Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 59
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:10
“Em Nhuyễn à, em nói đúng lắm, kẻ muốn làm điều xấu là cô ta nên chúng ta không thể vì thế mà thật sự rú rú ở trong nhà không dám ra ngoài được, cho dù có không ra ngoài thì cũng phải là cô ta không ra ngoài mới đúng chứ!”
Thấy đã thuyết phục thành công được chị Ngưu thì Tô Nhuyễn Nhuyễn mới hài lòng mỉm cười.
Cũng may là chị Ngưu chẳng học hành được mấy chứ không là có thể dùng câu “quân t.ử không đứng dưới bức tường sắp đổ" để phản bác lại cô rồi.
Trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn thấy thầm may mắn và xách giỏ cùng với chị Ngưu đi về phía trong núi.
Họ xuất phát cũng không phải là sớm lắm nên có những người đi sớm đã lên đường từ lâu rồi.
Vì vậy trên suốt dọc đường đi họ hầu như chẳng gặp bất cứ một ai cả.
Sau khi đi thẳng một mạch vào trong núi thì họ lại đi sâu vào bên trong một chút nữa.
Vì dạo gần đây mọi người đều vào trong núi nhặt củi và cắt cỏ Ula nên khu vực bên ngoài đã chẳng còn cỏ Ula nữa rồi, muốn cắt thì chỉ còn cách đi sâu vào bên trong thôi.
Đây cũng là lý do tại sao lúc họ ở khu vực bên ngoài lại chẳng nhìn thấy một bóng người nào cả.
Càng đi sâu vào bên trong thì lại càng thấy náo nhiệt hơn hẳn.
Lúc mọi người làm việc cũng chẳng hề ngăn cản chuyện trò chuyện với nhau và thậm chí còn có người đang hát những bài hát cách mạng nữa.
Không phải là do họ rảnh rỗi quá mức đâu mà là cố ý tạo ra nhiều tiếng động một chút để cho dã thú trong núi nghe thấy thì sẽ không dám bén mảng tới đây nữa và như thế thì họ cũng sẽ được an toàn hơn nhiều.
Sự xuất hiện của Tô Nhuyễn Nhuyễn và chị Ngưu cũng đã lọt vào mắt của một vài người.
Tính tình của chị Ngưu rất sảng khoái nên mối quan hệ xã giao của chị ấy cũng khá là tốt và có không ít người chào hỏi chị ấy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn và chị Ngưu ngày nào cũng đi cùng nhau như hình với bóng nên những người có quan hệ tốt với chị Ngưu cho dù không có quan hệ thân thiết với Tô Nhuyễn Nhuyễn cho lắm thì khi gặp mặt cũng sẽ chào hỏi vài câu.
Trong chốc lát bầu không khí lại khá là hòa thuận êm đẹp.
Tô Nhuyễn Nhuyễn thực ra cũng đã nhìn thấy bà Lý rồi nhưng có lẽ là do chuyện ngày hôm qua đã khiến cho bà Lý phải rút kinh nghiệm sâu sắc rồi.
Mặc dù bà Lý thỉnh thoảng vẫn cứ nhìn về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn và còn trừng mắt bĩu môi nữa nhưng những lời không nên nói thì bà ta lại chẳng thốt ra lấy một chữ nào cả.
Nhìn thấy bà Lý yên tĩnh như vậy thì Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thấy rất là hài lòng rồi.
Nếu có thể không cần phải đi nói lý lẽ với người khác thì đương nhiên là Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thấy rất vui mừng rồi.
Nói chuyện nhiều cũng thấy mệt người lắm chứ bộ!
Chỉ có điều bầu không khí hòa thuận êm đẹp này cũng chẳng kéo dài được bao lâu khi mà hai chị em nhà họ Lý cũng vừa tới thì bầu không khí bỗng chốc trở nên đầy vi diệu hẳn đi.
Lý Lan Phương đã mấy lần muốn mở miệng nói gì đó nhưng đều bị Lý Phượng Kiều ngăn cản lại ngay.
Nhưng mỗi khi Lý Phượng Kiều ngăn cản Lý Lan Phương một lần thì ánh mắt Lý Lan Phương nhìn về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn lại càng thêm căm hận hơn và tròng mắt cũng không ngừng đảo qua đảo lại, trong lòng chẳng biết đang ủ mưu đồ xấu xa gì nữa.
Biểu hiện của Lý Lan Phương khá là rõ ràng nên chị Ngưu vốn vẫn luôn chú ý tới động động tĩnh của cô ta đương nhiên là đã nhìn thấy hết rồi và chị ấy chẳng dám rời xa Tô Nhuyễn Nhuyễn nửa bước vì sợ rằng Lý Lan Phương sẽ đột ngột xông tới.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng chẳng hề từ chối ý tốt của chị Ngưu nhưng từ tận thâm tâm cô lại thấy dường như Lý Lan Phương chắc chẳng đến mức dám công khai hãm hại cô đâu.
Sự thật cũng diễn ra đúng như những gì Tô Nhuyễn Nhuyễn đã dự liệu.
Không chỉ có ngày hôm nay mà trong suốt mấy ngày tiếp theo Lý Lan Phương vẫn thỉnh thoảng cứ nhìn chằm chằm vào Tô Nhuyễn Nhuyễn nhưng ngay cả đến một lời nói quá đáng cô ta cũng chẳng thốt ra lấy một lời chứ đừng nói đến việc có hành động gì khác lạ.
Cứ như thế chị Ngưu cũng dần dần buông lỏng cảnh giác và cũng dần dần dám rời khỏi bên cạnh Tô Nhuyễn Nhuyễn rồi.
Hồng Nha là một đứa trẻ và cũng đang ở cái tuổi ham chơi ham náo nhiệt.
Người được dắt vào trong núi đâu phải chỉ có mình Hồng Nha đâu mà còn có thêm mấy đứa trẻ trạc tuổi cô bé nữa.
Cùng là những đứa trẻ trong khu đại viện nên họ cùng nhau lớn lên và ngày thường vẫn thường hay chơi cùng nhau nên giờ vào trong núi thì lẽ đương nhiên là họ lại tụ tập chơi cùng nhau rồi.
Không có Hồng Nha đi theo bên cạnh thì hành động của Tô Nhuyễn Nhuyễn lại càng thêm thuận tiện hơn hẳn.
Khi phát hiện ra cây óc ch.ó dại thì số óc ch.ó hái được phần lớn đều được cô lén lút đưa vào trong tiệm tạp hóa và những quả hồng cũng được xử lý y hệt như vậy.
Càng đừng nói đến việc trong núi còn có cả hạt dẻ và hạt sồi nữa, thỉnh thoảng còn có thể bắt gặp một cây táo mèo trĩu quả đỏ rực hoặc là cây táo tàu nữa.
Táo mèo đối với trẻ con mà nói thì quả thực là món ăn vặt cực phẩm rồi và ngay cả khi nó rất chua thì họ vẫn có thể ăn một cách đầy ngon lành khoái chí.
Táo tàu thì lại càng hiếm gặp hơn nữa.
Một khi có ai đó phát hiện ra cây táo tàu thì những người khác khi biết tin sẽ lập tức buông công việc trong tay xuống và trực tiếp chạy tới đó để hái táo tàu ngay.
Chương 81 Lý Lan Phương chắc không phải bị bệnh động kinh đấy chứ?
Mỗi khi đến lúc như thế thì Tô Nhuyễn Nhuyễn sẽ lùi về phía sau một chút.
Trong núi cỏ dại mọc um tùm và mặt đất xung quanh những gốc cây lại càng lồi lõm không bằng phẳng nên rất là khó đi.
Nhiều người cùng nhau hái táo tàu như vậy thì khó tránh khỏi việc xô đẩy lẫn nhau và vạn nhất nếu bị ngã thì đúng là lợi bất cập hại rồi.
Táo đỏ đối với người khác thì quý hiếm thật đấy nhưng đối với Tô Nhuyễn Nhuyễn mà nói thì lại là thứ muốn mua bao nhiêu chẳng được nên cô chẳng dại gì mà vì mấy quả táo tàu mà lại đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm cả.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa mới đứng yên thì đã nghe thấy tiếng bước chân đang dần tiến về phía mình.
Mặt đất trong núi nếu không phải là cỏ dại thì cũng là cành khô lá rụng cả thôi.
Trừ khi là có khinh công chứ không là cho dù có cẩn thận đến mấy đi chăng nữa thì khi đi trên đó cũng sẽ phát ra tiếng động mà thôi.
Sau khi nghe thấy tiếng động thì Tô Nhuyễn Nhuyễn đã lập tức nhìn về phía nguồn phát ra tiếng động ngay.
Thì thấy Lý Lan Phương đang rón rén bước tới và sự quay đầu đột ngột của cô lại khiến cho Lý Lan Phương phải giật mình khiếp vía một phen.
Nhìn thấy Lý Lan Phương thì Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào cả.
Đã mấy ngày trôi qua rồi mà Lý Lan Phương vẫn cứ im hơi lặng tiếng nên Tô Nhuyễn Nhuyễn còn tưởng rằng Lý Lan Phương thật sự đã không còn ý định ra tay nữa rồi cơ đấy.
Lại không ngờ rằng cô ta lại có thể nhẫn nhịn được đến mức này.
Nếu Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng giống như chị Ngưu mà buông lỏng cảnh giác đi thì e rằng hôm nay đã bị Lý Lan Phương hãm hại thành công rồi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn chằm chằm vào Lý Lan Phương và lúc mở lời giọng nói chẳng mang theo lấy một chút cảm xúc nào cả.
“Cô lén lút rình rập định làm gì thế hả?”
Lý Lan Phương hếch cổ ngẩng đầu lên:
“Ai lén lút rình rập cái gì chứ?
Cô có biết nói chuyện không thế hả?
Ngọn núi này là của bộ đội chứ đâu phải là của một mình cô đâu mà cô đứng được ở đây còn tôi thì lại chẳng được bước tới chắc?”
“Được chứ!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa nói vừa định bước sang một bên để đi chỗ khác.
Vẫn chưa đi được mấy bước thì Lý Lan Phương đã rảo bước chạy tới và đưa tay ra định lôi kéo lấy Tô Nhuyễn Nhuyễn, trong miệng thì cứ luôn miệng kêu gào.
“Tô Nhuyễn Nhuyễn à, cô làm thế là ý gì hả?
Tôi đâu phải là rắn rết mãnh thú gì đâu mà sao tôi vừa mới bước tới là cô đã muốn bỏ đi thế hả?
Cho dù trước đây giữa chúng ta có chút hiểu lầm gì đó thì đó cũng là chuyện của ngày xưa rồi, bây giờ tôi xin lỗi cô một tiếng và sau này chúng ta còn phải cùng chung sống trong một khu đại viện nữa nên đừng có tính toán chi li mãi thế có được không hả?”
Trong miệng Lý Lan Phương thì nói như vậy thật đấy nhưng ánh mắt và hành động của cô ta thì lại hoàn toàn không phải là như thế chút nào cả.
Cô ta đưa hai tay ra và còn c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm nữa, trong mắt thì lấp lánh thứ ánh sáng đầy hưng phấn và độc ác lạ thường.
Đến lúc này rồi thì Tô Nhuyễn Nhuyễn còn có gì mà không hiểu nữa chứ, cái điệu bộ này của Lý Lan Phương rõ ràng là đang muốn đẩy cô ngã đây mà.
Trên mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn bỗng chốc nở một nụ cười và đồng thời cũng giơ tay ra định nắm lấy tay của Lý Lan Phương.
Vì thời tiết ngày càng lạnh hơn và Tô Nhuyễn Nhuyễn lại đang m.a.n.g t.h.a.i nên quần áo cô mặc đều khá là rộng rãi và tay áo cũng rất dài nên một nửa bàn tay đều giấu kín trong tay áo rồi.
Lúc này Lý Lan Phương thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn thật sự đã đứng yên tại chỗ không đi nữa thì hoàn toàn chìm đắm trong sự hưng phấn tột độ nên cô ta chẳng thèm nhìn vào đôi bàn tay của Tô Nhuyễn Nhuyễn lấy một lần mà ngược lại còn định đi nắm lấy tay của Tô Nhuyễn Nhuyễn nữa cơ đấy.
Ngay khi bàn tay của hai người vừa chạm vào nhau thì không đợi cho Lý Lan Phương kịp dùng lực để đẩy Tô Nhuyễn Nhuyễn đi thì cô ta bỗng cảm thấy toàn thân tê rần đi và cả người run rẩy co giật không ngừng.
Nhưng chỉ trong chốc lát thì người đã trực tiếp ngã lăn ra mặt đất và không ngừng trợn trắng mắt lên, trong miệng thì còn đang sùi bọt mép nữa.
“Á!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn kêu lên một tiếng kinh hãi và liên tục lùi về phía sau.
Phía bên kia vốn dĩ vẫn đang tranh giành nhau hái táo tàu thì giờ đều đồng loạt quay đầu nhìn lại và mồm năm miệng mười hỏi han dồn dập.
“Làm sao thế?
Làm sao thế?
Chuyện gì thế này?”
“Em Nhuyễn à, sao Lý Lan Phương lại nằm lăn ra đất thế kia?”
Trên mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn tràn đầy vẻ kinh hoàng và luống cuống lạ thường, cô nhìn mọi người bằng ánh mắt đầy vô tội:
“Em cũng chẳng biết nữa ạ!
Cô ta vừa mới bước tới đây và bảo là muốn xin lỗi em, nói là cùng chung sống trong một khu đại viện nên hãy bắt tay làm hòa thì tốt hơn.”
Em cũng thấy cô ta nói cũng có lý nên cũng đã đưa tay ra rồi.
Nhưng em vẫn còn chưa chạm vào tay cô ta đâu thì cô ta đã đột ngột toàn thân co giật rồi cứ thế trợn trắng mắt lên và miệng thì còn sùi cả bọt mép ra nữa rồi sau đó người cứ thế ngã lăn ra đất luôn.
Chuyện này...
Em cũng chẳng biết là cô ta bị làm sao nữa rồi!”
Nói đến đây giọng nói của Tô Nhuyễn Nhuyễn đã bắt đầu run rẩy cả lên rồi.
Tất cả những người có mặt ở đây chẳng có lấy một ai nghi ngờ gì về tính chân thực trong lời nói của Tô Nhuyễn Nhuyễn cả.
Vừa rồi tuy họ bận hái táo tàu nên không quá chú ý tới phía bên Tô Nhuyễn Nhuyễn và Lý Lan Phương cho lắm nhưng cũng đâu có phải là hoàn toàn không nhìn thấy gì đâu.
Vì khoảng cách cũng chẳng phải là xa lắm nên ngay cả cuộc đối thoại của hai người họ thì cũng có người đã nghe được đến bảy tám phần rồi nên biết rõ là Tô Nhuyễn Nhuyễn không hề nói dối chút nào cả.
Chị Ngưu là người đầu tiên lên tiếng an ủi Tô Nhuyễn Nhuyễn.
“Em Nhuyễn à, em đừng có lo lắng quá, chuyện này chẳng có liên quan gì đến em cả đâu, biết đâu là do cô ta có bệnh tật gì đó đột ngột tái phát thì sao.”
Lời nói này của chị Ngưu như thể đã cung cấp một hướng tư duy mới cho tất cả mọi người vậy và ngay lập tức đã có người tán thành với ý kiến của chị Ngưu ngay.
“Phát bệnh sao?
Nói mới nhớ nha, cái điệu bộ này nhìn sao mà giống bệnh động kinh thế nhỉ?”
“Chị nói thế em cũng thấy giống thật đấy ạ!”
“Trước đây ở đội sản xuất của chúng tôi cũng có một người bị bệnh động kinh đấy, mỗi khi phát bệnh là y hệt như thế này luôn.
Nhìn mà thấy khiếp hãi lắm luôn ấy.”
“Bệnh động kinh mà phát tác thì sẽ hay c.ắ.n vào lưỡi lắm đấy, có cần phải lấy cái que gì đó nhét vào miệng cô ta không nhỉ?”
Mọi người đang mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao thì Lý Phượng Kiều vốn vẫn luôn trong trạng thái ngây người ra cuối cùng cũng đã định thần lại được.
“Nhét cái gì mà nhét hả?
Em gái tôi không hề bị bệnh động kinh gì cả!”
Lý Phượng Kiều vừa nói vừa ba chân bốn cẳng chạy về phía Lý Lan Phương ngay.
Những người khác thấy thế thì cũng liền đi theo sau ngay.
Trương Xảo Cầm ghé đầu nhìn Lý Lan Phương đang nằm trên đất:
“Phượng Kiều à, không phải tôi nói gì đâu nhé nhưng cái điệu bộ này của em gái cô nhìn đúng là giống bệnh động kinh thật đấy, hay là cứ đưa tới bệnh viện quân y để kiểm tra một chút đi, bác sĩ ở đó giỏi lắm đấy.
Thật sự nếu là bệnh động kinh thì biết đâu lại có thể chữa khỏi được thì sao.”
Trương Xảo Cầm vừa mới dứt lời thì ngay lập tức đã có người bên cạnh tiếp lời ngay.
“Đó là bệnh động kinh cơ mà, làm sao mà chữa khỏi cho được cơ chứ, tôi nghe nói là căn bản chẳng chữa khỏi được đâu và còn di truyền lại cho con cái sau này nữa cơ đấy!”
“Lý Lan Phương này sắp kết hôn rồi mà giờ lại phát bệnh thế này thì liệu phía nhà trai người ta biết chuyện thì có hối hận mà hủy hôn không nhỉ?”
“Thật sự nếu bị hủy hôn thì sau này còn gả cho ai được nữa chứ?”
Lý Phượng Kiều nghe thấy những lời bàn tán xôn xao của mọi người thì trái tim cô ta cũng dần dần chìm xuống đáy vực sâu thẳm.
