Tn: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 439
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:47
Tuy ngơ ngác, nhưng anh rất nghe lời và cũng rất yên tĩnh.
Nhân viên công tác bảo anh gọi cha Chu là ba, anh có chút do dự, cha Chu bảo anh gọi chú, anh liền ngoan ngoãn gọi.
Sau khi gặp Ôn Khải, cha Chu có chút mủi lòng, lại nghe nhân viên công tác cứ thở dài thườn thượt, nói không biết phải sắp xếp cho Ôn Khải như thế nào, đầu óc mê muội, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý đưa Ôn Khải về.
Nhân viên công tác lập tức mắt sáng rực lên, vì sợ anh về rồi sẽ hối hận, một khắc cũng không đợi được, lập tức đi thu dọn hành lý cho Ôn Khải.
Thực ra không có gì để thu dọn, hành lý của anh chỉ có hai bộ quần áo, một bộ là bộ mặc trên người khi được cứu lên, một bộ là do nhân viên công tác của trại cứu trợ thấy anh tội nghiệp, người cho cái áo, người cho cái quần gom góp lại cho anh.
Thu dọn xong đồ đạc, lại vội vàng làm công tác tư tưởng cho Ôn Khải, bảo anh đi theo cha Chu về.
Ôn Khải có chút sợ hãi, nhưng nhân viên công tác không hề che giấu sự sắp xếp dành cho anh, trong một tháng qua cũng thường xuyên có các cặp vợ chồng đến trại cứu trợ để xem anh.
Những điều này đủ để anh nhận thức được rằng mình không thể ở lại đây cả đời.
Nên dù sợ hãi nhưng anh vẫn gật đầu, cầm bọc hành lý đi theo cha Chu rời khỏi trại cứu trợ.
Sự lo lắng của nhân viên công tác không sai, thực tế là còn chưa ra khỏi trại cứu trợ, cha Chu đã hối hận rồi, nghĩ bụng đưa một nhóc tỳ như vậy về thì có ích gì?
Đợi anh ta dưỡng già?
Cha Chu dừng bước, cúi đầu nhìn c-ơ th-ể g-ầy gò, khuôn mặt xanh xao của Ôn Khải, cười khẩy một tiếng nghĩ, với tình trạng sức khỏe của hai người họ, chưa biết chừng sau này ai ch-ết trước.
Ôn Khải bị nhìn mà lòng nơm nớp lo sợ, sợ anh ta cũng không muốn mình, ngập ngừng nói:
“Cháu, cháu biết làm việc, chú giữ cháu lại có được không?"
Cha Chu lại cười khẩy, không cho rằng một đứa trẻ da dẻ mịn màng, nhìn cái là biết chưa từng làm việc nặng như anh thì có thể làm được gì, nhưng cuối cùng vẫn không đưa anh trở lại, chỉ đưa tay cầm lấy bọc hành lý từ tay anh nói:
“Đi theo."
Ôn Khải cứ thế theo anh ta về nhà.
……
Cha Chu sống ở một đại đội gần huyện lỵ, nhà không lớn, chỉ có hai gian phòng kèm theo một cái bếp, ồ, còn có một cái sân nhỏ cỏ dại mọc um tùm.
Gian bên trong là phòng ngủ chính, đặt một chiếc giường gỗ hơn một mét, còn có tủ quần áo và bàn trang điểm, cái sau vì quanh năm không có người sử dụng nên mặt gương bám một lớp bụi, không mấy soi rõ bóng người.
Gian bên ngoài thì kê một chiếc bàn dài sát tường, trên tường treo ảnh vĩ nhân.
Ở giữa đặt một chiếc bàn vuông, mấy chiếc ghế đẩu nhỏ đặt lộn xộn.
Không thấy thêm đồ đạc nào khác.
So với ngôi nhà trong ký ức của Ôn Khải, ngôi nhà này có thể dùng từ nghèo rớt mồng tơi để mô tả.
Nhưng Ôn Khải không dám chê bai, bởi vì anh biết, cha Chu sẽ không giống như mami cứ để mặc anh làm nũng.
Anh thậm chí không dám bước vào gian bên trong, cứ đứng mãi ở gian bên ngoài, cho đến khi cha Chu cau mày hỏi:
“Cháu đứng đó làm gì?
Còn muốn ta giúp cháu dọn đồ sao?"
Anh mới rụt rè hỏi:
“Cháu ngủ ở đâu?"
“Ngủ với ta trước, đợi thời tiết ấm lên rồi nghĩ cách kiếm cho cháu chiếc giường gỗ."
Trong nhà chỉ có một chiếc chăn bông, thời tiết bây giờ lạnh lẽo, có kiếm được chiếc giường về cũng không chia chăn ra được.
Huống hồ Ôn Khải mới đi một đoạn đường như vậy mà đã thở hổn hển, sắc mặt trông cũng xanh xao hơn, không biết có thể vượt qua nổi mùa đông này không.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng không mấy ngày sau cha Chu đã mang về một bộ áo bông quần bông dày cộp.
Bảo An vĩ độ thấp, mùa đông cũng có mười mấy độ, những người đàn ông trưởng thành chịu lạnh tốt mùa đông thậm chí không cần mặc áo bông, một chiếc áo len cộng thêm áo khoác là có thể chống chọi với cái lạnh mùa đông.
Phụ nữ trẻ em dù có mặc áo bông cũng đều không dày lắm, càng ít bông thì càng tiết kiệm tiền mà.
Nên nhân viên trại cứu trợ mặc dù đưa một chiếc áo bông cho Ôn Khải, nhưng bông rất ít, hơn nữa vì giặt nhiều nên nhiều chỗ bông vón thành cục.
Ôn Khải c-ơ th-ể yếu, dù bên trong đã mặc thêm áo len gile nhưng vẫn luôn quấn áo bông run bần bật.
Cha Chu nhìn không lọt mắt, bèn bỏ tiền nhờ người đổi lấy vài tấm phiếu, mua bộ quần áo này cho Ôn Khải.
Quần áo đặc biệt mua rộng hơn so với kích cỡ vừa vặn của anh, để tránh việc mặc một năm, mùa đông năm sau lấy ra lại bị chật.
Vì rộng nên khi mặc anh luôn vô ý một cái là tay thụt luôn vào trong túi, cũng không dám cử động mạnh, sợ cạp quần bị tuột xuống.
Ôn Khải chưa từng mặc bộ quần áo không vừa vặn như vậy, nhưng đã lạnh suốt gần hai tháng, anh đã hiểu được sự khan hiếm vật tư ở đây, không hề chê bai, khi mặc quần áo vào cảm nhận được hơi ấm đã lâu không thấy, anh thậm chí đỏ cả mắt.
……
Cha Chu công việc rất bận rộn, ban ngày không mấy khi về nhà ăn cơm, nhưng anh ta đối với Ôn Khải khá hào phóng, đưa tiền bảo anh sang nhà hàng xóm ăn.
Hàng xóm đối với Ôn Khải không mấy nhiệt tình, vì anh lai lịch bất minh mà.
Nhưng cũng không coi là kỳ thị, vì gần Hương Cảng, có thể nhìn thấy sự phồn hoa bên kia từ biển, mấy vùng ven biển ở Quảng Đông có vô số người tìm cách trốn sang Hương Cảng.
Mặc dù lúc này quốc gia nắm rất c.h.ặ.t về mặt tư tưởng, nhưng không quản được suy nghĩ của người dân bình thường, ở địa phương này nhà ai có người trốn đi thành công, nhận được tin tức không những không sợ hãi mà còn hớn hở chỉ hận không thể mở tiệc linh đình.
Vì nhiều người đều có người thân ở bờ bên kia, nên không mấy để tâm đến thành phần, cũng không mấy quan tâm đến lai lịch bất minh của Ôn Khải, cho rằng anh chẳng qua là con trai của một vị khách vượt biên nào đó đã bỏ mạng ngoài biển.
Mà Ôn Khải mới đến nhà họ Chu, biểu hiện tuy ngơ ngác nhưng không khó chung sống, nên quan hệ với bọn trẻ nhà hàng xóm khá tốt, không mấy ngày đã trở thành bạn bè.
Thỉnh thoảng Ôn Khải cũng nhớ nhà, nhớ mami, nhớ em gái, nhưng vì sợ bị coi là ma quỷ, nên dù có nhớ nhung cũng rất kiềm chế, trước mặt người ngoài không dám lộ ra.
Mùa đông qua đi mùa xuân đến, thời tiết dần ấm áp lên.
Có một ngày, cha Chu vác hai tấm ván gỗ cũ về, lúc đó anh ta không nói hai tấm ván đó dùng để làm gì, chỉ im lặng rửa sạch tấm ván, dựng vào tường phơi nắng.
Hai ngày sau, anh ta gánh một gánh gạch cũ về.
Vốn định cứ thế mà dùng, nhưng nghĩ đến bộ dạng nghèo hèn nhưng kiểu cách của Ôn Khải như trước khi ăn nhất định phải rửa tay, ra ngoài không bao giờ ngồi bừa bãi, anh ta vẫn múc nước rửa sạch gạch hai lần.
Lại phơi hai ngày, cha Chu ở phía bên kia gian phòng trong dựng lên một chiếc giường ván gỗ nhỏ.
Cũng giống như chiếc giường ván gỗ lớn trong phòng, chiếc giường này cũng rất cứng, nhưng sau khi ngủ trên chiếc giường như vậy suốt một mùa đông, Ôn Khải đã quen rồi.
Mấy tháng này, anh không chỉ quen với việc ngủ giường cứng, mà còn quen với việc ăn gạo thô, cuộc sống trước đây dường như ngày càng xa vời, giống như một giấc mơ.
……
