Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 10
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:03
Ôn Nguyệt dứt khoát tiếp tục mặc cả, nhưng lời cô còn chưa kịp thốt ra thì Chu Bảo Nghi đã giẫm giày cao gót “lộp cộp lộp cộp" từ tầng hai đi xuống rồi.
Nhưng bà ta không xuống hẳn phòng khách mà đứng ở góc cầu thang, nhìn xuống Ôn Nguyệt một cách bề trên, cất giọng nói:
“Nhị tiểu thư, bố cô bảo cô nghe điện thoại này."
Lúc nãy khi gọi điện, Chu Bảo Nghi đã thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc cho Ôn Vinh Sinh nghe, xong rồi còn xúi giục ông ta mắng Ôn Nguyệt một trận qua điện thoại.
Ôn Vinh Sinh vốn luôn chiều chuộng bà ta nên tất nhiên là cái gì cũng nghe theo, bảo bà ta đi gọi Ôn Nguyệt nghe điện thoại.
Nghĩ đến việc Ôn Nguyệt vừa mới ngang ngược vô lý trước mặt mình sắp bị mắng cho xối xả, Chu Bảo Nghi không giấu nổi vẻ đắc ý trong lòng, lộ rõ nơi khóe mắt chân mày.
Nhưng điều khiến bà ta thất vọng là Ôn Nguyệt nghe xong ngay cả tay cũng chẳng buồn nhấc lên, chỉ cười lạnh với bà ta một tiếng:
“Bà bảo tôi nghe điện thoại là tôi phải nghe à, thế thì tôi chẳng phải là mất mặt lắm sao?"
Đứng dậy phủi phẳng nếp nhăn trên quần áo do ngồi lâu, Ôn Nguyệt nghiêng đầu nói với quản gia Hứa đang đứng bên cạnh:
“Nếu bố tôi bảo ông ấy muốn liên lạc với tôi thì bảo ông ấy gọi đến vịnh Thển Thủy, còn cái trò cáo mượn oai hùm của những kẻ khác thì tôi không quan tâm."
Nói xong Ôn Nguyệt mặc kệ sắc mặt của Chu Bảo Nghi, cầm túi xách thong dong rời đi.
Thấy cô thản nhiên rời đi, Chu Bảo Nghi tức đến mức ngũ quan biến dạng, hậm hực nói một câu “Cô cứ đợi đấy", rồi lại “lộp cộp lộp cộp" chạy lên lầu, xông vào phòng cầm điện thoại lên thút thít khóc, cho đến khi đầu dây bên kia hỏi bà ta lại làm sao vậy thì mới bóp giọng gọi:
“Ông xã —"
Một tiếng ông xã đầy vẻ nũng nịu, hận không thể khiến người ở đầu dây bên kia mềm nhũn cả hồn vía.
Vừa ra khỏi nhà họ Ôn, hệ thống đã hỏi trong đầu Ôn Nguyệt:
【Cô cứ thế mà đi à?】
“Ừ hử."
【Cô không sợ Chu Bảo Nghi tiếp tục mách lẻo với bố cô sao?】
“Thích mách thì cứ mách thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào," Ôn Nguyệt dửng dưng nói, “Ông ta mà dám gọi điện mắng tôi thì tôi sẽ mắng lại ngay!"
Cô xuyên không đến thế giới này đâu phải để chịu ấm ức.
【Nhưng trong sách của các người không phải nói phải kính lão đắc thọ, hiếu thảo với cha mẹ sao?】
Rõ ràng sau khi bị Ôn Nguyệt chỉ trích là trình độ đạo đức có vấn đề, hệ thống đã cấp tốc đọc một đống sách liên quan.
Chỉ có điều nó đọc hơi quá đà, không hiểu rõ tính linh hoạt, lúc này giọng nói vô cùng băn khoăn:
【Dù sao Ôn Vinh Sinh cũng là bố cô, cô mắng lại ông ta như vậy liệu có không tốt lắm không?】
Ôn Nguyệt lại không chê cười hệ thống, trình độ đạo đức cao vẫn tốt hơn là thấp.
Nhưng cô cũng không chột dạ, vô cùng lý thẳng khí hùng nói:
“Kính lão là tiền đề là người già đó phải đáng được kính trọng, nhưng cậu nhìn Ôn Vinh Sinh xem, mới nới cũ, cướp bạn gái người khác, chỗ nào đáng để tôi tôn trọng chứ?
Hơn nữa đất nước chúng tôi có câu 'Lời thật thì hay mất lòng', nghĩa là những lời khuyên ngăn người khác làm điều thiện dù không bùi tai nhưng lại có lợi cho việc sửa chữa khuyết điểm của bản thân.
Khi bề trên làm sai chuyện thì hiếu thuận không phải là mù quáng nghe theo mà nên dũng cảm chỉ ra."
Hệ thống suy nghĩ một lát:
【Vậy nên bố cô tin lời phiến diện của Chu Bảo Nghi là làm sai chuyện, cô mắng ông ta mới là tốt cho ông ta sao?】
“Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy."
【Hì hì.】
Nghe tiếng cười của hệ thống vang lên trong đầu, Ôn Nguyệt cầm vô lăng bẻ lái, đồng thời như vô tình hỏi:
“Cậu vừa nói bằng chứng giảm giá năm mươi phần trăm cho tôi à?"
Cái hệ thống vừa rồi trông còn ngốc nghếch nghe vậy lập tức tinh ranh hẳn lên:
【Là bản giám định cha con giảm năm mươi phần trăm.】
“Mọi lúc à?"
【Chỉ giới hạn lần này thôi nhé~】
Thấy hệ thống không mắc bẫy, Ôn Nguyệt thu lại nụ cười:
“Thế thì không được."
【Hả?】
“Tất cả bằng chứng, nhất loạt giảm năm mươi phần trăm."
Ôn Nguyệt đưa ra yêu cầu và nhấn mạnh, “Mọi lúc mọi nơi."
【Điều này chắc chắn không được đâu, chủ hệ thống sẽ không đồng ý đâu.】
“Đó là việc của cậu."
Mặc dù Ôn Nguyệt lần đầu tiên bị hệ thống ràng buộc và cũng là lần đầu tiên mua đồ của hệ thống nhưng cô cảm thấy rất nhiều chuyện trên đời này đều có cùng một đạo lý.
Nếu coi việc ăn dưa là một vụ làm ăn thì hệ thống là chủ thương hiệu, Ôn Nguyệt là đại lý, người ăn dưa là khách hàng, tiền tệ là giá trị ăn dưa, còn hàng hóa có thể là dưa cũng có thể là bằng chứng, hoặc là cả hai.
Mà giá cả hàng hóa thường do thị trường quyết định, tất nhiên một số hàng hóa đặc biệt thì quyền định giá nằm trong tay bên bán.
Nhưng Ôn Nguyệt chưa bao giờ tin có cái giá hàng hóa nào là cố định cả, ngay cả các thương hiệu xa xỉ hàng đầu khi đối mặt với những khách hàng quan trọng cũng sẽ đưa ra những mức chiết khấu ngầm.
Hơn nữa trong cuộc đàm phán vừa rồi hệ thống đã đưa ra mức chiết khấu một nửa, điều này chứng tỏ trong mắt hệ thống những bằng chứng đó không phải là hàng xa xỉ, và năm mươi phần trăm tuyệt đối không phải là giá sàn.
Vì vậy Ôn Nguyệt cảm thấy yêu cầu mình đưa ra không hề hà khắc.
Nhưng Ôn Nguyệt không định tỏ ra quá cứng rắn, nên sau khi đưa ra yêu cầu cô bắt đầu dùng đòn tâm lý:
“Việc giảm giá này tôi biết cậu rất khó xử, tôi cũng không muốn chi li như vậy, nhưng cậu cũng biết đấy, tôi bây giờ là người đang sống đếm ngược từng ngày, mỗi phút mỗi giây đều vô cùng quan trọng đối với tôi, một bản bằng chứng quan trọng mà bắt tôi phải trả bằng một phần tư mạng sống còn lại của mình thì tôi thực sự rất khó chấp nhận."
Hệ thống không mấy tự tin nói:
【Nhưng lần này tôi đã giúp cô giảm giá rồi mà.】
“Vẫn chưa đủ."
Ôn Nguyệt vờ thở dài, “Mặc dù tôi tin rằng chúng ta có thể thu được không ít giá trị ăn dưa từ cái dưa lần này, nhưng không ai trong chúng ta có thể đảm bảo sau này lần nào cũng khui được cái dưa lớn như vậy, cũng không thể đảm bảo lần nào cũng thu được lượng lớn giá trị ăn dưa, nếu tôi ngay cả việc sống sót lâu dài cũng không đảm bảo được thì làm sao có thể bỏ ra nhiều giá trị ăn dưa như vậy để mua bằng chứng chứ?"
【Nhưng...】
Ôn Nguyệt không muốn nghe chữ nhưng phía sau của nó, trực tiếp ngắt lời:
“Nhưng tôi hứa với cậu, chỉ cần cậu đồng ý giảm giá cho tôi, sau này tôi sẽ chăm chỉ tìm dưa, cố gắng dẫn dắt nhiều người cùng ăn dưa hơn, phấn đấu sớm ngày đưa cậu trở thành quán quân doanh thu," Ôn Nguyệt khựng lại, “Hệ thống giúp ký chủ thu được nhiều giá trị ăn dưa nhất các cậu có gọi là quán quân doanh thu không?"
【Chúng tôi chỉ có hệ thống ưu tú thôi.】
“Vậy tôi sẽ nỗ lực kiếm giá trị ăn dưa, phấn đấu sớm ngày đưa cậu trở thành hệ thống ưu tú."
Sau khi vẽ bánh cho hệ thống xong, Ôn Nguyệt lại đầy ẩn ý nói thêm, “Thống à, mặc dù chúng ta ở bên nhau chưa lâu nhưng trong lòng tôi thực sự rất thích cậu, nên dù biết cậu mới bắt đầu làm việc, kinh nghiệm còn thiếu sót..."
Nghe đến đây hệ thống không kìm được tiếng “A" một cái, trong lòng vô cùng hoảng hốt, nó không biết mình đã bị lộ việc là lính mới từ khi nào.
