Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 100
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:18
“Vương Mao Ni lặn lội đường xa tới đây là vì muốn thăm con trai, con dâu, cháu nội, cháu ngoại.”
Bây giờ mới ở được vài ngày, niềm vui sum vầy vẫn chưa kịp tận hưởng đã phải vội vàng quay về, nghĩ thế nào cũng thấy có chút không đành lòng.
Chương 139 Đi tiệm ảnh chụp ảnh
Phó Văn Cảnh lúc này cũng bước tới ngồi bên cạnh Vương Mao Ni.
“Mẹ à, mẹ không cần vội vàng quay về đâu.
Chuyện đều đã giải quyết xong rồi, cũng chẳng chênh lệch gì một hai ngày này cả."
Vương Mao Ni vừa định mở lời thì lại bị Phó Văn Cảnh ngắt lời luôn.
“Mẹ à, tình hình bên chỗ con mẹ cũng thấy rồi đó, ước chừng trong thời gian ngắn chắc chắn là không có cách nào về nhà được đâu, nếu mẹ cứ thế mà đi thì chúng ta chẳng biết bao giờ mới được gặp lại nhau nữa đâu, mẹ nỡ lòng nào mà lâu như vậy không được gặp chúng con sao?"
Rõ ràng là một gã đàn ông cao lớn nhưng lại nói ra những lời tội nghiệp như vậy, cộng thêm việc Phó Văn Cảnh vốn dĩ đã là đứa con trai út được Vương Mao Ni thiên vị hơn nên bà ấy lại càng thấy xót xa hơn.
Vương Mao Ni lườm Phó Văn Cảnh một cái đầy trách móc:
“Con xem cái lời con nói kìa......
Được rồi vậy thì nghe con vậy, tạm thời chưa về vội."
Phó Văn Cảnh lúc này mới cười lên:
“Thế mới đúng chứ ạ, con đã xin phép nghỉ bên đại đội rồi, ngày mai cả nhà mình cùng nhau đi lên công xã một chuyến nhé."
“Đi lên công xã làm gì thế hả?"
Vương Mao Ni không hiểu hỏi lại.
“Đi tiệm ảnh chụp vài tấm ảnh ạ."
Phó Văn Cảnh giải thích:
“Mẹ à, mẹ đã được nhìn thấy cháu nội cháu ngoại của mẹ rồi nhưng bố con vẫn chưa được nhìn đâu ạ, chụp vài tấm ảnh đến lúc đó mẹ mang về để bố con cũng được ngắm nhìn chúng nó một trận cho thỏa thích."
Vào thời đại này chụp ảnh chẳng hề rẻ chút nào cả, hơn nữa mỗi lần rửa thêm một tấm ảnh đều phải cộng thêm tiền.
Gia đình bình thường thì cả năm trời cũng chẳng chắc đã chụp lấy một tấm ảnh nào cả.
Vương Mao Ni cũng đã có tuổi rồi nhưng số lần chụp ảnh lại chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.
Nhưng lần này Vương Mao Ni lại không hề do dự chút nào mà đồng ý luôn.
“Được thôi."
Vương Mao Ni mỉm cười nói:
“Trước khi đi bố con vẫn còn đang càu nhàu nói ông ấy tự mình làm đại đội trưởng, trong đại đội toàn là chuyện đang chờ ông ấy giải quyết nên ông ấy không đi được, cũng không có cách nào mà nhìn thấy mấy đứa nhỏ này của con được.
Bây giờ mẹ mang ảnh về cho ông ấy cũng coi như là hoàn thành được tâm nguyện của ông ấy vậy."
Tô Nhuyễn Nhuyễn lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện của bọn họ, đối với chuyện này cô chẳng có ý kiến gì cả.
Bây giờ không phải là thời đại sau này có điện thoại có thể tùy tiện chụp ảnh được.
Chụp ảnh là một chuyện rất lớn lao.
Không chỉ phải đi một quãng đường dài để lên công xã hoặc lên huyện mà còn không được lấy ảnh ngay tại chỗ nữa, thông thường đều phải đợi mất vài ngày.
Chính là như vậy nên những gia đình nỡ bỏ tiền ra chụp ảnh cũng chẳng có mấy đâu.
Mặc dù Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng máy tính bảng chụp rất nhiều ảnh cho bốn đứa trẻ nhưng những tấm ảnh đó cô chỉ có thể tự mình xem thôi chứ không thể mang ra ngoài được, càng đừng nói tới chuyện để Vương Mao Ni mang về cho Phó Xuân Sơn xem rồi.
Trước đây là vì thời tiết quá lạnh không thích hợp để mang bốn đứa trẻ ra ngoài.
Bây giờ thời tiết đã ấm lên rồi, cùng nhau đi chụp vài tấm ảnh không chỉ có thể để Vương Mao Ni mang về mà bản thân bọn họ cũng có thể để lại làm kỷ niệm vậy.
Bọn họ muốn đi lên công xã chuyện này chắc chắn không giấu được ba người nhà họ Tô đâu, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không yên tâm để ba người bọn họ ở nhà một mình.
Cứ dựa vào cái tính nết của ba người bọn họ thì chỉ cần không để mắt tới một lúc thôi là nhất định sẽ gây ra rắc rối cho mà xem.
Mặc dù để ngay dưới mí mắt thì có lẽ cũng chẳng ngoan ngoãn cho lắm nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không nhìn thấy gì.
Đến sáng sớm ngày hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng mọi người bèn chuẩn bị xuất phát.
Không có xe đẩy trẻ em nhưng lại có xe ba bánh.
Ở trong thùng xe ba bánh lót thêm chăn mỏng rồi đặt bốn đứa trẻ vào trong đó, lúc đạp xe tốc độ chậm một chút thì cũng sẽ không quá xóc nảy đâu.
Đúng vào lúc chuẩn bị xuất phát thì mẹ Tô đột nhiên mở lời:
“Tôi thấy trên xe vẫn còn chỗ trống kìa, để không cũng uổng quá hay là để Thành Tài cũng ngồi lên đó đi!"
Tô Nhuyễn Nhuyễn ngay lập tức cau mày lại:
“Mẹ à, mẹ đang nói cái gì thế ạ?"
Giọng mẹ Tô đột nhiên cao v.út lên:
“Tôi nói để em trai cô cũng ngồi lên đó đi, làm sao hả?
Chỉ cần chưa kết hôn thì vẫn là trẻ con thôi, để trẻ con ngồi lên đó thì có gì không đúng đâu chứ?"
Trẻ con sao?!
Tô Thành Tài đã mười tám tuổi rồi, một đứa trẻ khổng lồ mười tám tuổi sao?
Mẹ Tô muốn yêu chiều Tô Thành Tài thế nào cũng được nhưng cái chuyện vô lý đến mức này thì Tô Nhuyễn Nhuyễn không đời nào đồng ý đâu.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhàn nhạt lườm mẹ Tô một cái:
“Nó mà đi không nổi thì cứ ở nhà mà nghỉ ngơi đi."
Đây không phải là đang bàn bạc với mẹ Tô mà là đang thông báo vậy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn lạnh mặt xuống, Phó Văn Cảnh và Vương Mao Ni cũng đồng dạng với vẻ mặt vô cảm nhìn sang mẹ Tô.
Bị ba người nhìn chằm chằm như vậy mẹ Tô cũng không dám kiên trì thêm nữa nhưng vẫn lầm bầm lầu bầu trong miệng.
“Chẳng qua cũng chỉ là ngồi cái xe ba bánh thôi mà có cái gì đâu chứ, để không cũng uổng quá, đúng là con gái đã gả đi như bát nước đổ đi vậy, chẳng thèm hướng về phía nhà ngoại chút nào cả, đồ vô lương tâm......"
Mẹ Tô nói những lời này âm lượng chẳng hề nhỏ chút nào nên mọi người có mặt ở đó đều nghe thấy cả rồi nhưng chẳng ai thèm đếm xỉa tới bà ta cả.
Mẹ Tô cứ lặp đi lặp lại mãi mấy câu nói đó Tô Nhuyễn Nhuyễn nghe đến phát chán luôn rồi, thậm chí đã đạt tới cảnh giới tai trái vào tai phải ra luôn rồi.
Mẹ Tô lầm bầm một hồi lâu thấy chẳng ai thèm màng tới mình nữa bèn hậm hực ngậm miệng lại.
Bọn họ bao nhiêu người cùng nhau ra ngoài đi lại trong đại viện cũng vô cùng thu hút sự chú ý của mọi người.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng mấy khi bế con ra ngoài nên mặc dù mọi người trong đại viện đều biết cô sinh bốn cơ nhưng người đã được nhìn thấy con thì lại ít vô cùng.
Bây giờ nhìn thấy những đứa trẻ nằm trong xe ba bánh từng người một đều nhìn đến mức ngây cả mắt ra luôn rồi.
Các quân tẩu trong đại viện người nào người nấy đều lớn tuổi hơn Tô Nhuyễn Nhuyễn, ai nấy đều có con cái cả rồi.
Nhưng lại chẳng có lấy một người nào sinh đôi cả chứ đừng nói tới chuyện sinh bốn rồi.
Bây giờ nhìn thấy trong thùng xe nằm bốn đứa trẻ giống hệt nhau, trắng trẻo mũm mĩm vô cùng đáng yêu như vậy thì nhìn thế nào cũng thấy không đủ.
Nếu không phải bốn đứa trẻ đang ngủ say thì bọn họ thậm chí còn muốn bế chúng ra để đùa nghịch một trận cho bõ ghét luôn ấy chứ.
Mãi mới rời khỏi đám đông đi ra khỏi cổng đại viện thành công, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Cho dù cô không phải là hạng người ngại giao tiếp đi chăng nữa thì bị bao nhiêu người vây quanh như vậy cô cũng cảm thấy có chút không tự nhiên chút nào.
“Chẳng qua cũng chỉ là mấy đứa trẻ thôi mà có cái gì mà quý hóa thế chứ.
Đợi con trai tôi kết hôn rồi thì tùy tiện một phát là sinh ra bốn đứa năm đứa luôn ấy chứ lị."
Đột nhiên nghe thấy câu nói này của mẹ Tô, Tô Nhuyễn Nhuyễn trước tiên là sững người ra một lúc, ngay sau đó bèn cười thầm trong lòng.
Cô có thể sinh bốn là vì Vương Mao Ni từng sinh đôi nên có cái gen di truyền này.
Nếu không có cái gen đa t.h.a.i thì rất khó để sinh ra đa t.h.a.i được.
Lời này của mẹ Tô nói cứ như thể đa t.h.a.i là bắp cải trắng ngoài đường vậy, tùy tiện một phát là có thể sinh ra được luôn ấy.
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn lại lười không muốn nói với bà ta những điều này, cứ mặc kệ bà ta muốn nghĩ sao thì nghĩ vậy.
Từ đại viện đi lên công xã nếu mà dựa vào đi bộ thì vẫn có một khoảng cách nhất định đấy.
Vì vậy sau khi ra khỏi đại viện Phó Văn Cảnh bèn đạp xe ba bánh chở Tô Nhuyễn Nhuyễn và các con đi.
Vương Mao Ni thì cùng Triệu Quyên T.ử cùng nhau dắt theo ba người nhà họ Tô lên xe buýt.
Đường lớn được lu lèn khá bằng phẳng nên đạp xe nhanh một chút cũng sẽ không thấy xóc nảy, Phó Văn Cảnh đạp xe khá nhanh nên không bắt Vương Mao Ni bọn họ phải chờ lâu.
Ngược lại là mẹ Tô vẻ mặt đầy sự không bằng lòng, phàn nàn bọn họ thật sự là quá chậm chạp đi mà.
Sau khi bị Vương Mao Ni lườm cho một cái mẹ Tô lúc này mới không tình nguyện mà ngậm miệng lại, đi theo cùng nhau đi về phía tiệm ảnh.
Lúc này thời gian vẫn còn sớm nên trong tiệm ảnh không có mấy người cả, bọn họ vừa vào là có thể chụp ảnh được luôn rồi.
Chương 140 Vợ à chúng ta hai người chụp riêng một tấm đi
Tô Nhuyễn Nhuyễn và Vương Mao Ni mỗi người bế một đứa trẻ ngồi xuống, Phó Văn Cảnh thì mỗi tay bế một đứa trẻ đứng bên cạnh, cứ như vậy mà chụp một tấm ảnh gia đình đông đủ.
Lại đem bốn đứa trẻ đặt nằm cạnh nhau, chụp cho bốn đứa một tấm riêng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn đang định đi bế con thì Phó Văn Cảnh lại giữ cô lại.
“Vợ à chúng ta hai người chụp riêng một tấm đi."
“Dạ?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn có chút nghi hoặc nhìn sang Phó Văn Cảnh, không hiểu vì sao anh lại nói như vậy.
Tuy nhiên thấy vẻ mặt anh nghiêm túc lại chân thành, trong ánh mắt đầy sự chấp nhất nên cô vẫn gật đầu đồng ý luôn.
Hai người bọn họ lần chụp ảnh cùng nhau gần đây nhất chính là lúc đi làm giấy đăng ký kết hôn đó.
Tuy nhiên lần đó là nguyên chủ và Phó Văn Cảnh cùng chụp nên cũng không thể tính là ảnh chụp chung theo đúng nghĩa thực sự được.
Bây giờ nhân cơ hội này chụp một tấm cũng thấy rất tốt rồi.
Vương Mao Ni đối với chuyện này cũng chẳng có ý kiến gì cả, cùng Triệu Quyên T.ử mỗi người bế một đứa trẻ ngồi sang một bên, cười hì hì nhìn hai người bọn họ.
Mẹ Tô thấy vậy bèn không ngừng bĩu môi:
“Đã có con cái cả rồi còn chụp ảnh cái gì nữa chứ, tốn tiền vô ích.
Có số tiền này chẳng thà để Thành Tài chụp thêm vài tấm còn hơn."
Đối với việc mẹ Tô thi thoảng lại nói một câu như vậy mọi người đã quen mất rồi, hơn nữa đều làm tới mức tai trái vào tai phải ra luôn rồi, căn bản chẳng ai thèm đếm xỉa tới bà ta cả.
Ngược lại là Tô Thành Tài và cha Tô đối với lời của mẹ Tô bèn liên tục phụ họa, không ngừng gật đầu.
Cha Tô cất giọng tán đồng:
“Đúng thế, nên để Thành Tài chụp thêm vài tấm mới đúng chứ.
Thành Tài nhà mình khôi ngô nhường này mà không chụp thêm vài tấm thì chẳng phải là uổng quá sao?
Nhuyễn Nhuyễn à cô là chị của Thành Tài đây chính là lúc cô nên thể hiện bản thân mình đây này."
Tô Thành Tài chưa bao giờ biết thế nào là hiểu chuyện cả, càng không biết thế nào là tiến thoái.
Lúc này nghe thấy mẹ Tô và cha Tô đều nói như vậy, bản thân anh ta cũng thấy vô cùng có lý bèn mỉm cười với Tô Nhuyễn Nhuyễn.
“Chị à lát nữa chụp thêm cho em vài tấm nhé!"
Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh đã chụp xong ảnh chung rồi, đang đi về phía Vương Mao Ni nghe thấy lời này của Tô Thành Tài bèn thong thả liếc nhìn anh ta một cái.
“Cậu bỏ tiền ra đi, cậu muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được hết."
Tô Thành Tài chẳng thèm suy nghĩ gì cả mà trực tiếp trả lời luôn:
“Em lấy đâu ra tiền chứ!
Chị với anh rể có tiền mà!
Tiện tay đưa ra là được rồi chứ gì?"
“Không có tiền thì cậu đừng có chụp."
Tô Nhuyễn Nhuyễn nói xong bèn bế đại bảo vào lòng, mỉm cười nói với Vương Mao Ni:
“Mẹ à chúng ta đi thôi ạ!"
Thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn thực sự nói đi là đi luôn, Tô Thành Tài ngay lập tức thấy tủi thân vô cùng, đáng thương nhìn sang mẹ Tô:
“Mẹ mẹ xem chị ấy kìa!"
“Con trai đừng tủi thân nhé!
Có mẹ đây mà, mẹ làm chỗ dựa cho con!"
Mẹ Tô dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi Tô Thành Tài nhưng vừa quay đầu nhìn sang Tô Nhuyễn Nhuyễn bèn ngay lập tức biến thành sư t.ử Hà Đông gầm thét luôn.
“Tô Nhuyễn Nhuyễn cái con ranh con này cô đang tìm ch-ết đấy à?
Cô có nhiều tiền nhường nấy mà chụp cho em trai cô vài tấm ảnh thì có làm sao chứ?"
