Chung Ngọc đây là lần đầu tiên nhìn thấy hạng người như vậy.

Hơn nữa gã trong tình trạng cô chưa nói câu nào đã nhắc đến chuyện nhà cửa…

Chung Ngọc cảm thấy gia đình này chắc chắn bình thường vẫn hay bàn tán về chuyện này lắm, không biết đã đề phòng họ đến mức nào rồi.

Chung Ngọc đơn giản nói:

“Cậu tên là Chu Phong phải không?

Trong nhà còn ai khác không?

Tôi đến tìm Tạ Mân Lam.”

Lúc này Chu Phong mới hiểu ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:

“Cô ta ấy à!

Cô tìm cô ta làm gì?

Giờ cô ta không có nhà.

Mẹ tôi bảo cô ta ra ngoài làm việc rồi.”

Làm việc?

Chung Ngọc không hiểu lắm, đã đến giờ này rồi mà Tạ Mân Lam còn bị sai ra ngoài làm việc gì được cơ chứ.

Cô lại hỏi:

“Thế cậu có biết cô ấy đi đâu không?

Tôi tìm cô ấy thực sự có chuyện.”

“Cô ta…”

Chu Phong vốn dĩ không muốn nói, nhưng vừa nhìn ra sau liền dùng ngón tay chỉ chỉ, “Kìa, chẳng phải cô ta về rồi sao?”

Chung Ngọc quay đầu lại nhìn, Tạ Mân Lam cao g-ầy đang đi lên cầu thang, thấy Chung Ngọc liền theo thói quen nở một nụ cười:

“Chị Chung Ngọc, chị tìm em có việc ạ?”

Chung Ngọc nghe thấy tiếng Chu Phong phía sau cười nhạo châm chọc:

“Chậc chậc chậc, ở nhà thì như cá ch-ết, nhìn thấy vợ bé của Tạ Mân Sơn là tươi như hoa ngay được!

Đúng như mẹ tôi nói, cái hạng con gái này là không giữ được đâu!”

“Chu Phong, anh nói cái gì đấy!”

Tạ Mân Lam lườm Chu Phong một cái, quay đầu nói với Chung Ngọc bằng giọng nhỏ nhẹ:

“Chị Ngọc, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi ạ.”

Chung Ngọc gật đầu, đi theo cô xuống lầu, lúc đi còn nghe thấy tiếng Chu Phong phía sau lầm bầm:

“Chẳng phải là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng sao?

Ba mẹ tôi có cách đối phó với cô!”

Chung Ngọc và Tạ Mân Lam xuống lầu, tìm một bậc thang yên tĩnh ngồi xuống.

Tạ Mân Lam sợ Chung Ngọc thấy bẩn nên trước khi ngồi còn đặc biệt dùng tay phủi phủi bụi đất.

Tuy nhiên Chung Ngọc cũng không chê bai gì, liếc mắt nhìn một cái rồi ngồi xuống luôn.

Tạ Mân Lam cũng ngồi xuống theo.

Cô cao hơn Chung Ngọc một chút, khi ngồi xuống Chung Ngọc càng trở nên nhỏ nhắn như một cục bông, khiến cô cảm thấy “chị dâu” trước mắt trông khá là đáng yêu.

Thật ra cô vô cùng có thể thấu hiểu việc Tạ Mân Sơn cưới Chung Ngọc, chỉ là đôi khi cô nghĩ cái tính cách cương trực thẳng thắn của anh trai mình mà cưới được Chung Ngọc thì đúng là tổ tiên phù hộ rồi.

Có phải là cha mẹ họ ở trên trời linh thiêng phù hộ không nhỉ?

Tạ Mân Lam nhìn dải ngân hà lặng lẽ trôi trên trời, không nghĩ ra lý do nên lại cúi đầu xuống.

“Mân Lam, chuyện của em và gia đình đó rốt cuộc là thế nào, em có thể nói với chị một chút được không?”

Giọng Chung Ngọc mềm mại ngọt ngào, trong đêm hè hơi se lạnh này nghe thật tĩnh lặng và dịu dàng.

“Thật ra thực sự không có gì đâu ạ…”

Tạ Mân Lam định dùng bộ bài cũ đó để lấp l-iếm Chung Ngọc nhưng lại bị Chung Ngọc ngắt lời.

“Em đừng giả vờ nữa, đêm hôm qua em ngủ ở ngoài một đêm, chuyện này chị đều biết cả rồi.”

Đôi mắt sáng quắc của Chung Ngọc nhìn cô, giữa đêm tối khiến Tạ Mân Lam gần như không dám nhìn thẳng.

Nói xong câu này Chung Ngọc cũng không khách sáo với cô, đi thẳng vào vấn đề nói ra những chuyện đã nghe thấy ngày hôm qua.

Phản ứng đầu tiên của Tạ Mân Lam là:

“Chị Ngọc, chị chưa nói với anh trai em chứ ạ?”

Chung Ngọc lắc đầu:

“Hôm nay anh ấy bận, vẫn chưa gặp mặt, chị định bụng qua hỏi em trước xem thế nào.”

Lúc này Tạ Mân Lam mới yên tâm.

Nói thật lòng, về chuyện này điều cô sợ nhất chính là bị Tạ Mân Sơn biết được.

Người anh trai đó cô là người hiểu rõ nhất, vừa bao bọc vừa nóng nảy.

Nếu để anh biết hôm qua mình phải ngủ ngoài đường một đêm, e là anh sẽ đ-ánh thẳng đến nhà họ Chu luôn mất!

Cô không phải sợ phiền phức, nhưng cô luôn cảm thấy chỉ vì chuyện nhỏ này mà gây ra trận thế lớn như vậy là không cần thiết.

Hơn nữa cho dù thái độ của Lưu Dung đối với cô ngày càng rõ rệt, cô vẫn luôn cảm thấy đó là người đã nuôi dưỡng mình khôn lớn, cô bất kể thế nào cũng không thể trở mặt với bà ta được.

Chung Ngọc nhìn vẻ mặt có chút mê mang của Tạ Mân Lam:

“Mân Lam, nếu em muốn chị không nói với anh em thì cũng được thôi.

Nhưng em phải nói cho chị biết những vấn đề em đang phải đối mặt hiện giờ.

Chị… tuy hiện giờ vẫn chưa chính thức kết hôn với anh em nhưng suy cho cùng cũng được coi là chị gái của em.

Chị gái quan tâm em, em cũng phải thấu hiểu tấm lòng của chị gái phải không?”

Tạ Mân Lam bị những lời này của Chung Ngọc làm cho ấm lòng, lại có chút d.a.o động.

Cha mẹ mất đã bao nhiêu năm rồi, cô đã không biết đã bao lâu rồi chưa được nghe những lời ấm lòng như thế này.

Giờ đây nghe được từ miệng Chung Ngọc khiến trái tim vốn phòng bị như tảng đ-á của cô dần dần thả lỏng, giống như quay trở lại thời thơ ấu có cha mẹ vẹn toàn, có người bảo vệ, có người xót thương, có người yêu thương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.