[tn] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 549

Cập nhật lúc: 22/04/2026 20:54

Lý Tiểu Phi cũng nhận ra vấn đề:

“Cậu nói thế tôi mới thấy đúng thật, Tiểu Đường đối với đại ca hình như... hình như cũng giống như đối với bọn mình?"

“Cậu nói xem, đại ca có phải đang đơn phương tình nguyện không?"

Lôi Dũng xoa cằm, trầm tư.

Bọn họ nhìn nhau, đều thấy sự hoang mang tương tự trong mắt đối phương, thế này không đúng nha!

Hai người đang ngẩn ngơ thì một giọng nói ồm ồm đột nhiên vang lên từ phía sau:

“Nghĩ gì thế?

Đ-á lát lệch hết cả rồi."

Lôi Dũng và Lý Tiểu Phi giật nảy mình, quay đầu lại nhìn, là Trần Đại Ngưu, người này không biết từ lúc nào đã lặng lẽ tiến lại gần.

“Trần Đại Ngưu, cậu đi đứng kiểu gì mà không có tiếng động thế!"

Lôi Dũng đ-ấm anh ta một phát, “Dọa ch-ết người ta rồi!"

Trần Đại Ngưu cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng bóng:

“Tôi bảo này, với cái đầu óc của hai cậu thì nghĩ thông suốt được không?

Hai cậu đến vợ còn chưa có, tôi khuyên các cậu đừng có đoán mò nữa, cẩn thận đại ca phạt tập luyện đấy."

Lôi Dũng bĩu môi, không phục phản bác:

“Nói như kiểu cậu có vợ rồi không bằng, bọn tôi nghĩ không thông, vậy còn cậu?

Cậu thông minh chứ gì, lần này cậu lại biết cái gì rồi?

Hay là nói ra cho bọn tôi nghe thử?"

Trần Đại Ngưu không mắc mưu, anh ta trông thì thật thà nhưng không hề ngốc, anh ta mỉm cười nói:

“Tôi biết cái gì?

Tôi chẳng biết gì cả, tôi chỉ biết đại ca đang đi tới kìa, các cậu chắc chắn vẫn muốn lười biếng à?"

Lôi Dũng và Lý Tiểu Phi theo bản năng gồng cứng lưng, quay đầu nhìn lại, Nghiêm Chiến quả nhiên đang đi về phía này.

Hai người không dám làm việc kiểu cưỡi ngựa xem hoa nữa, xẻng trong tay múa bay lên, động tác cào đ-á cũng lanh lẹ hơn mấy phần.

Trần Đại Ngưu nhìn bộ dạng nhát gan của bọn họ, không nhịn được mà bật cười.

Không lâu sau, Thẩm Bạch Vi dẫn Thất Cân quay trở lại.

“Sớm biết hôm nay nhà mọi người làm lễ mừng nhà mới thì lúc nãy tôi với Thất Cân đã không về rồi."

Thẩm Bạch Vi vừa vào cửa đã cười nói, cô đặt giỏ rau xuống, trách khéo:

“Thằng bé này trên đường về bắt tôi bế suốt, làm tôi mệt đứt hơi, tôi bảo nó tự đi thì nó cứ mè nheo bảo mỏi chân, chiều lúc ở chỗ cô chạy nhảy như điên sao không thấy mỏi chân?"

Lâm Tiểu Đường còn chưa kịp lên tiếng thì Thất Cân đã như một quả pháo nhỏ lao tới, đằng sau thế mà còn có cả Tiểu Quân đi theo.

“Dì ơi, con tới rồi!"

Thất Cân bước đôi chân ngắn chạy đến trước mặt Lâm Tiểu Đường, ngước khuôn mặt nhỏ lên, mắt sáng rực:

“Anh muốn chơi đ-á ạ."

Hóa ra Tiểu Quân lúc chiều lảng vảng ở ngoài cửa chính là muốn xem có thể vào chơi đ-á tiếp không, nhưng đến cổng sân cậu bé lại do dự vì trong sân đột nhiên xuất hiện một chú không quen biết, nhìn hơi sợ, sau đó lại bị nhóm Lôi Dũng dọa cho chạy mất.

Nhưng cậu bé không hề chạy xa, trong lòng Tiểu Quân vẫn nhớ đến đống đ-á cuội đó, không biết từ lúc nào lại chạy quay lại, lần này may mắn gặp Thất Cân ở cửa, có bạn nhỏ tiếp thêm can đảm nên cậu bé mới đi theo vào.

Không ngờ hai nhóc tì này lại nhắm trúng đống đ-á cuội nhà mình, Lâm Tiểu Đường nhìn dáng vẻ mong chờ của chúng, mỉm cười vẫy tay:

“Muốn chơi thì cứ chơi đi, nhưng phải cẩn thận đấy nhé, đừng để ngã, không là trầy da đấy."

Hai nhóc tì gật đầu thật mạnh, như nhận được thánh chỉ, hớn hở chạy đến bên đống đ-á bắt đầu tiếp tục công cuộc “tìm kho báu".

Bác sĩ Lý hôm nay trực ca đêm nên không sang được, Lâm Hướng Quân nghe nói nhà Nghiêm Chiến làm lễ mừng nhà mới, anh thay quần áo xong liền đi cùng Thẩm Bạch Vi sang luôn.

Vào sân thấy mọi người đều đang lát sân, anh không nói hai lời xắn tay áo lên làm luôn:

“Cho tôi một tay, đông người sức mạnh lớn."

Thất Cân thấy bố cũng gia nhập liền lạch bạch chạy theo sau lưng anh.

Lâm Hướng Quân vận chuyển đ-á, cậu bé liền đi theo nhặt đ-á nhỏ, bố cậu san bằng một miếng đất, cậu liền bước lên giẫm hai cái, bận rộn luôn tay luôn chân, giống hệt một cái đuôi nhỏ.

Theo yêu cầu của Lâm Tiểu Đường, sát góc tường chừa riêng ra một khoảng đất trống, khoảng hai mét vuông, cô nói muốn trồng thứ gì đó, dù cô cũng chưa nghĩ ra trồng gì, còn lại những chỗ khác đều được lát bằng phẳng.

Có người đi ngang qua cửa sân, nghe thấy tiếng động không nhịn được thò đầu vào nhìn một cái.

“Nghiêm tham mưu, anh hành động nhanh thật đấy, mới cưới ngày hôm qua mà hôm nay đã bắt đầu dọn dẹp sân rồi!"

“Ồ, nhiều người giúp thế này?

Lâm liên trưởng cũng tới à?

Thật náo nhiệt!"

“Chị dâu, chiều nay chị lại làm món gì ngon thế?

Mùi thơm bay tận sang nhà tôi rồi!"

“Nghiêm tham mưu, cần giúp gì không?"

Nghiêm Chiến nghe vậy ngẩng đầu:

“Không cần đâu, cảm ơn nhé!

Sắp lát xong rồi, lát nữa vào nhà ăn cơm chứ?"

“Thôi thôi, nhà tôi cũng đang nấu rồi!"

Người chiến hữu đi ngang qua vội xua tay bỏ đi, thầm nghĩ Nghiêm tham mưu này từ sau khi kết hôn hình như cũng hòa nhã hơn hẳn.

Bên ngoài bận rộn khí thế ngút trời, trong bếp cũng không hề nhàn rỗi.

Lâm Tiểu Đường mở túi vải Tiểu Lý mang sang, mắt sáng lên:

“Ồ, thịt này còn dính cả xương sườn nữa, mỡ nạc đan xen, nhìn tươi thật, hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!"

Thẩm Bạch Vi cũng ghé mắt nhìn một cái, cô cũng cười nói:

“Thịt ngon đấy, nhưng mà chỉ có cô là còn cười được thôi, chứ vào tay tôi là lúng túng ngay rồi, đông người ăn cơm thế này mà bây giờ mới bắt đầu chuẩn bị, thì phải đến mấy giờ mới được ăn đây?"

Lâm Tiểu Đường lại không hề hoảng hốt, cô tiện tay sắp xếp nguyên liệu, nghe vậy cười nói:

“Chị Thẩm, mấy món hôm nay đều nhanh lắm, ngoại trừ món sườn này phải hầm một lúc, các món khác vào chảo xào loáng cái là xong, không mất công tí nào đâu, bảo đảm trước khi trời tối là chị được ăn cơm, biết đâu mặt trời chưa lặn chúng ta đã khai tiệc rồi ấy chứ!"

Thẩm Bạch Vi vừa giúp rửa rau vừa cười:

“Tôi thì chẳng đói chút nào đâu, chiều ăn bao nhiêu bánh nếp đường nâu rồi, no căng bụng, mấy giờ ăn cũng được, không để hai mẹ con tôi đói là được."

Đang nói, Lâm Tiểu Đường lật đến đáy túi, không ngờ bên dưới còn có một gói cá hố:

“Ái chà!

Tiểu Lý này giỏi thật, đến cả cá hố cũng mua được, lần này thì không phải lo nữa, thịt có rồi, cá cũng có rồi, mâm cơm này coi như tươm tất rồi!"

Thẩm Bạch Vi ngẩng đầu cười:

“Theo tôi thấy ấy mà, mọi người đều là chiến hữu, ăn gì cũng vui, tôi thấy cô cứ tùy tiện xào đĩa rau xanh thôi là cũng ngon hơn người khác rồi, vả lại thời tiết này nóng, tôi lại thích ăn chút rau củ cho thanh đạm."

“Thế không được," Lâm Tiểu Đường nghe tiếng trẻ con cười đùa bên ngoài, tay không ngừng nghỉ, “Thất Cân lần đầu tiên chính thức sang nhà em làm khách mà, em phải hầm thịt cho thằng bé, để nó nếm thử tay nghề của em."

Thẩm Bạch Vi cũng nghe thấy tiếng cười khanh khách của cậu nhóc bên ngoài, cô không nhịn được cười lắc đầu:

“Sao lại là lần đầu chứ, chiều nay mẹ con tôi đã ăn không ít ở chỗ cô rồi, tôi thấy cứ đà này ấy à, sau này chúng tôi sẽ trở thành khách quen nhà cô mất thôi."

Cô dừng một chút, nói đùa:

“Hay là tôi bảo lão Lâm đi ăn nhà ăn tập thể, hai mẹ con tôi mang khẩu phần lương thực sang đây góp gạo thổi cơm chung luôn đi, nếu được ăn cơm cô nấu hàng ngày thì nghĩ thôi cũng thấy sướng."

Lâm Tiểu Đường sảng khoái đáp:

“Được chứ!

Nếu chị nỡ để anh Lâm ăn cơm nhà ăn cả ngày thì chị cứ sang đây, thêm đôi đũa thôi mà, vừa hay một mình em nấu cơm cũng buồn, có người trò chuyện với em còn giúp em một tay nữa."

Hai người cứ thế vừa trêu đùa vừa làm việc, lửa trong bếp dần bùng lên.

Thịt ba chỉ được Lâm Tiểu Đường thái thành những miếng vuông vức, sườn cũng c.h.ặ.t thành từng đoạn nhỏ, cho vào nước lạnh chần qua để loại bỏ bọt m-áu, rửa sạch bằng nước ấm rồi để ráo nước chờ dùng.

Cho một ít dầu vào chảo, trước tiên xào đường phèn để lấy màu cánh gián (thắng nước màu), như vậy thịt hầm xong sẽ có màu đỏ bóng đẹp mắt, đúng lúc đổ thịt và sườn vào, đảo đều cho đến khi vàng xém, mùi thịt thơm hòa quyện với mùi đường cháy dần tỏa ra, làm người ta chảy cả nước miếng.

Tiếp theo thêm hành gừng, tỏi, hoa hồi vào phi thơm, rưới một ít r-ượu nấu ăn quanh thành chảo để khử mùi tanh, sau đó cho lượng nước tương vừa đủ vào đảo đều, thêm nước ấm ngập nguyên liệu, đậy nắp vung, bắt đầu hầm lửa nhỏ.

Lúc hầm thịt, Lâm Tiểu Đường không hề rảnh tay, cái gì cần rửa thì rửa, cần thái thì thái, tất cả các món ăn đều đã được phối hợp xong.

Ớt xanh thái sợi, cà tím thái miếng vát, đậu cô ve bẻ đoạn, mướp cũng thái miếng vát, cà chua thái miếng, dưa chuột đ-ập dập thái đoạn, cải bó xôi rửa sạch, miến ngâm mềm, rong biển ngâm nở, trứng gà đ-ánh tan...

Mọi người trong sân đang làm việc bỗng ngửi thấy mùi thịt thơm phức, mùi nước tương đậm đà bay ra từ bếp, mùi hương đó gợi lên cơn thèm ăn của mọi người.

“Hố!

Thơm quá!"

Lôi Dũng hít mạnh một hơi, cái cào trong tay càng vung mạnh hơn, “Chị dâu Tiểu Đường hầm thịt đúng là tuyệt đỉnh!

Hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!"

Lý Tiểu Phi bên cạnh cũng nuốt nước miếng:

“Chứ còn gì nữa!

Mùi này... quá chuẩn!

Làm nhanh lên!

Làm xong còn được ăn cơm!"

Ngay cả Trần Đại Ngưu vốn điềm đạm cũng không nhịn được nhìn về phía bếp thêm vài lần, cười thật thà:

“Đi theo đại ca là có thịt ăn."

Lôi Chấn và Lâm Hướng Quân tuy không nói gì nhưng động tác tay rõ ràng nhanh hơn, ai cũng biết Lâm Tiểu Đường làm món thịt kho tàu đó thơm thế nào, chỉ riêng nước thịt trộn cơm thôi cũng có thể ăn hết ba bát lớn, hôm nay đúng là đến đúng lúc rồi.

Món thịt kho tàu hầm sườn được hầm nhỏ lửa suốt hơn năm mươi phút, cuối cùng Lâm Tiểu Đường chỉ thêm một chút muối, vặn lửa lớn để thu nước sốt, để nước sốt đặc sánh và bóng mượt bám đều lên miếng thịt.

Thẩm Bạch Vi hít hà cái mùi đó, mắt híp cả lại:

“Mùi thịt nguyên chất thật đấy...

Tôi phải rút lại lời nói lúc nãy, tôi không chỉ thích ăn rau xanh đâu, mà còn thích món sườn Tiểu Đường làm hơn nhiều!

Mùi này thơm đến mức tôi không bước nổi chân đi nữa rồi!"

Khi nói lời này, mắt cô vẫn dán c.h.ặ.t vào những miếng thịt bóng bẩy trong chảo, không tự chủ được mà nuốt nước miếng.

Lâm Tiểu Đường cười cong cả mắt:

“Chị Thẩm, vậy hôm nay chị phải ăn nhiều vào đấy, chị là đại công thần, vất vả cho chị giúp em nhóm lửa, còn giúp rửa rau thái rau nữa, không có chị thì em bận không xuể đâu."

Thẩm Bạch Vi trêu chọc:

“Ái chà, tôi còn là đại công thần cơ đấy, đoán chừng trong mắt Nghiêm tham mưu nhà cô thì tôi chẳng có công lao gì đâu, tôi vừa đến là đã cướp mất việc của anh ấy rồi mà!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.