Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 98
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:17
“Mẹ Tô càng nói càng hăng, càng nói càng phấn khích.”
Triệu Mạn Mạn rất muốn phản bác nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Tô Thành Tài vẫn luôn im lặng nãy giờ, lúc này giống như bừng tỉnh khỏi cơn mơ vậy, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.
“Mạn...
Mạn Mạn, những gì mẹ tôi nói đều là giả phải không?
Tôi không tin cô lại là hạng người như vậy."
Mẹ Tô kéo nhẹ Tô Thành Tài một cái:
“Con trai à, con đừng có bị cái khuôn mặt này của cô ta lừa, cô ta chẳng phải hạng tốt lành gì đâu, mẹ đây cũng là phụ nữ, sao mà nhìn không chuẩn cho được?"
Tô Thành Tài vậy mà lại gạt phắt tay mẹ Tô ra:
“Không!
Con không tin."
Biểu cảm trên mặt Tô Thành Tài phức tạp vô cùng, cũng chẳng biết rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu, lại qua một hồi lâu sau anh ta mới chậm rãi mở lời:
“Mạn Mạn, cho dù cô thực sự là hạng người như vậy thì cũng chẳng sao cả.
Những chuyện trước đây cứ để nó trôi qua đi, tôi sẽ không ghét bỏ cô đâu, chỉ cần cô gả cho tôi, tôi vẫn sẽ đối xử tốt với cô."
“Con trai!"
Mẹ Tô hét toáng lên, thế nào cũng không bằng lòng chấp nhận kết quả này.
Bà ta đã nói đến nước này rồi mà con trai vậy mà vẫn còn muốn cưới cái con bé Triệu Mạn Mạn này.
Rõ ràng cũng chưa gặp nhau mấy lần, chẳng lẽ là bị Triệu Mạn Mạn hạ bùa mê thu-ốc lú rồi sao?
Mấy người bọn họ đứng ở ngoài nói chuyện, giọng lại khá lớn, rất nhanh hàng xóm láng giềng xung quanh đều từ trong nhà đi ra, nhao nhao tò mò vây quanh lại.
Những lúc như thế này sao có thể thiếu được Ngưu Quế Phương chứ?
Ngưu Quế Phương ở gần nhất nên tới nhanh nhất, những lời vừa nãy cũng nghe thấy rõ mười mươi.
Sau khi quét mắt nhìn một lượt, Ngưu Quế Phương mỉm cười mở lời:
“Giữa ban ngày ban mặt thế này, ở ngoài này làm loạn cái gì thế?"
Mẹ Tô ở đây được hai ngày rồi, cũng biết Ngưu Quế Phương và Tô Nhuyễn Nhuyễn quan hệ tốt, lúc này nghe thấy lời của Ngưu Quế Phương sắc mặt càng thêm khó coi.
Trong mắt mẹ Tô, bị Ngưu Quế Phương xem náo nhiệt cũng chẳng khác gì bị Tô Nhuyễn Nhuyễn xem náo nhiệt cả.
Vì vậy chỉ hừ lạnh một tiếng chứ không có ý định lên tiếng.
Ngược lại là Triệu Mạn Mạn, mắt thấy người xung quanh ngày càng nhiều, mọi người lại đều xì xào bàn tán hỏi han xem có chuyện gì, cũng dần dần bình tĩnh lại.
Cô ta ở trong đại viện cũng được mấy tháng rồi, với những hàng xóm láng giềng xung quanh này ít nhiều cũng có chút giao tình.
Cô ta là hạng người như thế nào thì đương nhiên hàng xóm láng giềng là người rõ nhất.
Mẹ Tô là một người mới tới đại viện chưa được hai ngày vậy mà lại nói cô ta một cách khẳng định như vậy, nếu bảo không có người xúi giục thì Triệu Mạn Mạn thế nào cũng không tin.
Triệu Mạn Mạn hít sâu một hơi, vừa mở miệng đã là đầy sự tủi thân:
“Các chị ơi, em làm bảo mẫu ở đây cũng được mấy tháng rồi, ngày thường tư cách con người của em như thế nào tin rằng các chị đều biết rõ.
Nhưng mà bác gái này vừa mới tới, không phân biệt xanh đỏ đen trắng đã bắt đầu mắng nhiếc em, lời lẽ nói ra vô cùng khó nghe, em còn chẳng dám nói ra miệng nữa.
Em thực sự không hiểu nổi, em trước đây đến gặp còn chưa từng gặp qua bà ấy, tại sao bà ấy lại nói em như vậy?"
Mọi người nghe thấy lời này của Triệu Mạn Mạn đồng loạt nhìn sang mẹ Tô.
Mẹ Tô mới tới hai ngày, tuy không mấy khi ra khỏi cửa nhưng trong đại viện cơ bản không có người lạ, chỉ cần nghĩ một chút là đoán ra được thân phận của bà ta.
“Đây hình như là mẹ đẻ của vợ đại đội trưởng Phó mà, chẳng phải là tới thăm con gái với cháu ngoại sao?
Không ở yên trong nhà cho tốt lại chạy tới cửa nhà người ta mắng người là thế nào?"
“Đúng đấy chứ!
Vợ chồng đại đội trưởng Phó ngày thường trông hiền lành hòa nhã lắm mà, đặc biệt là Tô Nhuyễn Nhuyễn, gặp người là cười, nói chuyện cũng dễ nghe, sao mẹ đẻ lại là cái hạng người như thế này?"
“Nói đi cũng phải nói lại đúng là kỳ lạ thật, bà già này với Triệu Mạn Mạn lại không quen biết, vì sao lại mắng người?
Chẳng lẽ là con gái bà ta xúi giục?"
“Chắc không phải đâu chứ?
Cũng đâu thấy Triệu Mạn Mạn với vợ đại đội trưởng Phó có mâu thuẫn gì đâu!"
“Biết người biết mặt không biết lòng, biết đâu người ta sớm đã nhìn Triệu Mạn Mạn không thuận mắt rồi, chỉ là trước đây ngại thể diện không tiện mở miệng, bây giờ để mẹ đẻ ra mặt thay cho mình đấy!"
“Thật đáng thương cho Triệu Mạn Mạn, một mình tới đại viện làm bảo mẫu, ngày ngày hầu hạ người già hầu hạ trẻ nhỏ bận bịu túi bụi, làm bao nhiêu việc đã đành lại còn bị người ta chặn cửa nhà mà mắng, cha mẹ không ở bên cạnh nên chỉ có thể chịu người ta bắt nạt thôi."
“Không được bắt nạt người ta như vậy, để vợ đại đội trưởng Phó ra đây nói cho rõ ràng chuyện này đi."
Mọi người xì xào bàn tán nói qua nói lại, mắt thấy sắp sửa đi tới nhà họ Phó đến nơi rồi.
Mẹ Tô ngây ngô nhìn cảnh tượng này, thế nào cũng không ngờ tới sự việc vậy mà lại chuyển biến theo hướng này.
Nhưng rất nhanh sau đó mẹ Tô lại cười lên.
Những người này đi tìm Tô Nhuyễn Nhuyễn gây rắc rối thì tốt quá còn gì!
Cái con ranh con Tô Nhuyễn Nhuyễn này kể từ sau khi gả cho Phó Văn Cảnh là lông cánh cứng rồi, cũng không nghe lời bà ta nữa rồi, hôm nay nhân chuyện này vừa hay có thể dạy dỗ nó một trận t.ử tế, để nó nhớ đời.
Trong lòng nghĩ như vậy nên mẹ Tô không những không có ý định giải thích mà còn mặc nhiên thừa nhận cách nói của mọi người.
Triệu Mạn Mạn nhìn thấy mọi người muốn ra mặt cho cô ta, đi tìm Tô Nhuyễn Nhuyễn đòi lại công bằng, trong mắt cũng xẹt qua một tia đắc ý.
Tuy vừa nãy bị mắng vô cùng khó nghe nhưng xét theo tình hình hiện tại thì kết quả vẫn vô cùng tốt đẹp.
Một nhóm người lòng dạ mỗi người một kiểu, vẫn chưa đợi bọn họ đi tới trước cửa nhà họ Phó thì đã thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh từ cổng lớn đi ra ngoài rồi, phía sau bọn họ không xa còn có Ngưu Quế Phương đi cùng.
Lúc mọi người kéo chủ đề lên người Tô Nhuyễn Nhuyễn thì Ngưu Quế Phương đã nhận ra điều không ổn rồi, thấy không có ai chú ý tới mình bèn rảo bước nhanh tới nhà họ Phó, nói lại tình hình bên ngoài cho họ biết, lúc này mới cùng Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh đi ra khỏi cửa trước khi mọi người tìm tới tận cửa.
Mọi người vừa nhìn thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức xì xào bàn tán hỏi han liên tục.
“Đồng chí Tô, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
“Đúng đấy!
Vì sao mẹ đẻ của cô lại chạy tới cửa nhà người ta, chỉ vào mũi người ta mà mắng nhiếc, người ta là một cô gái nhỏ chưa kết hôn, bị mẹ cô mắng cho một trận như vậy thì sau này còn gả cho ai được nữa?"
“Tôi ở trong đại viện bao nhiêu năm nay rồi chưa từng gặp phải chuyện như thế này bao giờ, sao cô vừa tới là chuyện này cứ hết chuyện nọ tới chuyện kia thế hả?"
“Ngày thường thấy cô cũng văn tĩnh lắm mà, cũng chẳng mấy khi ra khỏi cửa, không ngờ là tâm địa xấu xa, quân tẩu chúng ta không được phép như vậy đâu đấy."
Nếu là người khác bị bao nhiêu người vây công như vậy thì chẳng biết đã hoảng loạn đến mức nào rồi.
Nhưng trên mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn biểu cảm không hề có chút thay đổi nào, cả người trấn tĩnh tự nhiên, ánh mắt không né tránh nhìn thẳng vào mọi người.
“Tôi biết mọi người đều là những người nhiệt tình, không nỡ nhìn người khác bị bắt nạt.
Nhưng trước khi ra mặt cho người khác thì vẫn nên tìm hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện thì tốt hơn."
Chương 137 Để con trai chị đi làm lãnh đạo đi
Ngưu Quế Phương lúc này cũng đứng ra:
“Tôi ở ngay đối diện nhà họ Lý, lúc bọn họ nói chuyện vừa nãy tôi đang ở trong sân, vừa hay nghe thấy hết sạch sành sanh rồi.
Chuyện này chẳng liên quan gì tới Nhuyễn Nhuyễn cả, chính là em trai của Nhuyễn Nhuyễn nhìn trúng Triệu Mạn Mạn, muốn cùng Triệu Mạn Mạn tìm hiểu đối tượng, Triệu Mạn Mạn không đồng ý, nói em trai Nhuyễn Nhuyễn nếu còn không đi là cô ta sẽ kiện tội lưu manh, mẹ của Nhuyễn Nhuyễn vừa nghe thấy lời này là cuống lên ngay, lúc này mới ăn nói thiếu suy nghĩ chỉ vào Triệu Mạn Mạn mà mắng nhiếc thôi."
Ngưu Quế Phương nói những lời này vô cùng có lý có cứ, cộng thêm việc bà ấy ở trong đại viện quân đội bao nhiêu năm nay rồi, tư cách con người và uy tín cũng là điều mà ai nấy đều thấy rõ.
Nghe bà ấy giải thích như vậy mọi người cũng tin đến phân nửa rồi.
Tuy nhiên vẫn có những người không mấy tin tưởng, quay đầu lại nhìn sang Triệu Mạn Mạn:
“Mạn Mạn, có phải như vậy không?"
Tuy Triệu Mạn Mạn rất muốn nói không phải nhưng cô ta cũng biết không thể nói như vậy được.
Bây giờ cô ta đang là bên yếu thế, mọi người vẫn còn có thể đứng về phía cô ta.
Một khi cô ta nói dối bị vạch trần thì sẽ không còn ai đứng ra nói giúp cô ta nữa.
Trong lòng Triệu Mạn Mạn hận đến mức nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn chỉ có thể gật đầu:
“Vâng, nhưng mà —"
Triệu Mạn Mạn còn muốn nói thêm vài câu nữa nhưng mọi người lại không cho cô ta cơ hội đó.
Có những người quan hệ tốt với Ngưu Quế Phương, đứng về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn bèn trực tiếp mở lời.
“Tôi đã bảo mà Nhuyễn Nhuyễn chắc chắn không phải hạng người kén cá chọn canh đó đâu, hóa ra là một hiểu lầm thôi mà, chuyện này thực sự không liên quan gì tới Nhuyễn Nhuyễn cả."
Có người đứng về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn thì cũng có người đứng về phía bên kia.
“Lời cũng không thể nói hoàn toàn như vậy được, chẳng phải là em trai của Nhuyễn Nhuyễn tìm chuyện trước sao?"
Ngưu Quế Phương trợn mắt nhìn sang người vừa nói:
“Nhuyễn Nhuyễn là Nhuyễn Nhuyễn, em trai nó là em trai nó.
Em trai nó lớn nhường này rồi chẳng lẽ Nhuyễn Nhuyễn còn có thể lúc nào cũng dắt nó theo bên cạnh mình được sao?"
“Hình như cũng đúng là như vậy thật.
Cậu thanh niên này cũng chỉ là muốn cùng Triệu Mạn Mạn tìm hiểu đối tượng thôi mà, đã quang minh chính đại nói ra suy nghĩ của mình rồi.
Triệu Mạn Mạn cô không đồng ý thì thôi chứ can gì mà còn phải nói người ta lưu manh?"
“Đúng đấy chứ, lưu manh là cái chuyện có thể tùy tiện nói ra được sao?
Không khéo là còn phải ăn kẹo đồng đấy chứ chẳng chơi."
“Triệu Mạn Mạn sắp sửa đưa con trai người ta đi ăn kẹo đồng rồi, mẹ ruột người ta đứng bên cạnh nghe thấy thế thì làm sao mà chẳng giận cho được?"
“Tôi mà thế chắc tôi không chỉ giận đâu, tôi còn phải xông lên mà đ-ánh người nữa ấy chứ.
Mẹ ruột người ta cũng chỉ mới mắng vài câu thôi mà, cái này có là gì đâu chứ?"
“Mạn Mạn à, không phải chị nói em đâu, em xem em cũng lớn nhường này rồi, nói năng cũng phải động não một chút chứ, lưu manh cái chuyện như vậy sao có thể mở miệng là nói ra được ngay thế hả?"
Chỉ trong vòng vài câu nói ngắn ngủi, người bị lên án đã từ Tô Nhuyễn Nhuyễn chuyển sang thành Triệu Mạn Mạn rồi.
Triệu Mạn Mạn cũng không ngờ tới việc những người này vừa nãy còn đang nói lỗi lầm của Tô Nhuyễn Nhuyễn vậy mà chớp mắt một cái đã quay sang nói cô ta rồi.
Đây chẳng phải là mấy cái hạng cỏ đầu tường sao?
Triệu Mạn Mạn càng nghĩ càng giận nhưng cô ta cũng biết không thể đối đầu với bao nhiêu người như vậy được, chỉ có thể nén cơn giận trong lòng xuống, gượng ép nặn ra một nụ cười:
“Các chị nói đúng ạ, chuyện này là do em chưa suy nghĩ thấu đáo, em cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện như thế này nên thuận miệng nói ra thôi, lần sau chắc chắn sẽ không thế nữa đâu ạ......"
Tô Thành Tài vẫn luôn im lặng nãy giờ đột nhiên đôi mắt sáng bừng lên:
“Mạn Mạn, tôi biết ngay là cô chắc chắn không phải hạng người như vậy mà!
Nếu vừa nãy đều là hiểu lầm cả, bây giờ đều đã nói rõ ràng rồi vậy thì cô có thể cùng tôi tìm hiểu đối tượng được không?
Kết hôn với tôi đi, tôi chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô mà."
Tô Thành Tài nói một cách đầy nghiêm túc nhưng mọi người lại đều giống như nhìn kẻ ngốc mà nhìn sang anh ta.
Chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là do anh ta mà làm loạn lên cả.
Sao anh ta lại chẳng có chút tự trọng nào thế hả?
Đến lúc này rồi vậy mà vẫn còn nghĩ tới chuyện cùng Triệu Mạn Mạn tìm hiểu đối tượng.
