Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 11
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:03
Ôn Nguyệt thì giả vờ như mình không nghe thấy tiếng của hệ thống, tiếp tục nói, “Nhưng trong lòng tôi thực sự rất hy vọng chúng ta có thể hợp tác lâu dài, không cần phải đi đến bước đổi hệ thống, cậu thấy đúng không?"
Hệ thống đang hoảng loạn vội vàng nói:
【Đúng đúng đúng!】
“Vậy còn giảm giá?"
Để không bị ký chủ đổi mất trong thời gian thử việc, hệ thống nghiến răng nói:
【Tôi sẽ giúp cô xin giảm giá!】
Ôn Nguyệt mỉm cười:
“Hợp tác vui vẻ."
Quá trình xin giảm giá diễn ra rất nhanh, Ôn Nguyệt lái xe vừa xuống núi Thái Bình thì hệ thống đã lên tiếng:
【Giảm giá được rồi nhé, tất cả bằng chứng, nhất loạt giảm năm mươi phần trăm.】
“Không vấn đề gì."
Ôn Nguyệt nghĩ một lát rồi nói:
“Tôi muốn một tấm ảnh gia đình ba người gồm Chu Bảo Nghi, Tiền Gia Minh và Ôn Gia Lương, còn có một bản tài liệu giám định cha con của Tiền Gia Minh và Ôn Gia Lương nữa."
Ảnh giường chiếu thì thôi đi, xem vào đau mắt lắm.
Nhưng giám định cha con rất quan trọng, Ôn Nguyệt hỏi:
“Kết quả giám định là cha con chứ?"
Nếu kết quả giám định là hai người không có quan hệ huyết thống thì cô chắc tức đến hộc m-áu mất.
【Đúng vậy nhé, là cha con ruột.】
Hệ thống đưa ra câu trả lời khẳng định, 【Tổng cộng là năm ngàn năm trăm giá trị ăn dưa, bây giờ đưa bằng chứng cho cô luôn chứ?】
“Được, nhưng giá trị ăn dưa của tôi không đủ mà?
Cậu định trừ thế nào?"
【Mạng sống còn lại của cô có thể chuyển đổi thành giá trị ăn dưa nhé~】
“Thì ra là vậy..."
Ôn Nguyệt trầm tư suy nghĩ nhưng nhanh ch.óng bị chiếc phong bì bỗng nhiên xuất hiện trên ghế phụ thu hút sự chú ý.
Cô tấp xe vào lề đường, cầm phong bì lên mở ra và lấy từ bên trong ra một tấm ảnh.
Bối cảnh trong ảnh là một phòng khách, có thể là căn nhà đứng tên Chu Bảo Nghi, cũng có thể là nhà Tiền Gia Minh hoặc là tổ ấm chung của hai người.
Ôn Gia Lương ở giữa, Chu Bảo Nghi và Tiền Gia Minh ngồi hai bên trái phải nhưng cả hai đều nghiêng người về phía đối phương, gần như vai kề vai, mặt sát mặt, trông vô cùng thân mật.
Ôn Nguyệt không có ký ức của nguyên chủ nên không biết Ôn Vinh Sinh trông như thế nào nhưng nhìn từ ảnh thì Ôn Gia Lương và Tiền Gia Minh quả thực rất giống cha con.
Lại lấy bản giám định cha con ra, có mấy trang giấy, nội dung chuyên môn Ôn Nguyệt không hiểu nổi, cô chỉ xem ba chỗ:
tên và số giấy tờ của hai bên kiểm tra, vật phẩm gửi kiểm tra và kết quả giám định.
Xác nhận không có vấn đề gì, Ôn Nguyệt nhét hai bản bằng chứng vào phong bì, lái xe hướng về phía phố Vĩnh Lợi.
…
Cách một ngày lại đến báo Đông Giang, người Ôn Nguyệt gặp vẫn chỉ có Hoàng Chí Hào và chị Phương.
Nhưng tinh thần của hai người hoàn toàn khác hẳn so với ngày hôm kia, không thấy chút dấu vết lười biếng nào của trước đây nữa.
Ba người đi ra ngoài cũng vậy, mỗi người đều có tin tức đang theo đuổi, đều đang bận rộn vì khoản tiền thưởng tin tiêu điểm của kỳ tới.
Nghe thấy tiếng chào hỏi của chị Phương, Hoàng Chí Hào vội vàng từ văn phòng đi ra, chào hỏi Ôn Nguyệt xong liền bắt đầu báo cáo tình hình công việc:
“Tối hôm qua tôi đã liên lạc với sáu phóng viên có tiếng trong giới, trong đó ba người đang theo tin nên mấy ngày nay không có thời gian, tôi đã hẹn họ tuần sau gặp mặt bàn bạc kỹ hơn, hai người nói không muốn nhảy việc, còn một người thì đang lung lay, nói hai ngày nữa sẽ cho tôi câu trả lời."
Ôn Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, không ngờ Hoàng Chí Hào nhìn người không lộ tướng mà tốc độ làm việc lại nhanh như vậy.
Cấp dưới làm việc hiệu quả cô tất nhiên không tiếc lời khen ngợi, hứa hẹn rằng:
“Đợi người đào về vượt qua thời gian thử việc tôi sẽ thưởng cho anh khoản tiền thưởng tương xứng."
Hoàng Chí Hào lập tức phấn khởi hẳn lên, lớn tiếng nói:
“Cảm ơn Ôn tiểu thư!"
Tìm hiểu qua một chút về trạng thái làm việc của mọi người trong tòa báo, Ôn Nguyệt cùng Hoàng Chí Hào bước vào văn phòng tổng biên tập, đi thẳng vào vấn đề nói:
“Anh mau ch.óng liên hệ với nhà in đi, ngày mai ra một kỳ báo."
Hoàng Chí Hào vừa nãy còn cười nói không ngớt bỗng sững lại, vô thức cao giọng hỏi:
“Ngày mai ạ?!"
Ôn Nguyệt khẳng định gật đầu:
“Đúng vậy, ngày mai."
“Ôn tiểu thư, tờ báo do tòa báo chúng ta phát hành là tuần san, phát hành vào mỗi thứ sáu hàng tuần, hôm nay mới là thứ ba thôi," Hoàng Chí Hào càng nói vẻ mặt càng mếu máo, “Dù nhà in có đồng ý cho chúng ta chen hàng đi chăng nữa thì lượng tin tức cũng không đủ đâu ạ!"
Thực ra ngay cả khi đến thứ sáu thì lượng tin tức cũng chưa chắc đã đủ, tòa báo của họ trước đây thiếu tin toàn là chép chỗ này một đoạn chỗ kia một đoạn để lấp chỗ trống.
Bây giờ Ôn Nguyệt không cho chép nữa, chỉ có vài người thế này, dù có chạy đến ch-ết cũng chưa chắc đã chạy đủ lượng tin tức một tuần trước khi tan làm chiều thứ sáu.
Trước khi Ôn Nguyệt đến Hoàng Chí Hào đã bắt đầu cân nhắc việc mua tin để lấp đầy kỳ báo này, mặc dù tin tức mua về thường chất lượng không cao nhưng dù sao cũng còn hơn là để tờ báo trống trơn.
Chỉ là mua tin thì cần tiền, theo lượng tin tức hiện có của họ muốn lấp đầy các mặt báo thì chi phí chắc chắn không ít.
Việc này muốn làm phải báo cáo với Ôn Nguyệt trước nên anh ta vẫn còn đang do dự.
Ai ngờ anh ta còn chưa kịp đi tìm Ôn Nguyệt thì cô đã đến tòa báo trước rồi, còn mở miệng ra là đòi phát hành sớm kỳ báo tuần này.
Nếu Ôn Nguyệt không phải là ông chủ thì Hoàng Chí Hào chắc chắn sẽ trợn mắt mắng một câu “Cô bị điên à!", nhưng trên đời này không có nếu, anh ta chỉ có thể uyển chuyển nói cho đối phương biết những khó khăn hiện tại của tòa báo, hy vọng cô có thể từ bỏ ý định đó.
Những vấn đề Hoàng Chí Hào đưa ra Ôn Nguyệt không phải là hoàn toàn không biết, nhưng ngày mai cô chắc chắn phải phát hành một kỳ báo, suy nghĩ một lát cô nói:
“Lượng tin tức không đủ thì giảm bớt các mặt báo, cứ coi như là số đặc biệt đi."
Hoàng Chí Hào nghe xong liền cuống quýt:
“Ôn tiểu thư, cô cũng biết hai năm nay báo của chúng ta làm ăn không mấy khấm khá, mỗi tờ báo tám trang bán có hai đồng bạc (hai đô la Hương Cảng) mà chẳng ai mua, giờ lại còn giảm bớt trang báo nữa..."
Kỳ báo này liệu còn bán được sao?
“Không bán được thì đem tặng không."
“Tặng không?!!"
Hoàng Chí Hào lại chấn động một lần nữa, giọng nói to hơn hẳn khiến Ôn Nguyệt phải giật mình.
Anh ta thấy vậy vội cười bồi, hạ thấp giọng nói:
“Xin lỗi cô, không biết kỳ báo này Ôn tiểu thư dự định in bao nhiêu bản ạ?"
Đối với Ôn Nguyệt mà nói lượng phát hành đương nhiên càng nhiều càng tốt, cô lại không sợ lỗ tiền, mục đích của việc phát hành báo sớm hoàn toàn là để kiếm giá trị ăn dưa.
Nhưng Ôn Nguyệt hiểu rõ một đạo lý là làm bất cứ việc gì cũng phải từ từ, bước đi quá lớn dễ bị lật xe.
Báo 《Giải trí Đông Giang》 không có danh tiếng, dù có tin tức về người giàu nhất làm tiêu điểm trang nhất và báo được phát mi-ễn ph-í thì muốn một lúc bán được mười vạn hay tám vạn bản cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Mặc dù cô có tiền nhưng cũng không cần phải phung phí như vậy, thế là cô nói:
“Lần này là làm thử thôi, trước tiên in ba vạn bản đi."
Hoàng Chí Hào suýt nữa thì bị sặc nước miếng, trong lòng thầm nghĩ Ôn Nguyệt quả nhiên là đại tiểu thư, không biết nỗi khổ trần gian, nhưng vì nghĩ cho tòa báo anh ta đành khuyên nhủ:
“Ôn tiểu thư, giấy ở Hương Cảng đắt lắm ạ!
Ở Hương Cảng một tờ báo giá bán năm đồng thì riêng chi phí giấy trắng đã chiếm hai phần mười rồi, báo của chúng ta dùng loại giấy kém hơn một chút nhưng cộng thêm chi phí in ấn thì tính đến chi phí in cũng phải mất hai đồng.
Dù có muốn giảm bớt trang báo thì một tờ báo ít nhất cũng phải có bốn trang, chi phí tính theo một nửa cũng phải mất một đồng, ba vạn tờ báo thì riêng chi phí in ấn đã mất ba vạn tệ rồi."
