Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 99

Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:17

“Triệu Mạn Mạn lạnh lùng nhìn Tô Thành Tài, vào giây phút này cô ta thậm chí còn có ý định g-iết ch-ết anh ta luôn rồi.”

Nhưng ở đây có bao nhiêu người đang nhìn nên Triệu Mạn Mạn chỉ có thể nén sự bực bội trong lòng xuống, cố gắng nói một cách bình tĩnh nhất:

“Thật xin lỗi, tôi không bằng lòng cùng anh tìm hiểu đối tượng."

“Vì sao chứ?"

Tô Thành Tài mặt đầy vẻ không hiểu nhìn Triệu Mạn Mạn:

“Là tôi có chỗ nào không tốt sao?"

Triệu Mạn Mạn suýt chút nữa thì bật cười vì tức giận.

Lại còn chỗ nào không tốt nữa?

Trong mắt cô ta thì Tô Thành Tài chẳng có chỗ nào tốt cả.

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy nhưng Triệu Mạn Mạn cũng biết lời này mà nói ra thì sẽ có phần cay nghiệt, vì vậy cô ta chỉ nói:

“Hiện tại tôi vẫn chưa muốn lấy chồng, chỉ muốn làm lụng cho tốt để kiếm thêm chút tiền để giảm bớt gánh nặng cho gia đình thôi.

Còn chuyện lấy chồng thì để sau này hãy nói.

Hơn nữa nhà anh xa lắm, tôi cũng không nỡ bỏ lại bố mẹ mà lấy chồng xa như vậy đâu.

Chúng ta không hợp nhau."

Triệu Mạn Mạn vốn tưởng rằng cô ta nói như vậy thì những người bên cạnh sẽ phụ họa theo cô ta.

Không ngờ rằng một nhóm quân tẩu này lại chẳng có lấy một người đứng ra nói giúp cô ta cả.

“Mạn Mạn à, không phải chị nói em đâu, xa một chút thì có làm sao chứ?"

“Đúng đấy chứ, xa hơn nữa liệu có xa bằng bọn chị không?

Em xem những người bọn chị ở đây này, có ai là không phải lặn lội đường xa tới đây đâu chứ?"

“Khoảng cách căn bản không phải là vấn đề gì cả, chỉ cần hai vợ chồng ở bên nhau thì cho dù cách nhà bao xa đi chăng nữa cũng đều có thể sống tốt được hết."

Triệu Mạn Mạn:

“......"

Chỉ nhìn biểu cảm của Triệu Mạn Mạn thôi là Tô Nhuyễn Nhuyễn biết cô ta chắc chắn bị tức cho không hề nhẹ rồi.

Tô Thành Tài là người vui mừng nhất trong số tất cả mọi người, anh ta nhìn Triệu Mạn Mạn một cách đầy mong đợi:

“Mạn Mạn cô nghe xem, mọi người đều nói như vậy thì chắc chắn là không sai đâu!

Các chị đều là những người từng trải qua rồi nên ngày tháng chẳng phải sống rất tốt đó sao?

Sao đến lượt hai đứa mình lại không được chứ?"

Triệu Mạn Mạn nhịn không nổi nữa bèn lạnh mặt xuống:

“Các chị gả đều là quân quan, người nào mà chẳng có mấy chục đồng tiền lương một tháng, có tiền có phiếu thì ngày tháng mới sống tốt được chứ anh có không?"

“Tôi —"

Tô Thành Tài bị hỏi cho cứng họng nhưng rất nhanh sau đó đã trưng ra một vẻ mặt đầy giận dữ nhìn Triệu Mạn Mạn:

“Mạn Mạn, tôi thực sự không ngờ tới việc cô vậy mà lại có cái suy nghĩ như vậy, tôi tưởng rằng hai đứa mình ở bên nhau là có thể sống tốt rồi không ngờ cô lại coi trọng tiền bạc và phiếu như vậy.

Nếu mà ngày đó tôi tham gia quân ngũ thì bây giờ chắc chắn cũng có thể nhận mấy chục đồng tiền lương rồi nhưng nếu là như vậy thì tôi ước chừng sẽ không cưới cô đâu."

Ý tứ trong lời nói là Triệu Mạn Mạn không xứng với một người ưu tú như anh ta.

Cũng chỉ có anh ta tay trắng như bây giờ mới cưới Triệu Mạn Mạn thôi.

Ngay cả Tô Nhuyễn Nhuyễn sau khi nghe thấy những lời này của Tô Thành Tài cũng vô cùng kinh ngạc.

Cô thực sự không hiểu nổi vì sao Tô Thành Tài lại có thể thốt ra những lời như vậy một cách đầy nghiêm túc như thế.

Những quân tẩu khác cũng có suy nghĩ tương tự, ánh mắt nhìn sang Tô Thành Tài chẳng khác gì nhìn một kẻ ngốc vậy.

Chỉ có mẹ Tô là kiêu ngạo hếch cằm lên:

“Con trai tôi nói đúng đấy, nó chẳng qua là không tham gia quân ngũ không đi lính thôi chứ không thì bây giờ chắc chắn cũng là một lãnh đạo lớn rồi.

Con trai tôi mà thực sự làm lãnh đạo lớn thì có khối cô gái tốt xếp hàng chờ gả cho con trai tôi ấy chứ còn đến lượt mày sao?"

Triệu Mạn Mạn cười lạnh:

“Vậy thì bà để con trai bà đi làm lãnh đạo đi!

Đến lúc đó tôi cũng sẽ khóc lóc gào thét mà đòi gả cho anh ta."

Chương 138 Mua vé về nhà

Dù cho Tô Thành Tài có giỏi giả ngốc đến đâu đi chăng nữa thì đến lúc này cũng không thể giả vờ thêm được nữa rồi.

Anh ta giận dữ lườm Triệu Mạn Mạn một cái:

“Triệu Mạn Mạn, cô đã nói những lời tuyệt tình đến mức này thì sau này cô đừng có mà hối hận đấy."

Nói xong Tô Thành Tài xoay người rảo bước nhanh về phía nhà họ Phó, bóng dáng rất nhanh biến mất sau cánh cửa.

Mẹ Tô hằn học lườm Triệu Mạn Mạn một cái:

“Cái con ranh con không biết điều này, sau này có lúc mày phải khóc thôi."

Dứt lời bà ta cũng chạy theo luôn.

Chính chủ đều đã chạy mất rồi nên những người này ở lại đây cũng chẳng còn náo nhiệt gì để xem nữa.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng không định nán lại đây thêm nữa, nói với Ngưu Quế Phương hai câu rồi định về nhà luôn.

Tuy nhiên đúng vào lúc này Triệu Mạn Mạn đi tới phía cô.

“Chị Nhuyễn Nhuyễn, chị cũng muốn em gả cho em trai chị sao?"

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn sang Triệu Mạn Mạn, theo bản năng nhướng mày một cái:

“Tôi không có bất kỳ suy nghĩ gì cả.

Cô có muốn gả cho nó hay không thì đó là chuyện của cô chẳng liên quan gì tới tôi cả."

Triệu Mạn Mạn biểu cảm có chút ngạc nhiên, dường như không ngờ Tô Nhuyễn Nhuyễn lại nói như vậy.

Cô ta c.ắ.n nhẹ môi dưới:

“Nhưng mà......

đó chẳng phải là em trai chị sao?"

“Đúng thế!

Nhưng tôi cũng chỉ là chị nó thôi chứ đâu phải là mẹ nó đâu, nó có kết hôn hay không, kết hôn với ai thì liên quan gì tới một người chị đã đi lấy chồng như tôi chứ?

Chuyện này là chuyện mà mẹ nó mới nên quản thôi."

“Nhưng mà —"

Triệu Mạn Mạn còn muốn nói thêm gì đó nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn lại không muốn nghe nữa rồi.

“Con của tôi vẫn còn đang ở trong nhà, tôi phải về chăm sóc chúng nó rồi nên không nói chuyện với cô nữa đâu."

Tô Nhuyễn Nhuyễn nói xong bèn xoay người đi luôn.

Phó Văn Cảnh ở bên cạnh vội vàng đi theo, hai người cùng nhau quay về sân nhà mình.

Người trong cuộc đều đã đi rồi nên cũng chẳng còn náo nhiệt gì để xem nữa, mọi người tự nhiên cũng giải tán luôn.

Chẳng mấy chốc sự ồn ào và náo nhiệt ban nãy đều biến mất sạch sành sanh, chỉ còn lại một mình Triệu Mạn Mạn đứng đó với vẻ mặt đầy âm u nhìn về phía nhà họ Phó.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa mới quay về tới nhà đã nghe thấy tiếng mẹ Tô đang an ủi Tô Thành Tài.

“Con trai à, con đừng có buồn, cô ta không bằng lòng gả cho con thì đó là tổn thất của cô ta thôi, cứ dựa vào cái điều kiện này của con thì muốn kết hôn cái hạng gái tốt chẳng phải là tùy con chọn sao?"

Nghe thấy lời này của mẹ Tô, Tô Nhuyễn Nhuyễn trực tiếp cười lạnh thành tiếng.

Từng thấy hạng người tự tin rồi nhưng chưa từng thấy hạng người tự tin đến mức này bao giờ.

Không.

Nói một cách chính xác thì đây chắc hẳn là sự tự phụ một cách mù quáng rồi.

Tự tin tuy là một chuyện tốt nhưng tự tin đến mức này thì cũng thật khiến người ta không thể hiểu nổi.

Ít nhất là Tô Nhuyễn Nhuyễn thực sự không hiểu nổi vì sao mẹ Tô lại có thể nói ra những lời như vậy một cách đầy lý lẽ như thế.

Tô Nhuyễn Nhuyễn còn tưởng rằng đây đã là chuyện vô lý nhất ngày hôm nay rồi.

Hoàn toàn không ngờ tới việc chuyện vô lý hơn vẫn còn ở phía sau.

Rất nhanh sau đó giọng của Tô Thành Tài vang lên trong phòng.

“Mẹ, con muốn tham gia quân ngũ."

Chưa bàn đến việc mẹ Tô trong đó nghe thấy lời này sẽ có phản ứng gì, chỉ riêng việc Tô Nhuyễn Nhuyễn nghe thấy lời này xong đã thấy Tô Thành Tài chắc chắn là điên rồi.

Đi lính là cái chuyện dễ dàng như vậy sao?

Anh ta thực sự tưởng mình là thiên t.ử được chọn, chỉ cần tham gia quân ngũ là thực sự có thể làm một thủ lĩnh sao?

Thế mà mẹ Tô vậy mà lại thực sự tưởng là như vậy thật.

“Con trai à!

Tuy rằng mẹ cũng thấy là con mà đi lính thì làm một đại đội trưởng là chuyện dễ như trở bàn tay nhưng mà đi lính mệt lắm!

Mẹ không nỡ để con phải chịu cái khổ đó đâu.

Con xem Phó...... anh rể con kìa, ngày nào cũng dậy sớm như vậy, buổi sáng huấn luyện xong mới được về ăn cơm, buổi sáng phải huấn luyện, buổi chiều cũng phải huấn luyện, từ sáng đến tối đứng phơi dưới trời nắng to, người bị phơi cho đen nhẻm như than vậy.

Tuy rằng là kiếm được chút tiền đấy nhưng chút tiền này có là gì đâu chứ, mẹ thà không cần chút tiền này còn hơn là nhìn con đi chịu khổ chịu sở."

Có lẽ là sợ Tô Thành Tài không nghe lời khuyên nên mẹ Tô ngay sau đó lại nói tiếp:

“Con trai con giỏi giang như vậy thì làm cái gì mà chẳng nổi danh được chứ?

Sao cứ nhất định phải đi lính thế hả!

Chúng ta làm cái khác cũng được mà!

Đợi quay về là chúng ta tìm một công việc chính thức, con làm lụng cho tốt thì làm một lãnh đạo nhỏ chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?"

“Làm cái lãnh đạo nhỏ gì chứ, con mà làm thì chắc chắn phải làm lãnh đạo lớn cơ."

“Đúng đúng mẹ tin con mà, con chắc chắn có thể làm lãnh đạo lớn!"

“Mẹ, vậy mẹ nói xem con tìm hạng công việc gì thì tốt hơn?"

“Mẹ nghĩ xem nào......"

Nghe tới đây Tô Nhuyễn Nhuyễn không thể nghe thêm được nữa rồi, xoay người rảo bước nhanh vào phòng phía đông.

Lúc mới nghe thấy Tô Thành Tài nói muốn đi lính thì trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn thực sự có chút lo lắng.

Lo lắng Tô Thành Tài đến lúc đó khóc lóc gào thét đòi đi lính thì sẽ gây ra rắc rối cho Phó Văn Cảnh.

Đợi đến khi nghe thấy đoạn sau thì Tô Nhuyễn Nhuyễn đã hiểu ra rồi.

Tô Thành Tài không phải thực sự muốn đi lính, anh ta chỉ là dùng những lời như vậy để tìm lại thể diện cho bản thân mà thôi.

Nghĩ cũng đúng thôi.

Tuy điều kiện nhà họ Tô không ra làm sao nhưng Tô Thành Tài lại là người được nuông chiều mà lớn lên.

Ở nhà họ Tô thì Tô Thành Tài là hạng người hũ dầu đổ cũng chẳng thèm dựng dậy thì làm sao có thể chịu nổi cái khổ khi đi lính được chứ.

Thế mà Tô Thành Tài với mẹ Tô lại cứ đem cái chuyện đi lính này mà nói một cách như thật vậy khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn nhất thời không kịp phản ứng lại.

Quay trở lại phòng phía đông thì thấy bốn đứa trẻ đã tỉnh rồi.

Những đứa trẻ hơn ba tháng tuổi được nuôi cho b-éo mầm, đôi tay nhỏ bé tròn lẳn trắng trẻo mịn màng nhìn như những khúc ngó sen vậy.

Chúng vẫn chưa biết nô đùa, lúc thức thì chính là đạp chân khua tay một chút rồi gặm ngón tay thôi.

Động tác trông có phần vụng về nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Mặc dù đã nhìn thấy vô số lần rồi nhưng khi nhìn lại một lần nữa Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn theo bản năng mỉm cười, rảo bước nhanh tới bên cạnh giường lò.

Vương Mao Ni nhìn sang Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái:

“Bọn nó đều đã được b-ú sữa rồi, tã cũng thay rồi, từng đứa một đang rất tỉnh táo đây.

Chuyện bên ngoài thế nào rồi?"

Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười với Vương Mao Ni:

“Đều đã giải quyết xong hết rồi ạ."

Vương Mao Ni không có hỏi han kỹ lưỡng mà chỉ gật đầu một cái:

“Giải quyết xong là tốt rồi."

Trong miệng nói như vậy nhưng bà ấy lại nhìn sang Phó Văn Cảnh vừa mới bước vào:

“Mẹ đang nghĩ là về sớm một chút đây, anh bảy à, hai ngày này con đi xem vé xem sao, nếu mà được thì đặt vé sau hai hoặc ba ngày nữa nhé."

Tô Nhuyễn Nhuyễn có chút ngạc nhiên nhìn sang Vương Mao Ni:

“Mẹ à, chẳng phải vẫn còn vài ngày nữa sao ạ?

Sao tự nhiên lại quyết định về sớm như vậy thế ạ?"

Vương Mao Ni thở dài một tiếng:

“Ban đầu mẹ muốn sang đây xem xem là vì sợ hai đứa con bận rộn không xuể không chăm được con cái, bây giờ mẹ cũng xem rồi hai đứa đều chăm con rất tốt.

Có mẹ ở đây giúp hay không cũng đều như nhau cả thôi.

Chi bằng về sớm cho xong."

Tô Nhuyễn Nhuyễn tin rằng Vương Mao Ni nói lời thật lòng nhưng lại không phải là toàn bộ sự thật.

Vương Mao Ni đột nhiên quyết định quay về tuyệt đối có liên quan tới ba người nhà họ Tô.

Có ba người nhà họ Tô ở đây thì ngày tháng chẳng thể yên ổn được.

Lúc Vương Mao Ni quay về chắc chắn phải dẫn theo ba người nhà họ Tô này đi cùng, như vậy thì Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh cũng có thể yên ổn mà sống qua ngày rồi.

Nghĩ thông suốt được dụng ý của Vương Mao Ni nên trong lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy vô cùng phức tạp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Chiến Binh Thép Và Đóa Hoa Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 99: Chương 99 | MonkeyD