Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 147: Sóng Gió Cắt Tóc Của Hai Anh Em
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:46
Hai anh em mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nhìn Hàn Sương và Trương Kiến Chu cứ thấy là lạ, không nói rõ được là gì, giống như hai đứa là người thừa vậy.
Hai anh em ngồi tùy tiện trên ghế đẩu nhỏ ở góc nhà, cố gắng làm cho mình tỉnh táo hơn, ánh mắt đờ đẫn nhìn Đường Quả và Hồng Sao Nhục, chốc chốc lại ngáp một cái.
"Sao thế, vẫn chưa ngủ đủ à?"
Đại Bảo lười biếng lắc đầu: "Ngủ thì đủ rồi ạ, chỉ là không biết sao cứ không nhịn được mà muốn ngáp thôi." Vừa nói cậu bé lại há to miệng, ngáp một cái thật sâu.
Tiểu Bảo cũng gật gật đầu, thỉnh thoảng dùng tay vén mớ tóc lòa xòa sang một bên.
Hàn Sương nhìn thấy tóc của hai đứa đều hơi dài rồi, trông không được tinh thần cho lắm, liền định tự mình ra tay, cắt tóc cho hai anh em.
Tiểu Bảo vừa nghe thấy đụng đến tóc mình là lập tức tỉnh táo ngay, đôi mắt trợn tròn xoe.
Cậu nhóc nâng niu sờ sờ những sợi tóc cứng cáp của mình, mỗi ngày soi gương cậu nhóc đều thấy rất hài lòng: "Mẹ ơi, con không muốn cắt tóc đâu, con thấy thế này rất đẹp mà, rất có phong cách đấy ạ."
Hàn Sương nhìn dáng vẻ cố chấp của Tiểu Bảo không khỏi bật cười: "Tóc con sắp tết được thành b.í.m rồi đấy, không vướng mắt à?"
Tiểu Bảo lắc đầu, mặt nghiêm túc nói: "Không vướng ạ, con thấy thế này rất tốt."
Ngược lại, Đại Bảo lại rất sẵn lòng cắt tóc.
Cậu bé thấy cắt đầu đinh là tốt nhất, vừa mát mẻ lại trông hoạt bát, giống hệt như Trương Kiến Chu vậy, chăm sóc cũng chẳng tốn chút công sức nào.
Hàn Sương thấy Tiểu Bảo có chút kháng cự nên định cắt cho Đại Bảo trước.
Đại Bảo ngoan ngoãn gật đầu ngồi đợi Hàn Sương ra tay.
"Mẹ ơi mẹ cắt cho con kiểu tóc ngắn như của cha ấy!", Đại Bảo đầy vẻ mong đợi nhìn Hàn Sương.
Hàn Sương nhìn yêu cầu cực đoan của đứa con lớn và đứa con nhỏ, một đứa không muốn cắt ngắn, một đứa muốn cắt cực ngắn, liền thầm dừng tay lại.
Đại Bảo lúc này đúng là dáng vẻ của một "tiểu chính thái" tiêu chuẩn, tóc hơi dài một chút, phần mái hơi bồng bềnh rủ xuống trán, điểm thêm mấy phần linh động và nghịch ngợm cho khuôn mặt non nớt đó.
Tuy rằng Đại Bảo nhan sắc cao, kiểu tóc nào cũng cân được nhưng trong lòng Hàn Sương vẫn thiên về việc giữ lại nét khí chất mềm mại đáng yêu đó, thực sự không muốn thấy đứa con trai nhỏ nhắn của mình cắt một kiểu tóc quá hầm hố.
"Đại Bảo à con xem mẹ thương lượng với con một việc được không? Con xem chúng ta có thể để tóc dài hơn một chút không, như vậy cũng không lo bị lạnh?"
Đại Bảo nghiêng đầu, đầy vẻ thắc mắc: "Nhưng mà mẹ ơi bây giờ thời tiết đâu có lạnh đâu?"
Hàn Sương nhất thời cứng họng: "Mẹ biết bây giờ không lạnh, nhưng mẹ chính là thích dáng vẻ Đại Bảo để tóc dài hơn một chút, có được không?"
Đại Bảo nghe vậy, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, giả vờ nghiêm túc hắng giọng một cái: "Được ạ, mẹ cứ nhìn mà làm đi, con tin tưởng tay nghề của mẹ."
Hàn Sương cắt tỉa tóc hai bên của Đại Bảo thật ngắn và gọn gàng, phần tóc trên đỉnh đầu thì giữ lại dài hơn một chút, mái tóc lưa thưa lướt nhẹ qua chân mày, khéo léo tránh được mắt, vừa không mất đi sự linh động vừa không che mất đôi mắt sáng ngời đó.
Cách cắt tỉa này khiến ngũ quan của Đại Bảo càng thêm thanh tú và rõ nét, hình bóng của một tiểu soái ca đã âm thầm hiện ra.
Tiểu Bảo đứng bên cạnh, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lên người Đại Bảo, kiểu tóc mới của Đại Bảo khiến cậu nhóc sáng mắt ra.
Trong ánh mắt Tiểu Bảo thoáng qua một tia do dự, trong lòng thầm tính toán, dường như mình cũng có thể thử kiểu tóc ngắn hơn thế này, biết đâu cũng có thể trở nên đẹp trai như anh trai.
Khi Hàn Sương cắt xong tóc cho Đại Bảo, Tiểu Bảo không nhịn được mà lên tiếng ngay, giọng nói mang theo một tia gấp gáp và mong đợi: "Mẹ ơi, mẹ cũng tham khảo kiểu của anh trai mà cắt cho con một kiểu y hệt đi!"
Nói xong cũng không đợi Hàn Sương trả lời, tự giác bê chiếc ghế đẩu nhỏ, lạch bạch chạy tới chỗ Đại Bảo vừa ngồi, ngồi xuống ngay ngắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc và mong đợi, ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào đầu mình, ra hiệu Hàn Sương có thể động thủ rồi.
Hàn Sương lắc đầu: "Con không được đâu Tiểu Bảo, kiểu tóc của anh trai thực sự không hợp với con."
Tiểu Bảo không vui rồi: "Tại sao chứ, đều là anh em ruột, đều đẹp trai như nhau, sao con lại không cắt được?"
Hàn Sương nhìn dáng vẻ hoàn toàn không có nhận thức rõ ràng về ngoại hình của mình này của Tiểu Bảo, trong lòng vừa bực vừa buồn cười, thật sự muốn tìm một cái gương nhét thẳng vào tay cậu nhóc, để cậu nhóc tự nhìn cho kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của mình này thì hợp với phong cách của anh trai ở chỗ nào chứ.
Nhưng cô vẫn kiên nhẫn, khẽ hỏi: "Tiểu Bảo à, con nhìn xem anh trai bây giờ thế nào?"
Tiểu Bảo nhìn Đại Bảo, hài lòng gật gật đầu: "Đẹp trai giống con ạ."
Hàn Sương và Đại Bảo nhìn nhau, trong mắt cả hai đều thoáng qua một tia bất lực và buồn cười.
Hàn Sương đổi sang một cách nói uyển chuyển hơn: "Tiểu Bảo à, thực ra con hợp với kiểu đầu nấm tròn tròn hơn, con xem mẹ cắt ngắn cho con thêm chút nữa, chắc chắn sẽ càng đáng yêu, càng được mọi người yêu quý."
Tiểu Bảo nghe xong, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi: "Không đâu không đâu, con đã từng đáng yêu rồi, bây giờ con chỉ muốn giống anh trai thôi!"
Lúc này Trương Kiến Chu vẫn luôn im lặng quan sát bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được mà xen vào một câu: "Tiểu Bảo à, mặt con to, thực sự không hợp với kiểu tóc của anh trai đâu."
Lời này vừa thốt ra, Tiểu Bảo lập tức không vui, bĩu môi nhỏ, mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trương Kiến Chu, ánh mắt đó rõ ràng đang nói: "Cha đừng có nói linh tinh nhé!"
Tiếp đó cậu nhóc khoanh c.h.ặ.t hai tay trước n.g.ự.c, giả vờ già dặn hừ một tiếng, nói với Hàn Sương: "Mẹ xem cha nói mặt con to kìa, con đây rõ ràng là mập sữa, đúng không ạ?"
Hàn Sương nhìn dáng vẻ này của Tiểu Bảo không khỏi thấy buồn cười, nhưng biết rõ Tiểu Bảo diễn quá sâu nên phải dùng biện pháp cưỡng chế, thế là cố tình nghiêm mặt đe dọa: "Đúng đúng, Tiểu Bảo con có còn muốn cắt tóc nữa không? Không cắt thì sau này tết b.í.m cho con đấy nhé!"
Tiểu Bảo nghe xong, tuy trong lòng vạn phần không tình nguyện nhưng vẫn gật đầu dưới sự "uy h.i.ế.p dụ dỗ" của Hàn Sương.
"Không được đâu, b.í.m tóc là dành cho con gái tết, cắt thì cắt!"
Tiểu Bảo tâm bất cam tình bất nguyện để mặc Hàn Sương xoay xở.
Hàn Sương nhanh ch.óng cắt cho Tiểu Bảo một kiểu đầu nấm đáng yêu.
Trong quá trình cắt, Tiểu Bảo không biết đột nhiên nghĩ đến điều gì, biểu cảm càng lúc càng tủi thân, hốc mắt cũng dần đỏ lên, còn thỉnh thoảng sụt sịt mũi, giống như chịu uất ức lớn lắm.
Đợi đến khi Hàn Sương cuối cùng cũng cắt xong tóc cho cậu nhóc, Tiểu Bảo lập tức nhảy phắt xuống ghế, chạy vào trong nhà cầm chiếc gương nhỏ lên quan sát kỹ lưỡng.
Nhìn một cái, cậu nhóc phát hiện kiểu tóc mới của mình cũng khá đẹp, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên, nở một nụ cười mãn nguyện. Không để ý một cái, mũi còn thổi ra một cái bong bóng, cậu nhóc vội vàng dùng tay lau đi, sau khi xác định không có ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Tiểu Bảo chắp hai tay sau lưng, bước chân nhẹ nhàng và hào sảng đi ra ngoài, đặc biệt dừng lại trước mặt Đại Bảo và Trương Kiến Chu, đắc ý khoe khoang kiểu tóc mới của mình: "Nhìn kiểu tóc mới của tui nè, đẹp chớ!"
Dáng vẻ đó cứ như người vừa rồi giận dỗi không phải là cậu nhóc vậy.
"Đẹp đẹp, con là đẹp nhất."
...
Đợi đến khi tóc tai của hai anh em được chăm chút kỹ lưỡng trông cực kỳ tinh thần, Trương Kiến Chu cũng không kìm được, cười nói với Hàn Sương: "Vợ ơi em cũng giúp anh cắt tỉa một chút đi."
Hàn Sương ngẩng đầu nhìn anh, hơi trêu chọc hỏi: "Tóc anh có dài đâu mà cắt cái gì chứ?"
Trương Kiến Chu nghe vậy vội vàng phản bác: "Ai nói không dài, em xem rõ ràng dài hơn lúc trước nhiều rồi này."
Vừa nói anh vừa cố tình ghé đầu lại gần Hàn Sương, dùng ngón tay khẽ gẩy gẩy những sợi tóc của mình, dáng vẻ đó có vài phần trẻ con.
Hàn Sương nhìn dáng vẻ này của Trương Kiến Chu, trong lòng không khỏi cười thầm, sao cảm giác anh như đang làm nũng với mình vậy nhỉ?
Nhưng để Trương Kiến Chu không bị ngại, cô vẫn mỉm cười gật đầu, cầm kéo lên, cắt ngắn đi một chút mái tóc vốn chẳng dài hơn đầu đinh là bao của anh.
Cắt tỉa xong xuôi, Hàn Sương hài lòng nói: "Được rồi, đều đi gội đầu đi."
Ba cha con nghe xong lập tức giống như xếp hàng vậy, từng người một đi gội đầu.
Sau khi gội xong, Tiểu Bảo đặc biệt đứng trước gương, dùng sức lắc lắc mái tóc đen bóng của mình, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười đắc ý, cậu nhóc bây giờ thực sự yêu c.h.ế.t kiểu tóc của mình rồi, trong lòng sướng rơn.
Sau khi cắt tóc xong, Hàn Sương cũng bắt đầu kho lòng lợn, qua mấy lần thực hành trước đó, tay nghề của cô càng thêm điêu luyện, tỷ lệ gia vị cũng nắm bắt cực kỳ chuẩn xác.
Rất nhanh cô đã cho toàn bộ lòng lợn đã rửa sạch vào nồi, thêm vào nước kho đặc chế, chỉ cần đợi tin vui, chờ đợi nồi lòng lợn thơm ngon dần dần chín thấu.
Đợi Hàn Sương bận rộn xong xuôi trong bếp bước ra, cô phát hiện Đại Bảo và Tiểu Bảo đang ngồi xổm trên mặt đất, tập trung tinh thần nghịch một đống vỏ ốc.
Đại Bảo ngẩng đầu nhìn thấy Hàn Sương, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn, vội vàng hỏi: "Mẹ ơi vỏ ốc này coi như phơi khô chưa ạ? Chúng con có thể làm chuông gió được chưa?"
Hàn Sương tiến lại gần ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ đống vỏ ốc đó: "Ừm, hòm hòm rồi, độ khô vừa vặn lắm. Thế nào, có muốn bắt tay vào làm chuông gió ngay bây giờ không?"
Đại Bảo nghe xong lập tức gật đầu, cậu bé đã mong đợi kế hoạch làm chuông gió vỏ ốc này từ lâu lắm rồi.
