Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng - Chương 87: Gia Đình Trương Kiến Dân Trở Về
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:29
Đại Bảo bọn họ đi chưa được bao lâu thì Trương Kiến Dân đã tìm đến tận cửa.
Vừa vào cửa đã hào hứng nói: "Lão tam, anh nghe mẹ bảo chú về rồi, để anh xem nào, may mà năm nay anh về ăn tết, không thì lỡ mất rồi."
Trương Kiến Dân nhìn Trương Kiến Chu, cảm thấy một năm không gặp, khí thế trên người anh còn mạnh hơn trước, nhìn còn oai hơn cả lãnh đạo ở xưởng anh nữa.
Trương Kiến Chu cũng vui vẻ hàn huyên với Trương Kiến Dân. Thật ra trước kia họ chơi với nhau rất thân, sau này Trương Kiến Dân kết hôn thì quan hệ dần dần xa cách, vì chuyện này Trương Kiến Chu cũng cảm thấy tiếc nuối.
Hàn Sương chào hỏi Trương Kiến Dân một tiếng, thấy hai người dường như còn nhiều chuyện muốn nói nên vào phòng rót cho mỗi người một ly nước.
Lại đi dùng đĩa múc một ít lạc hạt dưa để họ vừa ăn vừa tán gẫu.
Trương Kiến Dân nhìn mà cảm thán, giá như vợ anh cũng hiểu chuyện thế này thì tốt biết mấy, anh cũng chẳng phải khó xử khi kẹt giữa vợ và mẹ đẻ.
Trương Kiến Dân hiện giờ đã thăng chức lên tổ trưởng, lương nhiều hơn trước hai tệ, giờ mỗi tháng cũng được hơn ba mươi tệ. Gần đây trừ chuyện bên nhà ngoại Vương Phương ra, cuộc sống coi như khá thoải mái rồi.
Trương Kiến Dân: "Đúng rồi lão tam, nghe mẹ bảo sau tết em dâu ba cùng Đại Bảo, Tiểu Bảo đều theo chú đi quân đội rồi?"
Trương Kiến Chu: "Vâng ạ, gần đây thăng chức vừa hay được phân nhà, nghĩ bụng cứ xa nhau lâu dài cũng không được nên muốn đưa ba mẹ con cô ấy đi cùng."
Trương Kiến Dân cũng tán thành gật đầu, chợt nhận ra Trương Kiến Chu thăng chức: "Lão tam trước chú đã là tiểu đoàn trưởng rồi, giờ lại thăng chức, hiện giờ là?"
Trương Kiến Chu: "Phó trung đoàn trưởng."
Trương Kiến Dân phấn khích vỗ đùi một cái: "Nhà họ Trương chúng ta có người tài rồi! Ban đầu anh còn vì mình thăng chức lên tổ trưởng mà đắc ý, so với lão tam chú thì anh tính là cái thá gì!"
"Không được, tối nay sang chỗ anh uống rượu chúc mừng một bữa, lúc đó mấy anh em mình nói chuyện t.ử tế một phen."
Trương Kiến Dân thật sự rất vui, chức vụ này của lão tam ở huyện tương đương với chức phó huyện trưởng đấy. Cả đời này ông quan lớn nhất anh từng thấy cũng chỉ là giám đốc xưởng.
Hàn Sương nghĩ thầm gia đình Trương Kiến Dân hôm nay mới về, Vương Phương chắc phải bận rộn dọn dẹp nhà cửa chưa chắc đã lo liệu xuể.
Hơn nữa Vương Phương mà biết vì mừng Trương Kiến Chu thăng chức mà phải nấu cơm, chắc chắn lúc đó lại một trận mỉa mai châm chọc cho xem, chi bằng để cô làm cho rồi.
Hàn Sương chủ động mở lời: "Anh hai, hay là để em làm cho, đừng làm phiền chị hai nữa, lúc đó gọi cả anh cả và cha sang, mấy anh em mọi người hàn huyên cho thoải mái." Nói xong lại nháy mắt với Trương Kiến Chu.
Trương Kiến Chu hiểu ý ngay, bèn nói theo: "Đúng đấy anh hai, cứ để vợ em làm cho, mọi người mới về đều phải dọn dẹp, đừng làm phiền chị hai nữa."
Trương Kiến Dân nghe vậy cũng không từ chối nữa. Anh vẫn biết đức hạnh của vợ mình, để tối nay được trò chuyện vui vẻ thì vẫn nên ở nhà lão tam.
"Được, vậy phiền em dâu ba quá."
Hàn Sương: "Không có gì ạ, dù sao buổi tối cũng phải nấu cơm, hai anh cứ nói chuyện trước đi, em sang bên mẹ chơi một lát."
"Được."
Chương 49
......
Hàn Sương tới chỗ mẹ Trương, mẹ Trương đang phơi mì, thấy Hàn Sương sang liền vội vàng chào cô vào ngồi.
Hàn Sương sang đây cũng vì tò mò năm nay sao Vương Phương lại bằng lòng về quê ăn tết, định sang hỏi mẹ Trương xem có biết không.
Nghe Hàn Sương hỏi, mẹ Trương liền kể ngay. Bà cũng nhịn lâu lắm rồi, với người khác thì không thể nói, dù sao cũng là chuyện riêng của nhà họ Trương, để người ngoài biết cũng chỉ thêm nực cười.
Mẹ Trương còn đặc biệt nhìn quanh quất thấy không có ai mới nói: "Chị dâu hai của con và nhà ngoại xảy ra xích mích rồi."
"Con còn nhớ chuyện chị dâu hai con mua nhà chứ? Chị ta chẳng phải mượn nhà ngoại năm mươi tệ sao?"
"Em dâu của chị ta cứ hễ tí là lại đem chuyện này ra nói, cứ sợ chị dâu hai con không trả nổi tiền. Gần tết còn đặc biệt chạy tới tìm chị dâu hai đòi tiền."
"Trước mặt hàng xóm láng giềng, chị dâu hai con bị làm cho bẽ mặt không còn chỗ nào chui, sau khi lĩnh lương là lập tức đem tiền đi trả luôn."
Hàn Sương không hiểu hỏi: "Trước kia chị dâu hai đối xử với nhà ngoại tốt lắm mà? Trước đó em còn nghe nói vì để gom tiền sính lễ cho em trai, chị ta còn trực tiếp bỏ ra một trăm tệ, vì chuyện đó anh hai còn cãi nhau với chị ta một trận cơ mà."
Mẹ Trương: "Thì thế chứ lại! Không ngờ nhà ngoại chị dâu hai con chẳng chút nể tình cũ, cứ khăng khăng ép chị dâu hai trả tiền."
Hàn Sương: "Thế mẹ chị dâu hai không quản sao?"
Mẹ Trương bực bội nói: "Bà mẹ đó trước kia tốt với chị ta cũng là vì muốn chị ta đưa thêm tiền thôi, giờ thấy chị dâu hai con hết tiền rồi chẳng phải lộ nguyên hình sao."
Mẹ Trương lại nói: "Chuyện này là do anh hai con kể với mẹ đấy, nếu không với tính cách của chị dâu hai con thì chắc chắn sẽ không nói với chúng ta đâu, còn sợ chúng ta cười nhạo chị ta nữa cơ."
Hàn Sương cũng chẳng biết nói Vương Phương thế nào nữa, hy vọng lần sau chị ta sẽ rút kinh nghiệm.
Mẹ Trương cũng vừa thấy hả giận vừa thấy xót xa. Hả giận là vì cảm thấy kẻ ác có kẻ ác trị, còn xót xa tất nhiên không phải cho Vương Phương, mà là cho con trai và cháu nội cháu ngoại của bà.
Cho nên lần này nể mặt con trai và cháu chắt, bà cũng không nói gì Vương Phương, vả lại lão tam sau tết cũng đi rồi, không cần thiết phải gây gổ không vui vào dịp tết.
Cả nhà hòa thuận đón một cái tết là tốt nhất.
Hàn Sương: "Đúng rồi mẹ, tối nay mẹ cũng đừng nấu cơm nữa, lát nữa mẹ và cha cùng sang nhà con, con gọi cả anh cả anh hai sang nữa, cả nhà cùng ăn một bữa cơm."
Mẹ Trương: "Ăn ở chỗ mẹ đi để mẹ nấu cho, không thể lần nào cũng để con làm được."
Hàn Sương: "Không sao đâu mẹ, vả lại con cũng thích nấu ăn mà, mấy anh em họ cũng lâu rồi không gặp, buổi tối tụ tập còn có thể trò chuyện, hơn nữa sau tết con đi rồi, thức ăn vẫn còn nhiều lắm, vừa hay có thể tiêu thụ bớt một ít."
Mẹ Trương biết Hàn Sương có ý tốt nên cũng không từ chối nữa: "Được rồi, lát nữa mẹ cũng sang giúp con một tay."
Hàn Sương: "Vâng ạ, mong mẹ sang quá đi mất, còn có thể trò chuyện nữa."
...
Hàn Sương thấy thời gian cũng hòm hòm bèn cùng mẹ Trương về nhà chuẩn bị cơm tối. Mẹ Trương còn mang theo cả cá khô bà muối, lát nữa cũng có thể làm thành một món ăn.
Hàn Sương trước kia cũng từng ăn cá khô nhỏ mẹ Trương chiên, rất đậm đà. Trước đó mẹ Trương thấy cô thích nên cho hẳn một đĩa lớn, mặc dù Trương Kiến Chu và Đại Bảo, Tiểu Bảo đều ăn nhưng phần lớn vẫn là vào bụng cô.
Thấy mẹ Trương bưng cá khô, Hàn Sương cười nói: "Mẹ ơi con thích nhất món cá khô mẹ làm đấy, ngon cực kỳ."
Mẹ Trương: "Thích là được, hôm nay ăn nhiều vào nhé."
Hàn Sương: "Vâng ạ."
