Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 69
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:11
“Chị Ngọc…”
Tạ Mân Lam khựng lại một lát, cuối cùng bắt đầu kể lể.
Sau khi cha mẹ nhà họ Tạ qua đời, vốn dĩ nhà máy định sắp xếp một nhóm giám hộ cho Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam.
Dù sao cha mẹ nhà họ Tạ cũng là vì công việc mà qua đời, là công thần của nhà máy, đối với con cái của những đồng chí như vậy nhà máy không thể cứ thế mà buông tay không quản được.
Tuy nhiên kế hoạch này cuối cùng đã không được thực hiện.
Đó là bởi vì Lưu Dung và Chu Hướng Tài đã đến.
Lúc đó Lưu Dung vẫn chưa yếu ớt như hiện giờ, bà ta vẫn là nữ nhân viên văn phòng trẻ tuổi của công xã, vì đồng cảm với số phận của người chị quá cố nên sau khi bàn bạc với chồng đã đến nhận nuôi Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam.
Trẻ mồ côi có người thân ruột thịt để nương tựa đối với nhà máy mà nói đương nhiên là sự sắp xếp tốt hơn.
Cho dù Lưu Dung và Chu Hướng Tài đề nghị thay mặt quản lý tiền trợ cấp của cha mẹ hai đứa trẻ, các lãnh đạo nhà máy cũng rất dứt khoát đồng ý.
Tuy nhiên nghe nói lúc đó Lưu Dung và Chu Hướng Tài đã từng đề nghị sang tên ngôi nhà mà chị gái và anh rể để lại cho họ, yêu cầu này đã bị lãnh đạo nhà máy từ chối.
Dù sao hai đứa trẻ này cũng có nhà, tương lai lớn lên cũng có chỗ để nương tựa.
Cho dù Lưu Dung và họ nhận nuôi hai đứa trẻ cũng không thể tùy tiện nảy ý đồ với tài sản của người khác được.
Sau khi Lưu Dung và Chu Hướng Tài biết được quyết định của nhà máy cũng không kiên trì thêm nữa, liền dẫn Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam quay về huyện.
“Ban đầu mọi chuyện vẫn tốt đẹp.
Dì em là người mềm lòng, đối xử với anh em và em cũng tốt.
Lúc đó Chu Phong vẫn còn là một đứa trẻ, b-éo núc ních chạy theo sau anh em, rất thích tìm bọn em chơi cùng.
Nhưng mà những ngày tháng đó hình như chẳng kéo dài được bao lâu thì đã không còn như trước nữa rồi.”
Tạ Mân Lam hồi tưởng lại chuyện xưa, biểu cảm ngày càng trầm xuống.
“Có một khoảng thời gian em chỉ nhớ là anh trai em luôn trốn học.
Anh ấy hễ trốn học là Chu Hướng Tài lại quất anh ấy.
Ban đầu dì còn ngăn cản nhưng về sau thì không ngăn cản nữa.
Anh trai em bị đ-ánh một thời gian dài, cho đến có một lần anh ấy đứng dậy bẻ gãy gậy của Chu Hướng Tài, nhảy ra khỏi cửa sổ, mấy ngày liền không về nhà.”
Nói đến đây Tạ Mân Lam thở dài, giọng nói trở nên u uất:
“Lúc đó em chỉ nghe dì nói là anh trai không hiểu chuyện, cứ trốn học mãi mới bị đ-ánh.
Đâu có biết rằng thật ra anh ấy là vì không có tiền nộp theo yêu cầu của giáo viên nên bị giáo viên đuổi ra khỏi trường chứ?”
Chung Ngọc đờ người ra:
“Em nói là anh trai em không có tiền đi học?”
Tạ Mân Lam “ừ” một tiếng:
“Anh ấy về nhà đòi tiền học phí nhưng Chu Hướng Tài trước sau đều không cho.
Dì em lén đưa cho hai lần, nếu bị Chu Hướng Tài phát hiện ra thì không chỉ anh trai em bị phạt mà ông ta còn cãi nhau với dì em nữa.
Lâu dần anh trai em cũng không đòi nữa.”
Chung Ngọc thấu hiểu gật đầu một cái.
Tạ Mân Sơn học hết cấp hai là đi lính luôn, chuyện này đối với cô luôn là một ẩn số.
Cô nhớ lúc nhỏ Tạ Mân Sơn học hành khá tốt, cũng nhớ dáng vẻ đôi mắt sáng quắc của anh khi nhìn thấy sách vở, vì vậy cô trước sau vẫn không thể hiểu nổi tại sao Tạ Mân Sơn lại nghỉ học sớm như vậy để đi lính.
Giờ nghĩ lại nguyên nhân lớn nhất e là ở đây rồi!
Tuổi còn nhỏ đã cha mẹ song vong.
Dì và dượng bề ngoài đối xử với họ không tệ nhưng thực tế lại đến cả tiền học phí cũng keo kiệt không đưa.
Nhưng dù là như vậy vẫn có vô số người chỉ trỏ vào họ, bắt họ phải biết ơn, phải hiểu chuyện.
Nỗi đau đớn và sự rạn nứt như vậy đều do một mình Tạ Mân Sơn nhỏ bé gánh vác sao?
Chung Ngọc đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, hỏi:
“Cái lần anh trai em bỏ nhà đi đó có phải là lúc anh ấy mười hai mười ba tuổi không?”
Tạ Mân Lam gật đầu:
“Lần đó đáng sợ lắm!
Buổi tối em cũng không dám ngủ, cứ ngồi ở ghế trước cửa mà ngủ gật, chỉ sợ lỡ mất tiếng anh trai gõ cửa.
Chị Ngọc, sao chị biết là lúc đó vậy?”
Sao cô biết?
Cô đương nhiên là biết rồi!
Đó là bởi vì lần đó Tạ Mân Sơn bỏ nhà đi chính là đi tìm cô đấy!
Chung Ngọc không nghĩ quá nhiều về chuyện lúc đó nữa mà hỏi:
“Vậy những chuyện tiếp theo thì sao?”
Tạ Mân Lam khẽ thở dài một tiếng.
Nếu nói lúc Tạ Mân Sơn còn ở đó cô còn có cái ô để che mưa chắn gió, thì đợi đến khi Tạ Mân Sơn đi lính, cái sự vùi dập của sương gió bão bùng này nhắm thẳng vào cô luôn.
Kể từ sau khi Tạ Mân Sơn đi, bộ mặt thật của Chu Hướng Tài ngày càng lộ rõ.
Ông ta vốn dĩ không phải là người chăm chỉ, danh tiếng ở công xã cũng chẳng ra làm sao.
Trước đây là vì ngôi nhà và tiền trợ cấp của cha mẹ anh em họ Tạ nên mới đón hai anh em về, giờ đây tiền trợ cấp đã bị ông ta tiêu xài gần hết, nhà lại không đòi được, thế là ngày càng ngứa mắt với người ngoài duy nhất trong nhà này.
Chu Hướng Tài là một người đàn ông g-ầy gò, không động tay động chân nhưng bắt Tạ Mân Lam chịu đói là chuyện thường ngày.
Làm việc nhà không tốt là bị một trận c.h.ử.i bới tối tăm mặt mũi, có đôi khi còn lôi cả Lưu Dung vào nữa.
Tạ Mân Lam vì muốn dì ít bị quở trách hơn nên chỉ đành nén giận làm việc ngày càng nhiều hơn, nhưng điều này hoàn toàn chẳng lấy lòng được Chu Hướng Tài, trái lại còn khiến thằng Chu Phong được nhìn lớn lên từ nhỏ cũng cưỡi lên đầu lên cổ cô.
Không chỉ cái gì tốt cũng phải chiếm lấy bằng được, ngay cả vị trí công việc của Tạ Mân Lam cũng muốn cướp mất.
Nếu không phải Tạ Mân Lam cực kỳ kiên trì trong chuyện này thì e là mấy ngày nữa người đi báo danh chính là Chu Phong rồi!
“Chuyện sau đó chị cũng biết rồi đấy.
Thật ra em cảm thấy dì và dượng dọn đến Đại Nguyên là không muốn đi nữa.
Nếu chỉ có dì em thì em rất hoan nghênh dì ở lại đây.
Nhưng một lão Chu Hướng Tài, một thằng Chu Phong, họ đối xử với em và anh trai em như vậy mà lại đường hoàng ở đây, em… trong lòng thấy khó chịu.”
Tạ Mân Lam cuối cùng cũng nói ra lời thật lòng.
Những lời này luôn kìm nén tận đáy lòng cô, nhưng dù có xoay chuyển hàng vạn ý nghĩ cô cũng tuyệt đối không nói với người khác.
Một là vì Lưu Dung, ngoài ra cũng là vì cô ở Đại Nguyên vốn dĩ là cô độc không nơi nương tựa, cũng căn bản chẳng có ai để tâm sự.
Chỉ là cô không ngờ hôm nay nhìn thấy Chung Ngọc, cô thực sự không nhịn được nữa rồi.
Nói xong câu này Tạ Mân Lam thẫn thờ hồi lâu, Chung Ngọc nhẹ nhàng vỗ vỗ cô, dùng tay vuốt ve bờ vai cô:
