Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 101

Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:18

“Trước mặt người lạ bị mẹ Tô gầm thét như vậy Tô Nhuyễn Nhuyễn không hề cảm thấy tủi thân hay mất mặt chút nào mà trái lại vô cùng bình tĩnh.”

“Mẹ à lời này của mẹ nói sai rồi.

Con không có công việc, không có lương, lúc kết hôn mẹ cũng chẳng đưa cho con lấy một xu tiền của hồi môn nào cả thì trong tay con lấy đâu ra tiền chứ?"

“Cô không có tiền mà cô còn chụp ảnh sao?"

Mẹ Tô bĩu môi.

“Con thực sự là không có tiền mà!

Tiền chụp ảnh là Văn Cảnh đưa đó ạ."

“Cái con ranh con này cô đang nói xằng nói bậy cái gì với tôi thế hả?

Hai người là vợ chồng thì tiền của nó chẳng phải là tiền của cô sao.

Cô cũng chỉ có một đứa em trai này thôi thì tiêu cho em trai cô chút tiền thì có làm sao chứ?"

Vương Mao Ni vẫn luôn im lặng nãy giờ lúc này nhàn nhạt nhìn sang mẹ Tô:

“Bà thông gia à lời này nói chẳng đúng chút nào cả.

Tiền của con trai tôi thì trước tiên phải hiếu kính với người làm mẹ là tôi đây này, có tiêu thì cũng là tiêu cho mấy người anh trai ruột của nó chứ lúc nào đến lượt tiêu cho em vợ thế hả?

Con trai tôi có phải là ở rể đâu chứ."

Mẹ Tô đang nói hăng m-áu, chỉ mải mê trách móc Tô Nhuyễn Nhuyễn mà quên mất Vương Mao Ni đang đứng một bên nhìn.

Bây giờ nghe thấy lời này của Vương Mao Ni mới phản ứng lại được.

Bà ta có chút đơ người ra nhìn Vương Mao Ni, rất muốn phản bác lại nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu cả.

Do dự một hồi lâu mới lí nhí nói một câu:

“Đều là người một nhà cả phân chi của bà của tôi làm gì chứ, một tấm ảnh cũng đâu có đắt đâu......"

“Nếu đã là một tấm ảnh không đắt thì tự các người chụp chẳng phải là được rồi sao."

Vương Mao Ni nhàn nhạt nói xong bèn bế đứa trẻ xoay người đi ra ngoài luôn.

Tô Nhuyễn Nhuyễn mấy người nói đi là đi luôn nên trong tiệm ảnh rất nhanh chỉ còn lại ba người nhà họ Tô thôi.

Tô Thành Tài nhìn ra bên ngoài có chút tủi thân mở lời:

“Mẹ à ảnh có chụp nữa không đây ạ?"

Mẹ Tô nghiến răng:

“Chụp chứ!

Con trai con muốn chụp thì chúng ta chụp, muốn chụp bao nhiêu tấm thì chụp bấy nhiêu tấm luôn!"

Nói xong bà ta quay đầu nhìn sang thợ chụp ảnh:

“Chụp một tấm hết bao nhiêu tiền thế hả?"

“Ảnh đơn một người một tấm năm hào, rửa thêm một tấm cộng thêm hai hào nữa."

“Sao mà đắt thế hả?!"

Mẹ Tô theo bản năng thốt lên.

Thợ chụp ảnh thái độ không đổi:

“Lúc nào cũng là cái giá này cả, bà muốn chụp thì chụp không muốn chụp thì mau đi ra ngoài đi đừng có làm lỡ việc của tôi."

Vào thời đại này chẳng hề có cái gọi là tư nhân đâu.

Tất cả các cửa hàng mở trên phố đều là của nhà nước cả, nhân viên làm việc trong đó bưng đều là bát cơm sắt cả nên nói chuyện thì người nào người nấy đều vô cùng có khí thế, đối đáp lại người khác thì chẳng hề khách khí chút nào cả.

Mẹ Tô đối mặt với Tô Nhuyễn Nhuyễn thì thái độ vô cùng cứng rắn nhưng ở trong tiệm ảnh này đối mặt với thợ chụp ảnh thì thái độ cứng rắn đó lại hoàn toàn biến mất sạch sành sanh luôn, chỉ còn lại những lời hay ý đẹp thôi.

“Chụp chứ!

Chụp chứ!

Chúng tôi chụp mà!

Cứ chụp cho con trai tôi một tấm ảnh đơn là được rồi ạ."

Phía bên ngoài tiệm ảnh, Tô Nhuyễn Nhuyễn mấy người đã đem mấy đứa trẻ đặt vào trong xe ba bánh rồi.

Lúc đi ra có mang theo sữa bột có mang theo tã lót nên cho dù bọn chúng có đói hay là có đi vệ sinh đi chăng nữa cũng đều có thể thong thả mà đối phó được.

Đây vẫn là lần đầu tiên mấy đứa trẻ được đi xa kể từ sau khi sinh ra đấy.

Tuy nhiên bọn chúng còn quá nhỏ nên đối với những sự vật mới mẻ và môi trường xa lạ chẳng hề có hứng thú gì cho lắm, sau khi ăn no uống đủ bèn nằm trong thùng xe mà nghịch đôi tất nhỏ của mình thôi chẳng hề quấy khóc chút nào cả.

Mãi mới có dịp ra ngoài một chuyến, cộng thêm việc vài ngày nữa Vương Mao Ni đã đi rồi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh bàn bạc với nhau tranh thủ đi dạo quanh đây một chút, cố gắng lấy ra được một số thứ để có thể cho Vương Mao Ni mang về.

Vương Mao Ni phải cùng ba người nhà họ Tô cùng nhau quay về nên mang theo quá nhiều thứ cũng không tiện cho lắm, trái lại có thể gửi bưu điện về trực tiếp luôn cũng được.

Kế hoạch này chẳng có gì rắc rối cả nhưng muốn thực hiện thì vẫn phải hành động riêng lẻ mới được.

Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh nhìn nhau một cái xong Phó Văn Cảnh bèn mở lời:

“Mẹ à con đưa Nhuyễn Nhuyễn đi dạo quanh đây một chút, tiện thể mua chút đồ nữa, mẹ với bác Triệu cứ ở đây đợi chúng con nhé, hai người đừng có đi lung tung nhé chúng con sẽ quay lại nhanh thôi ạ."

“Được thôi!"

Vương Mao Ni một miệng đồng ý luôn:

“Hai đứa cứ đi đi quay lại sớm là được rồi."

Còn về việc hai người muốn đi mua cái gì thì Vương Mao Ni chẳng thèm hỏi lấy một câu nào cả.

Mãi cho tới khi đi được một quãng đường rồi Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn cảm thấy có chút không chân thực cho lắm.

Quay đầu nhìn lại một cái thấy loáng thoáng chiếc xe ba bánh nhà mình cùng với Vương Mao Ni và Triệu Quyên T.ử đứng bên cạnh xe, Tô Nhuyễn Nhuyễn lúc này mới thu hồi tầm mắt nhìn sang Phó Văn Cảnh bên cạnh.

Chương 141 Vương Mao Ni xứng đáng với điều đó

“Ông xã à mẹ thật sự là tốt quá đi mất!"

Tô Nhuyễn Nhuyễn nói lời này tuyệt đối không phải là đang tâng bốc hay là cố ý khen ngợi Vương Mao Ni cho Phó Văn Cảnh nghe đâu.

Cô nói lời này hoàn toàn là xuất phát từ tận đáy lòng mình đó.

Đừng nói là ở vào thời đại này ngay cả trước khi xuyên không Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng từng thấy một số người làm mẹ nói trên mạng rồi, bọn họ sau khi có con xong bèn giống như bị dính c.h.ặ.t lấy đứa trẻ vậy.

Muốn để đứa trẻ lại cho mẹ chồng mình tự mình đi ra ngoài một chút cũng chẳng làm được.

Mà bây giờ Vương Mao Ni đối với chuyện cô và Phó Văn Cảnh cùng nhau rời đi như thế này vậy mà lại chẳng có một chút ý kiến gì cả.

Chuyện này làm sao mà chẳng khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy vui mừng cho được chứ?

Kể từ sau khi xuyên không tới Tô Nhuyễn Nhuyễn đã thấy Vương Mao Ni rất tốt rồi, bây giờ chỉ thấy Vương Mao Ni ngày càng tốt hơn thôi.

Đây mà không phải là mẹ chồng cô mà là mẹ đẻ cô thì tốt biết mấy nhỉ!

Mặc dù không phải là mẹ đẻ nhưng cứ đem Vương Mao Ni và mẹ Tô so sánh một chút là biết ngay Vương Mao Ni người mẹ chồng này còn giống mẹ đẻ hơn cả mẹ đẻ nữa ấy chứ lị.

Lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn đang thầm nghĩ những điều này trong lòng thì nghe thấy tiếng của Phó Văn Cảnh vang lên.

“Vợ à em và mẹ thật sự là rất giống nhau đó."

Lời này nói ra có chút không đầu không cuối nên Tô Nhuyễn Nhuyễn nhất thời không hiểu lời này có ý nghĩa gì bèn chỉ nghi hoặc nhìn sang Phó Văn Cảnh:

“Giống ở chỗ nào cơ ạ?"

“Mẹ mấy ngày nay cũng đang nói với anh rằng em thực sự là một người con dâu tốt, không chỉ chăm sóc anh rất chu đáo mà còn một phát sinh ra được bốn đứa trẻ nữa, đối với người làm mẹ chồng như bà ấy cũng vô cùng hiếu thảo nữa.

Quan trọng nhất chính là mặc dù nhà ngoại có chút không ra làm sao nhưng em lại là người biết suy nghĩ thấu đáo chẳng hề làm ra chuyện gì không ra làm sao cả, mẹ nói lúc đầu chọn em làm con dâu thực sự là chọn đúng người rồi đó.

Mẹ ở trước mặt anh nói em tốt, em ở trước mặt anh nói mẹ tốt, em nói xem hai người có giống nhau không chứ?"

Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không ngờ tới việc Vương Mao Ni sẽ nói những điều này ở trước mặt Phó Văn Cảnh đâu.

Tuy nhiên nghĩ tới tính nết của Vương Mao Ni thì bà ấy có thể nói những điều này với Phó Văn Cảnh dường như cũng chẳng có gì là kỳ lạ cho lắm.

Nếu đã nói tới mức này rồi thì Tô Nhuyễn Nhuyễn bèn hỏi thêm một câu nữa:

“Vậy mẹ còn có nói cái gì khác nữa không ạ?"

“Có chứ."

Phó Văn Cảnh gật đầu:

“Mẹ còn nói mặc dù nhà ngoại em không ra làm sao nhưng em lại là người tốt, lại sinh cho anh bốn đứa trẻ nên dặn anh không được vì vấn đề của nhà ngoại em mà có ý kiến gì với em cả, phải đối xử tốt với em cơ.

Mẹ nói hai vợ chồng với nhau nếu đã kết hôn rồi thì chính là phải cùng nhau chung sống cả đời, cho dù có chút vấn đề nhỏ gì đi chăng nữa cũng không được để bụng, phải bao dung lẫn nhau cùng nhau sống những ngày tháng cho thật tốt vào."

Nghe những lời của Phó Văn Cảnh, Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn ra, đôi mắt cũng thấy có chút cay cay nữa.

Có thể làm được một người mẹ chồng không gây rắc rối đã vô cùng khiến người ta quý trọng rồi.

Giống như Vương Mao Ni người mẹ chồng như thế này thì lại càng hiếm thấy hơn nữa.

Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng hề nghi ngờ chút nào về tính chân thực trong lời nói của Phó Văn Cảnh cả.

Ở bên cạnh Phó Văn Cảnh lâu nhường này rồi đối với tính cách của Phó Văn Cảnh Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn là hiểu rõ lắm.

Những chuyện không có thật là anh sẽ không nói xằng nói bậy đâu, cũng hoàn toàn chẳng có cái sự cần thiết đó.

Nếu đã là anh nói rồi thì chứng tỏ là có thật sự như vậy.

Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng sức chớp chớp mắt đem cái chút nghẹn ngào đó nén xuống dưới, cố ý dùng giọng điệu tinh nghịch mở lời:

“Những lời mẹ dặn anh đều ghi nhớ kỹ rồi chứ?

Nếu anh mà không làm được thì em sau này sẽ đi mách mẹ đó nhé."

Phó Văn Cảnh cũng vô cùng phối hợp, vội vàng đứng nghiêm chỉnh lại, chào Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái:

“Đảm bảo sẽ làm được ạ!"

Trên phố lớn Phó Văn Cảnh mặc dù không mặc quân phục nhưng khí chất vốn dĩ cũng khác hẳn so với người bình thường.

Bây giờ đột nhiên làm ra hành động như vậy ngay lập tức thu hút sự chú ý của không ít người qua đường.

Thấy người xung quanh đều nhìn sang không khỏi khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy đỏ mặt tía tai luôn.

Lườm Phó Văn Cảnh một cái đầy trách móc, Tô Nhuyễn Nhuyễn càu nhàu mở lời:

“Đoàng hoàng chút đi ạ!"

Phó Văn Cảnh vô tội chớp chớp mắt:

“Vợ à em yên tâm đi anh lúc nào cũng là một người đoàng hoàng cả mà, làm việc cũng rất đoàng hoàng nữa đó!"

Tô Nhuyễn Nhuyễn:

“......"

Nếu mà đến lúc này rồi cô còn không nhìn ra được Phó Văn Cảnh đây là đang cố ý làm trò hề thì cô bao nhiêu năm nay coi như sống uổng phí rồi.

Tuy nhiên bị Phó Văn Cảnh làm trò như vậy thì chút chua xót vì cảm động trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng tan biến sạch sành sanh luôn rồi.

Mắt thấy xung quanh chẳng có mấy người cả Tô Nhuyễn Nhuyễn dần dần đi tới bên cạnh Phó Văn Cảnh, khẽ mở lời.

“Chúng ta đều định mua những thứ gì thế ạ?"

“Mua chút gạo trắng và bột mì đi, những thứ này đều khá nặng lát nữa trực tiếp gửi bưu điện về luôn.

Lại mua chút thịt khô thịt sấy đi, thứ này khá dễ bảo quản, ngày thường có thể trực tiếp mang ra ăn cũng được mà làm món ăn cũng được nữa.

Lại mua chút đồ hộp đi nhé!

Đồ hộp quýt và đồ hộp thịt, sữa mạch nha cũng có thể mua vài hộp nữa."

Phó Văn Cảnh nói đến đâu Tô Nhuyễn Nhuyễn bèn tìm kiếm trên “Tào Kim Kim" đến đó.

Những thứ này cô trước đây chẳng hề mua ít chút nào cả nên sớm đã quen đường quen lối rồi, trực tiếp tìm tới những cửa hàng từng mua trước đây mua những loại bao bì không hề có nhãn mác hay chữ nghĩa gì cả.

Những thứ như vậy mang ra ngoài mới không dễ bị người khác phát hiện ra điểm bất thường được.

Tô Nhuyễn Nhuyễn lại mua mười cân mì sợi khô nữa.

Mì sợi trắng tinh khôi như vậy cho dù là nhà mình ăn hay là mang đi biếu xén làm quà cáp thì đều là những thứ vô cùng lịch sự cả.

Nghĩ tới nhà họ Phó trẻ con nhiều nên Tô Nhuyễn Nhuyễn lại mua không ít kẹo hoa quả, kẹo sữa, lại mua thêm đường đỏ và đường trắng tinh luyện nữa.

Lại mua hai bánh trà lớn nữa Phó Xuân Sơn thích uống mà cũng có thể dùng để tiếp khách được nữa.

Mắt thấy thời tiết ngày càng ấm lên rồi cũng đã đến lúc thay quần áo mỏng hơn rồi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn bèn lựa chọn bốn màu đen xanh trắng xám mua không ít vải vóc nữa.

Vào thời đại này có thể mặc một bộ quần áo mới bản thân nó đã là một chuyện vô cùng thu hút sự chú ý rồi.

Nếu mà còn mặc loại vải vóc màu sắc sặc sỡ nữa thì lại càng nổi bật hơn nữa.

Vì sự an toàn nên vẫn là mặc bốn loại màu sắc này là tốt nhất.

Lúc mua thì chẳng thấy gì cả nhưng đợi đến khi hai người đi ra từ một con hẻm vắng vẻ không người thì chiếc gùi trên lưng hai người đã đều đầy ắp cả rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 101: Chương 101 | MonkeyD