Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 58
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:10
“Nhìn thấy chị Ngưu, Tô Nhuyễn Nhuyễn có chút ngạc nhiên.”
Chị Ngưu ban ngày thường xuyên ghé chơi, nhưng kiểu đến muộn thế này thì đây là lần đầu tiên.
“Chị ơi, sao giờ này chị lại sang ạ?
Có chuyện gì sao chị?”
Chị Ngưu rảo bước tới bên giường gạch rồi ngồi phịch xuống:
“Em Nhuyễn ơi, chuyện này có lẽ là do chị đa nghi rồi, nhưng chị suy nghĩ đi suy nghĩ lại vẫn thấy nên nói với em.
Chiều nay em không vào núi, chị thấy Lý Lan Phương có vẻ thất vọng lắm.
Hai đứa sáng nay vừa cãi cọ xong mà chiều cô ta không thấy em lại thấy thất vọng, chị thấy không ổn chút nào.
Ánh mắt và biểu cảm của cô ta cũng có chút kỳ lạ, chị cứ thấy có lẽ cô ta đang ủ mưu xấu xa gì đó đấy!
Nhưng chuyện này chị không có bằng chứng, cũng chỉ là đoán mò thôi, em Nhuyễn đừng thấy chị là người nhiều chuyện là được.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn nắm c.h.ặ.t lấy tay chị Ngưu:
“Chị nói gì thế ạ, sao em lại thấy chị là người nhiều chuyện được cơ chứ?!
Chị thấy có gì không ổn, muộn thế này rồi còn sang nói với em, đó là do chị thật lòng đối xử tốt với em, em vui mừng và cảm kích còn chẳng kịp nữa là!”
Chị Ngưu đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm một cái, sau đó liền cười rộ lên:
“Em không thấy chị là hạng người ngồi lê đôi mách sau lưng là được rồi.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn giả vờ giận dỗi:
“Hôm nay nếu là em tìm chị nói những lời tương tự như vậy thì chị có thấy em là hạng người ngồi lê đôi mách không ạ?”
“Đương nhiên là không rồi!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn lại cười tươi:
“Vậy thì đúng rồi, suy nghĩ của em cũng giống hệt như chị vậy thôi.”
Chị Ngưu rõ ràng là đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, người cũng đứng dậy ngay:
“Điều cần nói chị cũng đã nói xong rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, em Nhuyễn ơi thế thì chị về trước đây.
Hai đứa cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn định cử động nhưng đã bị chị Ngưu ấn vào vai.
“Trời tối, bên ngoài khó đi lắm, em cứ ở trong nhà đi, với chị còn khách sáo cái gì nữa.
Cứ để lão thất đi đóng cửa là được rồi.”
Phó Văn Cảnh cũng gật đầu theo:
“Vợ ơi, em cứ nghe lời chị đi, cứ ở trong nhà cho t.ử tế, anh đi loáng một cái là về ngay đây.”
Cả hai người đều đã nói như vậy rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng chỉ đành ngồi yên tại chỗ, nhìn hai người họ lần lượt đi ra ngoài.
Phó Văn Cảnh tiễn chị Ngưu ra đến cổng sân mới hạ thấp giọng mở miệng:
“Chị ơi, ngày thường lúc chị đi ra ngoài cùng Nhuyễn Nhuyễn, phiền chị để mắt trông nom cô ấy giúp em với nhé.”
“Cái này còn cần chú phải nói sao?”
Chị Ngưu buồn cười nhìn Phó Văn Cảnh:
“Chị với em Nhuyễn thân thiết lắm rồi, cô ấy chẳng khác gì em gái ruột của chị cả, chị còn không biết trông nom cô ấy hay sao?
Chú cứ việc yên tâm đi!”
“Đa tạ chị nhiều ạ.”
“Có cái gì mà phải tạ với chẳng ơn chứ, chúng ta làm hàng xóm bao nhiêu năm nay rồi, chẳng lẽ lại không coi nhau như người nhà sao?
Người nhà với nhau mà còn cần phải cảm ơn sao?
Được rồi, đừng nói nhiều nữa, mau vào nhà đi!
Chị cũng về đây!”
Phó Văn Cảnh tiễn chị Ngưu đi xa dần, cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa sân của nhà hàng xóm mới đóng cửa sân nhà mình lại.
Ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, biểu cảm của Phó Văn Cảnh bỗng chốc trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên sắc bén vô cùng.
Lý Lan Phương.
Phó Văn Cảnh cứ lẩm nhẩm ba chữ đó trong kẽ răng, khẽ cười khẩy một tiếng rồi mới đi về phía trong nhà.
Đợi đến lúc vào đến bếp, đóng cửa bếp lại thì trên mặt đã treo lại nụ cười rồi.
——
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn Phó Văn Cảnh bước vào, khẽ hỏi:
“Chị Ngưu về nhà rồi ạ?”
“Đúng vậy!”
Phó Văn Cảnh cũng không quay lại bàn sách để đọc sách nữa mà đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh Tô Nhuyễn Nhuyễn, ôm lấy Tô Nhuyễn Nhuyễn vào lòng.
“Vợ ơi, cái cô Lý Lan Phương đó lại tìm rắc rối cho em à?
Sao em không nói với anh?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn khẽ nhích người, tìm một tư thế thoải mái để nằm, lúc này mới trả lời Phó Văn Cảnh:
“Chuyện này có gì đáng để nói đâu cơ chứ, chẳng qua chỉ là mấy chuyện cãi cọ giữa phụ nữ với nhau thôi mà, một mình em cũng có thể đối phó được rồi, cô ta đâu có nói lại được em đâu!”
Nói đoạn, Tô Nhuyễn Nhuyễn còn hếch cằm lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kiêu hãnh.
Phó Văn Cảnh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn như vậy:
“Phải rồi, vợ của anh là người biết ăn nói nhất mà.”
Nghe thấy Phó Văn Cảnh khen ngợi mình một cách tự nhiên như vậy, Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy hơi đỏ mặt:
“Thực ra cũng bình thường thôi mà!”
“Đâu có bình thường chút nào!”
Phó Văn Cảnh nghiêm sắc mặt:
“Mà là vô cùng giỏi đấy!”
Anh vừa nói giọng vừa trầm xuống, đầu cũng dần dần cúi thấp, khoảng cách với Tô Nhuyễn Nhuyễn ngày càng gần hơn, dường như trong khoảnh khắc đó lời nói đã quấn quýt bên tai Tô Nhuyễn Nhuyễn rồi.
“Sao vợ của anh lại biết ăn nói như vậy nhỉ, anh cũng phải học tập cho thật tốt mới được.”
“Anh học cái gì chứ?
Anh còn hơn cả em cơ mà——”
Biết ăn nói.
Chỉ tiếc là ba chữ cuối cùng đó Tô Nhuyễn Nhuyễn đã không thể nói ra được nữa rồi, chúng đã trực tiếp tan biến vào trong nụ hôn nồng cháy giữa hai người.
Đêm tháng chín, trong phòng đã có chút lành lạnh rồi, nhưng ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên thân hình hai người lại như đang khoác lên họ một lớp ánh sáng ấm áp vậy.
Sự quấn quýt trong hơi thở càng khiến nhiệt độ xung quanh dần dần tăng cao.
Không những không thấy lạnh mà thậm chí còn có chút nóng nực nữa.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhắm mắt lại, chỉ thấy hơi thở ngày càng dồn dập hơn, và cũng ngắn dần đi, trong lúc nhịp tim đ-ập nhanh hơn thì trong lòng như có thứ gì đó đang chèn ép khiến cô vừa muốn mở lời tâm sự vừa muốn cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy Phó Văn Cảnh mà chẳng nói điều gì cả.
Cho đến khi Phó Văn Cảnh buông cô ra, khẽ hôn lên trán cô một cái, bàn tay to lớn từng chút một vuốt ve tấm lưng của cô thì đầu óc cô mới dần dần tỉnh táo lại.
Cũng chính vào lúc này Tô Nhuyễn Nhuyễn mới hiểu ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Cái cảm giác nghẹn ứ nơi l.ồ.ng ng-ực khiến hơi thở không thông, nhịp tim đ-ập nhanh, vừa có chút ức chế căng thẳng lại vừa có chút vui mừng khôn xiết đó chính là cảm giác rung động đấy!
Kết hôn được hơn ba tháng và cũng đã m.a.n.g t.h.a.i được hơn ba tháng rồi.
Nhưng mãi cho đến giờ phút này Tô Nhuyễn Nhuyễn mới nhận ra rằng cô đã rung động với Phó Văn Cảnh rồi.
Một khi đã hiểu rõ điểm này thì trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn lại càng thêm căng thẳng hơn.
Cô mở to đôi mắt rưng rưng nhìn chằm chằm vào Phó Văn Cảnh một lúc lâu.
“Anh——”
Phó Văn Cảnh cụp mắt nhìn xuống, lúc mở lời giọng nói mang theo một chút khàn khàn.
“Vợ ơi, làm sao thế?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn hít một hơi thật sâu mới cẩn thận hỏi:
“Anh.... có thích em không?”
“Thích chứ.”
Phó Văn Cảnh nhìn thẳng vào đôi mắt của Tô Nhuyễn Nhuyễn, giọng nói kiên định và đầy nội lực:
“Nhưng so với thích, anh càng muốn nói là anh yêu em.”
Phó Văn Cảnh dùng lực ôm eo Tô Nhuyễn Nhuyễn c.h.ặ.t hơn một chút:
“Nhuyễn Nhuyễn, anh yêu em.”
“Vậy là yêu từ bao giờ thế ạ?”
“Có lẽ là từ đêm tân hôn, lúc em nói với anh rằng em không sợ, cũng có thể là lúc em nói với anh rằng đó là nước em đã dùng rồi.
Nhưng anh cứ thấy dường như là ngay từ lúc anh bước vào phòng và em ngẩng đầu lên nhìn anh ấy.
Đó là lần đầu tiên chúng ta nhìn nhau.
Ánh đèn đêm hôm đó còn mờ ảo hơn cả hôm nay nhưng đôi mắt của em lại rất sáng, bên trong lấp lánh thứ ánh sáng mà ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã thấy thích rồi.”
Nghe thấy câu trả lời này, Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa thấy vui mừng lại vừa thấy nhẹ lòng hẳn đi.
Một khi cô đã rung động với Phó Văn Cảnh thì đương nhiên cô cũng hy vọng Phó Văn Cảnh cũng thích cô.
Là một phiên bản hoàn chỉnh của chính cô chứ chẳng hề liên quan gì đến nguyên chủ cả.
May mắn thay sự thật quả đúng như cô hằng mong ước.
Chương 80 Thả dây dài câu cá lớn, dẫn rắn ra khỏi hang
Sáng sớm hôm sau.
Tô Nhuyễn Nhuyễn từ từ mở mắt ra, bên cạnh vẫn giống như mọi khi, đã trống không từ lâu rồi.
Cũng chẳng cần phải quay đầu nhìn, Tô Nhuyễn Nhuyễn đưa tay với một cái đã cầm được tờ giấy ở bên cạnh vào trong tay.
Chẳng biết có phải là do tối qua hai người đã bộc bạch tâm tình với nhau hay không mà hôm nay Phó Văn Cảnh viết có vẻ sến súa lạ thường, nhìn đến mức Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy đỏ mặt tim đ-ập nhanh, nằm thêm một lúc lâu mới chịu dậy cất tờ giấy đi.
Trong cái hộp mà Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng để đựng thư đã có một xấp khá dày rồi, mỗi tờ giấy đều ghi rõ thời gian trên đó, nhìn từng tờ một như thể mấy tháng vừa qua lại hiện ra mồn một trước mắt vậy.
Sau khi trân trọng cất chiếc hộp vào trong tủ xong thì Tô Nhuyễn Nhuyễn mới dọn dẹp lại chăn nệm trên giường gạch một chút và tiện tay kéo rèm cửa sổ ra luôn.
Vì vải vóc là thứ quý giá nên thông thường người ta sẽ không làm rèm cửa sổ gì cả.
Nhưng nếu không có rèm thì buổi tối bật đèn lên bóng người sẽ in lên cửa sổ, Tô Nhuyễn Nhuyễn không thể nào chấp nhận được điều đó.
Sau khi bàn bạc với Phó Văn Cảnh xong thì Phó Văn Cảnh đã dùng những nan tre để đan một cái rèm tre rồi treo lên cửa sổ.
Rèm tre được đan rất khít nên ngay cả buổi tối cũng chẳng hề để lọt một chút ánh sáng nào ra ngoài cả.
Buổi tối thì buông rèm tre xuống và đợi đến sáng thức dậy thì lại cuộn rèm tre lên rồi dùng cái móc treo ở phía trên móc lại là xong.
Không có rèm tre che chắn nữa, ánh sáng bên ngoài xuyên qua cửa sổ hắt vào trong phòng.
Cửa sổ tuy không lớn nhưng lại là cửa kính.
Trước đây trên cửa sổ có dán giấy báo nhưng giờ đã bị Tô Nhuyễn Nhuyễn gỡ sạch rồi nên ánh nắng có thể tràn vào mà chẳng gặp bất cứ trở ngại nào cả.
Cảm nhận được ánh nắng rực rỡ khiến tâm trạng của Tô Nhuyễn Nhuyễn càng thêm tốt hơn hẳn.
Thời tiết đẹp thế này mà không vào trong núi dạo chơi một chút thì thật là quá đáng tiếc rồi.
Trong núi ở khu vực này có không ít cây hồng và cây óc ch.ó dại nên trước đây Tô Nhuyễn Nhuyễn đã hái được khá nhiều mang về rồi.
Nhưng những thứ này thì ai lại chê ít đâu cơ chứ, đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi.
Quan trọng hơn là Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng muốn đi xem xem rốt cuộc Lý Lan Phương đang ủ mưu đồ gì.
Biết rõ Lý Lan Phương không có ý tốt thì Tô Nhuyễn Nhuyễn sẽ không ngồi yên mà chẳng làm gì cả.
Thả dây dài câu cá lớn, dẫn rắn ra khỏi hang.
Nhân cơ hội này giải quyết triệt để Lý Lan Phương mới là điều mà Tô Nhuyễn Nhuyễn nên làm.
Trong lòng đang suy nghĩ về chuyện này nên sau khi ăn sáng xong Tô Nhuyễn Nhuyễn đã lập tức xách giỏ đi ra ngoài ngay.
Vừa mới bước chân ra ngoài đã nghe thấy tiếng cửa sân nhà hàng xóm cũng mở ra và chị Ngưu đang dẫn Hồng Nha bước ra ngoài.
“Em Nhuyễn à?
Sao em lại ra ngoài thế này?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn bị câu hỏi này của chị Ngưu làm cho thấy buồn cười vô cùng:
“Chị nói thế là sao ạ, chẳng phải sáng nào em cũng ra ngoài đó sao?”
Chị Ngưu đã nhanh ch.óng khóa cửa sân lại và rảo bước tới bên cạnh Tô Nhuyễn Nhuyễn rồi hạ thấp giọng nói:
“Hôm qua chẳng phải chị đã nói với em rồi sao, cái cô Lý Lan Phương đó chắc chắn đang ủ mưu xấu xa gì đó đấy, nhà em cũng chẳng thiếu thốn đồ đạc gì nên tốt nhất là em cứ ở nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Chị ơi, em biết chị nói thế là vì muốn tốt cho em mà.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn ôn tồn mở lời:
“Nhưng có câu nói rằng chỉ có kẻ trộm nghìn ngày chứ chẳng có ai phòng trộm được nghìn ngày cả.
Chẳng lẽ vì cô ta có ý đồ xấu muốn hại em mà em lại phải rú rú ở trong nhà không dám ra ngoài sao, đâu có đạo lý nào như vậy đâu ạ, chị thấy có đúng không?”
Chị Ngưu rõ ràng là trước đây chưa từng nghĩ tới khía cạnh này nên giờ nghe thấy lời này cũng thấy ngẩn người ra một chút.
Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ một hồi lâu thì chị Ngưu vẫn tán đồng gật đầu một cái.
