Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 127: Tôn Quốc Tường Kịp Bữa Đồ Nướng
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:40
Cả nhóm người đều chờ đợi Trương Kiến Chu và Vương Nguyên Thanh nướng đồ, hai người cảm thấy áp lực hơi lớn.
Rõ ràng mới nướng được mười mấy phút mà nhóm Hàn Sương cảm thấy như đã đợi lâu lắm rồi. Trương Kiến Chu và Vương Nguyên Thanh đem đợt đồ nướng đầu tiên nướng xong bỏ vào đĩa: “Tự mình quét nước sốt nhé, sốt cay ở bên trái, ngũ vị hương ở bên phải.”
Trương Kiến Chu không ăn ngay mà đem những xiên tươi mới đặt lên vỉ nướng lần nữa, để tránh lát nữa không kịp trở tay.
Hàn Sương thích ăn cay, đem sá sùng, ớt xanh, bạch tuộc đều quét ớt lên, chưa kịp ăn thì Tiểu Bảo đã kéo áo cô.
Hỏng rồi, quên mất nó. Cô đặt đĩa của mình xuống: “Tiểu Bảo con muốn ăn gì mẹ lấy cho?”
“Cái này, cái này, còn có cái này nữa…”
Hàn Sương cạn lời: “Con cứ nói là muốn ăn tất cả đi cho nhanh!”
“Đúng rồi ạ, sao con không nghĩ ra nhỉ, mẹ giúp con lấy mỗi thứ một ít nhé, sau đó rau thì quét sốt ngũ vị, thịt thì quét sốt cay.”
“Con thật đúng là biết sai bảo người khác đấy.”
“Hi hi!” Tiểu Bảo làm mặt quỷ nũng nịu, khiến mọi người đều bật cười.
Hàn Sương làm xong cho Tiểu Bảo, thấy nó tập trung ăn rồi, lại thấy của Đại Bảo sắp hết nên lấy thêm cho Đại Bảo một ít, Đại Bảo không ăn cay mấy nên Hàn Sương quét sốt ngũ vị hương cho thằng bé.
Lo xong cho hai đứa nhỏ, Hàn Sương mới bắt đầu ăn, còn Quân Bảo thì không phải Hàn Sương không quản, mà là bên cạnh thằng bé đã có bà Vương và Lỗ Tú Huệ vây quanh rồi.
Hàn Sương ăn sá sùng trước, sá sùng sau khi nướng lớp vỏ ngoài thơm giòn, bên trong tươi mềm, cảm giác độc đáo, càng ăn càng thấy thơm.
Đến cả bà Vương và Lỗ Tú Huệ là những người vốn sợ sá sùng, giờ đây cũng ăn ngon lành hơn bất cứ ai, đúng là bị “vả mặt” quá nhanh.
Trong lúc ăn, Hàn Sương cũng thỉnh thoảng đút cho Trương Kiến Chu, dù sao anh cũng là nhân lực chủ chốt của bữa nướng, không thể để anh bị đói được.
Ăn xong cảm thấy khát, Hàn Sương trực tiếp lấy nước ngọt Vương Nguyên Thanh mua ra uống, đồ nướng và nước ngọt đúng là cặp đôi hoàn hảo.
Ba anh em Đại Bảo vừa ăn vừa uống, Đại Bảo còn khá kiềm chế, mỗi lần chỉ uống một ngụm nhỏ.
Tiểu Bảo và Quân Bảo thì khác, tranh thủ lúc người lớn không chú ý là uống lấy uống để, chẳng mấy chốc đã uống đến mức nấc cụt.
Còn sợ Hàn Sương nhìn thấy sẽ mắng, cứ mỗi khi định nấc là lại bịt miệng quay người đi, dẫn đến tốc độ ăn đồ nướng đều chậm lại, đúng là lợi bất cập hại.
Đêm về nhiều người vẫn chưa ngủ, đang hóng mát ở bên ngoài, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm này.
“Nhà ai làm cái gì mà thơm thế không biết.” Một người hít sâu một hơi, muốn biết mùi vị tỏa ra từ hướng nào.
“Ôi cái mùi này làm tôi cảm thấy tối nay mình cứ như chưa ăn gì ấy.”
“Hình như là nhà Phó trung đoàn trưởng Trương, nhà anh ấy hôm nay hình như có khách đến…”
Tôn Quốc Tường buổi tối vừa hay có việc tìm Trương Kiến Chu, lúc đi ngang qua tình cờ bị người ta giữ lại hỏi: “Đồng chí Tôn, anh có ngửi thấy mùi gì không?”
Tôn Quốc Tường đành phải dừng bước, vốn dĩ anh còn muốn đi thật nhanh, anh thật sự không muốn lại bị hỏi sao vợ không sang đây.
Cũng may không phải chuyện đó, Tôn Quốc Tường ngửi kỹ một chút: “Thơm quá, giống mùi đồ nướng?”
“À đúng rồi, tôi đã bảo sao mà quen thế, nhưng lại không gọi được tên, trước đây căng tin chẳng phải cũng làm một lần sao, nhưng ngửi không thơm bằng cái này.” Một người vợ quân nhân vừa hay giúp việc ở căng tin, chị đã từng thấy một lần, chỉ là lâu quá rồi nên không nhớ rõ.
Tôn Quốc Tường tranh thủ lúc họ lại tán gẫu sôi nổi không chú ý đến mình liền lẻn đi mất.
Càng gần nhà Trương Kiến Chu mùi thơm càng nồng nặc, bước chân Tôn Quốc Tường ngày càng nhanh, tuy có chút ngại ngùng nhưng anh thật sự bị cái mùi này làm cho thèm thuồng quá rồi, may mà hôm nay anh cũng mang theo một ít trái cây đến nhà, có thể cứu vãn chút da mặt dày của mình.
Hàn Sương nghe thấy tiếng gõ cửa đi ra mở cửa nhìn một cái, đập vào mắt là khuôn mặt cười rạng rỡ của Tôn Quốc Tường.
“Em dâu, anh qua tìm lão Trương có việc.” Nói đoạn anh đưa đồ cho Hàn Sương.
“Đến là được rồi còn mang trái cây làm gì anh.”
“Đều là vợ anh chuẩn bị đấy, cô ấy biết mọi người mới đến nên bảo anh mang thêm ít trái cây cho Đại Bảo, Tiểu Bảo, đều là thứ thường thấy trên đảo thôi, chẳng đáng tiền gì.”
Hàn Sương vô tình nhìn thấy có hai quả dừa, mấy quả dứa còn có hai quả dưa gang.
Hàn Sương cũng không từ chối nữa: “Vừa hay chúng em đang ăn đồ nướng, anh cũng qua nếm thử đi, em mượn hoa dâng Phật đem dưa anh mang đến bổ ra, vừa hay ăn cùng đồ nướng cho đỡ ngấy.”
“Ừ ừ, được.”
Tôn Quốc Tường vui vẻ chạy đến trước mặt Trương Kiến Chu: “Lão Trương, tôi đến rồi đây.”
Thấy nhóm Vương Nguyên Thanh, anh cũng mỉm cười chào hỏi.
Trương Kiến Chu nghĩ đôi bên đều chưa quen biết nên giới thiệu: “Anh Vương, đây là anh em của tôi Tôn Quốc Tường cũng đang công tác ở đơn vị.”
“Chào anh, tôi là Vương Nguyên Thanh.”
“Chào anh, chào anh!” Tôn Quốc Tường chủ động bắt tay Vương Nguyên Thanh. Không hiểu sao nhìn thấy Vương Nguyên Thanh anh luôn có cảm giác như gặp lãnh đạo vậy, đúng là quái lạ.
Chào hỏi xong xuôi, mọi người lại vùi đầu vào ăn đồ nướng.
Tôn Quốc Tường cầm thịt trai nướng lên ăn trước, ăn một miếng là im bặt luôn, nếu không phải thấy tốc độ tiêu thụ của anh nhanh thì còn tưởng là không ngon đấy.
Trương Kiến Chu cũng chẳng khách sáo với Tôn Quốc Tường, trực tiếp bắt anh làm lao động chính để nướng đồ, vừa hay anh cũng mệt rồi.
Tôn Quốc Tường còn khá vui vẻ, tự mình ra tay cơm no áo ấm, còn có thể thích ăn gì nướng nấy.
Nhưng rất nhanh đã phá vỡ mộng tưởng của anh, những thứ anh nướng mỗi lần đều nhanh ch.óng bị mọi người chia sạch, đặc biệt là Trương Kiến Chu, mỗi lần lấy là lấy rất nhiều.
Đợi đến sau này Hàn Sương ăn no rồi mới giúp anh nướng cùng, anh mới có cơ hội ăn đồ nướng do chính mình làm.
“Em dâu vẫn là em tốt nhất.”
Hàn Sương không nói gì, thực ra cô chỉ là ăn no rồi không có việc gì làm thôi…
Đến lúc sau bà Vương và Lỗ Tú Huệ đều không ăn nữa, đều đang ăn trái cây đã bổ ra để giải ngấy.
Tiểu Bảo và Quân Bảo vì bị nước ngọt chiếm đầy bụng nên về sau muốn ăn cũng không ăn nổi nữa.
Trong đĩa của Tiểu Bảo vẫn còn lại một ít, thấy Đại Bảo vẫn đang ăn liền bưng đĩa đi đến trước mặt Đại Bảo.
“Anh ơi còn ăn nữa không? Của em cũng cho anh ăn này.”
Đại Bảo liếc nhìn một cái: “Của em cay lắm anh không ăn đâu.”
“Không cay đâu em chỉ bỏ một chút xíu thôi, không tin anh nếm thử xem.”
Đại Bảo thấy vẻ sốt sắng của Tiểu Bảo là cảm thấy có điềm: “Em tự nếm cho anh xem trước đi.”
Tiểu Bảo vỗ vỗ bụng: “Em ăn no rồi không ăn nổi nữa.”
Một khuôn mặt tiếc nuối nhưng không còn cách nào khác.
Đại Bảo không tin, đang định nghĩ cách gài bẫy Tiểu Bảo thì cái đĩa đã bị Tôn Quốc Tường bưng đi mất.
“Hai đứa không ăn thì chú ăn nhé?”
Đại Bảo chưa kịp phản đối thì Tôn Quốc Tường đã bỏ miếng thịt nướng vào miệng.
“Khụ khụ!” Sao mà cay thế này, nước mắt Tôn Quốc Tường ngay lập tức trào ra.
Đại Bảo túm lấy Tiểu Bảo đang định bỏ chạy: “Em đã bỏ cái gì vào đấy?”
Tiểu Bảo giả vờ vô tội: “Em không biết mà, chính là chai ớt mẹ lấy ra sau đó ấy, em thấy bố mẹ đều ăn nên tò mò vị, lén lấy mấy miếng họ đã trộn rồi.”
“Tự em cũng ăn rồi à?”
Ơ cái này thì thật sự là chưa, Tiểu Bảo vốn dĩ cũng định ăn, sau đó thấy Lỗ Tú Huệ bị cay đến mức uống nước liên tục nên khiếp sợ, sau đó lại có những món khác nên nó bỏ sang một bên.
Về sau mới nhớ ra, vốn dĩ muốn trêu chọc Đại Bảo một chút, không ngờ lại bị Tôn Quốc Tường nẫng tay trên.
“Oa sướng, thật là đã đời!” Tuy lúc đầu chịu không nổi nhưng càng ăn càng cảm thấy ngon, Tôn Quốc Tường giải quyết hết sạch đống thịt nướng còn lại trong đĩa của Tiểu Bảo, môi cũng sưng vù lên cả rồi.
Đại Bảo và Tiểu Bảo lúc này trong lòng thầm nghĩ, đây đúng là hạng người kỳ quặc mà!
