[tn] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 514

Cập nhật lúc: 22/04/2026 20:22

Lão Vương nhìn sang thợ phụ Tiền ở bên cạnh, chỉ vào Lâm Tiểu Đường, nhịn không được cười vui vẻ:

“Nghe này, đúng là đi học đại học có khác, lời lẽ nói ra cứ gọi là bài bản, chẳng giống hồi mới tới, chỉ biết ăn vạ tôi."

Bác Tiền đang thu dọn d.a.o bếp, nghe vậy không khỏi chép miệng:

“Ông đừng nói nữa, nghe Tiểu Đường nói thế tôi cũng thấy thèm rồi, nào thịt kho, nào trứng kho, ăn một miếng thì đúng là đã cái nồng!"

Dì Lý đang nhặt rau cũng phụ họa theo:

“Đúng thế!

Tôi nghe con bé Đường nói mà cũng thấy thèm.

Tôi nhớ trứng gà của chúng ta còn nhiều lắm, trời thì càng lúc càng nóng, trứng để lâu cũng dễ hỏng, đằng nào sớm muộn gì chẳng ăn, chi bằng nghe theo Tiểu Đường, coi như đổi món mới, tôi thấy rất ổn!"

“Dì Lý, dì nói quá đúng luôn," Lâm Tiểu Đường liên tục gật đầu, mắt híp lại vì cười, “Cháu cũng không đòi mỗi người một quả, thế thì xa xỉ quá, chỉ cần mỗi người nửa quả là được.

Chúng ta còn mấy trăm quả trứng cơ mà, ăn một bữa cơm thịt kho vẫn dư dả chán."

Lão Vương nhìn cái điệu bộ đắc ý của cô, nhịn không được cười hỏi:

“Cháu xem, cháu xem, mới về được có hai ngày mà đã nắm rõ hết gia tài của bác rồi.

Bác còn chẳng biết tổng cộng có bao nhiêu quả trứng, con bé này cháu lén đi đếm từ bao giờ thế?"

Mắt Lâm Tiểu Đường cong thành hình trăng lưỡi liềm, cô láu cá đáp:

“Cháu cần gì phải lén đi đếm, trong sổ tay của bác chẳng phải ghi chép rõ ràng đó sao?

Cháu vừa về bác đã ném cuốn sổ cho cháu rồi, cháu liếc mắt cái là biết ngay thôi."

「Trong sổ làm sao ghi rõ bằng tụi tôi tự nhớ được,」 Đám trứng gà kiêu ngạo xôn xao, 「Bác trưởng bếp Vương đếm thiếu mất một quả đấy, chính tụi tôi báo số cho cô biết mà, tụi tôi mới là lợi hại nhất!」

“Phải phải phải, các bạn là lợi hại nhất," Lâm Tiểu Đường đáp lại trong lòng, “Vậy sáng mai tôi sẽ tới chọn trứng, lúc đó mọi người nhớ phối hợp với tôi nhé!"

「Không vấn đề gì!」 Đám trứng đồng thanh đáp ứng.

Phía lão Vương cũng nhanh ch.óng đồng ý, thực ra ông cũng biết, một khi Lâm Tiểu Đường đã đề xuất thì trong lòng cô chắc chắn đã có tính toán, con bé này làm món ăn vốn dĩ rất cầu kỳ, không bao giờ làm bừa.

Hơn nữa, hôm qua Chủ nhiệm Chu đã đặc biệt dặn dò:

“Tiểu Đường khó khăn lắm mới về một chuyến, cứ để con bé cải thiện bữa ăn cho các chiến sĩ, con bé làm thế nào, các căng tin khác cũng học theo thế đó, cố gắng để toàn bộ chiến sĩ trong đoàn đều được ăn bữa cơm vừa miệng."

Nói thật, bây giờ chỉ cần Lâm Tiểu Đường không đốt luôn cái bếp trung đội, cô muốn nấu cơm nấu rau thế nào cũng chẳng ai quản.

Tại sao ư?

Bởi vì con bé này vốn là người có chủ kiến, đừng nhìn cô tuổi còn nhỏ, từ lúc mới vào bộ đội đã lắm mưu nhiều kế, suốt ngày tìm cách đổi món.

Giờ đã đi học đại học, làm việc lại càng có bài bản hơn, dù sao người ta cũng là người từng thấy qua đại sự, ngay cả khách nước ngoài cũng từng tiếp đãi rồi cơ mà!

Trời đất ơi!

Khách nước ngoài đấy!

Từ khi Lâm Tiểu Đường trở về, mọi người lúc rảnh rỗi đều thích vây quanh nghe cô kể chuyện, nghe cô kể về những điều mới lạ ở Kinh đô, ví dụ như cái lò nướng bằng sắt, nói là bánh mì nướng ra thơm nức cả nửa con phố, rồi thì d.a.o, nĩa, bít tết, cô còn từng nếm qua r-ượu vang nữa, rồi cả những món đặc sắc ở căng tin Kinh Đại.

Mọi người nghe mà ngẩn ngơ cả người, rõ ràng biết là không được ăn nhưng vẫn cứ thích nghe.

Thực ra nhóm Lôi Dũng lúc từ Kinh đô về cũng đã khoe khoang một hồi rồi, nhưng những gì họ nói sao bì được với sự tỉ mỉ của Lâm Tiểu Đường cơ chứ!

Con bé này miệng lưỡi rất nhanh nhảu, kể chuyện sinh động như thật, cô vừa nói vừa ra bộ, có thể kể một món ăn từ khâu chọn nguyên liệu đến độ lửa, từ kỹ thuật d.a.o đến cách trình bày, khiến người nghe cứ gọi là ngứa ngáy trong lòng, bụng dạ sôi sùng sục.

Nghe nói trưa mai được ăn cơm thịt kho, người của bộ phận cấp dưỡng đi đứng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, bỗng chốc thấy cái nắng tháng bảy cũng chẳng còn oi bức nữa, cả người khoan khoái vô cùng.

Phía Trịnh đoàn trưởng sau một đêm suy nghĩ hình như cũng đã thông suốt.

Ông nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, Lý Hồng Anh bên cạnh mơ màng hỏi:

“Sao thế?

Vẫn chưa ngủ à?"

Trịnh đoàn trưởng thở dài:

“Tôi đang nghĩ về chuyện con bé Tiểu Đường mà bà nói lúc ăn tối..."

“Sao?"

Lý Hồng Anh lật người nhìn ông, “Chẳng phải ông nói bây giờ không thích hợp sao?"

“Ừ," Trịnh đoàn trưởng gật đầu, “Nhưng tôi ngẫm nghĩ cả đêm thấy bà nói cũng có lý."

Lý Hồng Anh lập tức tỉnh táo hẳn.

Trong bóng tối, giọng Trịnh đoàn trưởng trầm xuống:

“Con bé Tiểu Đường này không cha không mẹ, giờ chỉ lủi thủi có một mình, nếu có thể lập được gia đình, hương hồn ông bà Lâm cũng yên lòng, con bé cũng có người chăm sóc đúng không?"

Lý Hồng Anh nghe vậy gật đầu:

“Đúng là lời đó, ông bảo nó một mình, tuy ở đơn vị có mọi người quan tâm nhưng chung quy không phải kế lâu dài, tuổi đến rồi, cũng nên lập gia đình."

Trịnh đoàn trưởng im lặng một lát rồi lại lên tiếng:

“Hay là cứ hỏi con bé thử xem?

Thăm dò ý tứ của nó, nếu nó cũng có ý đó thì chúng ta giúp để ý một chút."

Lý Hồng Anh suy nghĩ:

“Thế ông định làm thế nào?

Hỏi trực tiếp?"

“Tôi tự có cách."

Trịnh đoàn trưởng nghĩ đi nghĩ lại, thấy ngày mai mình phải qua căng tin phía Đông dạo một vòng mới được, ông chép miệng, đã vậy thì chi bằng giờ nghỉ trưa qua đó, nhân tiện ăn bữa cơm luôn, nghĩ lại món thịt kho tàu hôm nay đúng là ngon thật.

Sáng sớm hôm sau, Trịnh đoàn trưởng dặn dò cần vụ Tiểu Lý:

“Trưa nay tôi qua căng tin phía Đông ăn, bên đoàn bộ không cần chuẩn bị phần của tôi đâu."

Tiểu Lý sững người một chút:

“Đoàn trưởng, căng tin bên mình trưa nay cũng làm thịt kho tàu, là công thức đồng chí Tiểu Đường vừa dạy hôm qua, phía cấp dưỡng bảo chắc chắn ngon lắm."

Trịnh đoàn trưởng xua tay:

“Để lần sau ăn, tôi có việc cần tìm đồng chí Tiểu Đường."

Nói xong ông đi thẳng, để lại cậu cần vụ một mình đứng đó gãi đầu.

Tiểu Lý nhịn không được lầm bầm:

“Có việc tìm đồng chí Tiểu Đường?

Một ngày bao nhiêu thời gian không tìm, sao cứ phải canh đúng giờ cơm trưa qua căng tin phía Đông tìm người?”

Không chỉ Tiểu Lý nghĩ vậy, người ở căng tin đoàn bộ nhận được thông báo cũng đều ngẩn tò te.

“Sao đoàn trưởng lại qua phía Đông ăn nữa rồi?

Hôm qua ông ấy chẳng phải bảo thịt kho tàu của mình ngon sao?

Trưa nay mình làm thịt kho tàu đúng bài Tiểu Đường dạy mà."

“Đúng thế, tôi còn đặc biệt học theo, bảo đảm vị y chang bên phía Đông luôn..."

“Ai mà biết được?

Hay là bên phía Đông hôm nay lại có món mới gì?"

Có người ra vẻ bí mật hạ thấp giọng:

“Tôi nghe nói, căng tin phía Đông trưa nay ăn cơm thịt kho đấy!"

“Cơm thịt kho?

Là cái món gì?"

“...

Nghe nói là phải hầm thịt ngũ vị cho thật nhừ, sau đó rưới lên cơm trắng, nghe bảo ngon cực kỳ!"

Mọi người bàn tán xôn xao, cuối cùng đưa ra kết luận:

“Đoàn trưởng đúng là “say r-ượu không phải vì r-ượu" mà!

Cái gì mà “có việc tìm Tiểu Đường", rõ ràng là thèm cơm người ta nấu rồi!”

Thực ra Tiểu Lý cũng nghĩ như vậy, nghe nói căng tin phía Đông trưa nay có món cơm thịt kho, cậu cũng nhịn không được nuốt nước miếng, nhưng nghĩ lại, không có gì bất ngờ thì trưa mai chắc họ cũng được nếm thử thôi.

Có điều, món thịt kho tàu trưa nay ở căng tin đoàn bộ hình như cũng không tệ, dù sao cũng là do đích thân đồng chí Tiểu Đường chỉ dạy mà, hương vị chắc chắn không kém.

Căng tin phía Đông đã bận rộn từ sớm.

Lâm Tiểu Đường chính là “tổng chỉ huy" ngày hôm nay, sau khi chọn xong trứng gà, cô vung tay nhỏ một cái:

“Các đồng chí, tất cả nguyên liệu rửa sạch, sau đó thái hạt lựu hết để sẵn."

“Rõ!"

Người của trung đội cấp dưỡng đồng thanh đáp ứng, hăng hái vô cùng.

Những tảng thịt ba chỉ lớn được đưa lên thớt, Lâm Tiểu Đường và bác Tiền bắt đầu thái “cộp cộp", loại thịt này phải thái thành miếng cỡ đầu ngón tay, không được quá to kẻo không thấm vị, cũng không được quá nhỏ kẻo hầm xong không còn cảm giác nhai.

Nấm hương khô đã được ngâm nở từ trước, lúc này vừa trơn vừa mềm, dì Lý phụ trách thái nấm, kỹ thuật d.a.o của dì rất khéo, thái ra những miếng nấm đều tăm tắp.

Hành tây là khâu thử thách nhất, lão Vương tự nguyện nhận việc:

“Để tôi!"

Ông còn đặc biệt chuẩn bị một bát nước sạch, thái vài nhát lại nhúng d.a.o vào nước một lần, thế nhưng thái một hồi nước mắt vẫn cứ tuôn lã chã.

“Cái hành tây này...

đúng là lợi hại thật!"

Lão Vương vừa lau nước mắt vừa cười nói.

Rất nhanh, từng chậu nguyên liệu thái lựu đã được xếp ngay ngắn trên khay lớn:

thịt ba chỉ hồng trắng, nấm hương nâu sẫm, hành tây trắng ngần, phân loại rõ ràng trông rất mát mắt.

Lâm Tiểu Đường kiểm tra từng thứ một rồi hài lòng gật đầu.

Cô thấy tay nghề của trung đội cấp dưỡng tiến bộ rất nhiều, lần này trở về rõ ràng cảm nhận được kỹ thuật d.a.o của mọi người đã tốt lên, xào nấu cũng chú trọng phối hợp hơn, ngay cả việc kiểm soát độ lửa cũng khá hơn trước không ít.

Hà Tam Muội ở bên cạnh luộc trứng, cho vào từ nước lạnh, nước sôi thì tắt bếp om khoảng mười phút, trứng chín vớt ra ngâm nước lạnh cho dễ bóc vỏ.

Động tác của Hà Tam Muội vốn dĩ rất nhanh nhẹn, ngón tay dì nhẹ nhàng lách một cái là vỏ trứng đã rụng ra, để lộ lớp lòng trắng trắng nõn nà.

Đám trứng đã bóc vỏ được đưa lại gần đống thịt ba chỉ, hào hứng reo hò:

「Anh Heo ơi!

Cho tụi tôi hầm chung với nhé!

Lần này thấm hương thịt của anh, tụi tôi bảo đảm thành món khoái khẩu luôn!」

Thịt ba chỉ cũng đã sẵn sàng, chúng hào sảng đáp lại:

「Không vấn đề gì!

Lát nữa chúng ta cùng hầm cho thật mềm nhừ, như vậy các đồng chí trộn cơm ăn mới đã đời!」

Đồng hồ trên tường vừa chỉ mười giờ, Lâm Tiểu Đường chuẩn bị nổi lửa làm cơm thịt kho.

Nồi sắt lớn được đun nóng, không cần cho thêm dầu, Lâm Tiểu Đường cho thịt ba chỉ vào trước, thịt trong nồi nóng kêu “xèo xèo", dần dần tứa mỡ ra, mùi thơm lập tức lan tỏa.

“Thơm!"

Bác Tiền hít sâu một hơi, mắt híp cả lại.

Đợi đến khi thịt ba chỉ hơi cháy cạnh vàng đều, Lâm Tiểu Đường gạt thịt sang một bên nồi, cô định dùng mỡ lợn dưới đáy nồi để xào hành tây, cũng xào cho đến khi hành vàng thơm, tỏa ra mùi tinh dầu đặc trưng.

Hành tây đảo liên tục trong mỡ nóng, xào đến khi dần trong suốt, một mùi hương ngọt ngào quyến rũ xộc thẳng vào mũi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.