Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 140

Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:20

“Chẳng ngờ cô vừa bước vào cổng viện đã thấy một người đàn bà khoảng năm sáu mươi tuổi đang ngồi dưới hiên nhà bếp, liên tục nói gì đó với Khương Miên.”

Đợi Sở Anh lại gần thì bà ta vẫn còn oang oang không dứt:

“Khương tri thức, cháu của bà thực sự rất tốt, không lừa cháu đâu.

Nó vừa có tay nghề, nhà cửa lại vừa mới xây được hai năm thôi, năm gian nhà gạch đỏ mái ngói cơ đấy, không biết bao nhiêu cô gái muốn gả cho nó đâu.

Đại ca bà chỉ có duy nhất một đứa con trai này thôi, nếu hai đứa kết hôn rồi thì sau này đồ đạc trong nhà chẳng phải đều là của các cháu cả sao?

Cứ quyết định thế đi nhé, bà về bảo nó ngày mai qua đây gặp mặt."

Khương Miên nén cơn bực bội trong lòng, bà này là lượt thứ ba của ngày hôm nay rồi.

Hai lượt trước còn đỡ một chút, ít ra còn nghe hiểu tiếng người, bà này vừa vào cửa đã tự biên tự diễn như thể người ta với bà ta thân thiết đến mức ăn chung một nồi hàng ngày không bằng.

Những người này giới thiệu đối tượng không phải là cháu trai nhà ngoại thì cũng là cháu gọi bằng dì bằng cô.

Cũng may là nhà trai không có ai ở đội sản xuất Linh Mộc cả.

Nếu không sau này đi làm gặp mặt cũng thật ngại ngùng.

Chẳng phải chỉ là nuôi được vài con lợn hơi to một chút thôi sao?

Có cần thiết phải như vậy không?

Cô kiên nhẫn nói:

“Bà Hoàng, cháu đã nói là không cần rồi.

Hiện tại cháu chưa muốn kết hôn.

Bà tuyệt đối đừng gọi người qua đây, cháu sẽ không gặp đâu."

Người đàn bà đó nói:

“Có bảo kết hôn ngay đâu, ngày mai chỉ là gặp mặt thôi, không gặp mặt thì sao mà tìm hiểu được?

Đợi xác định quan hệ xong, tìm hiểu một năm nửa năm rồi kết hôn cũng được mà."

Bà ta dường như hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt u ám của Khương Miên, cũng không nhìn thấy Sở Anh đã đi đến phía sau mình, tự cười vài tiếng rồi lại ghé sát bên người Khương Miên nói:

“Cháu trai bà thích nhất là những cô gái vừa trắng trẻo vừa có học thức, người trong nhà giới thiệu cho nó mấy đám rồi mà đều không thành.

Nếu nó gặp cháu bà bảo đảm nó sẽ đồng ý ngay lập tức."

Khương Miên và Sở Anh nghe xong đồng thời đảo mắt một cái.

Khương Miên không muốn dây dưa với bà ta nữa nói:

“Cháu đã nói rồi, không muốn gặp.

Bà về đi cho."

Người đàn bà đó còn muốn khuyên răn, Sở Anh liền có chút mất kiên nhẫn nói:

“Người ta Khương tri thức đã nói không muốn gặp rồi thì bà đừng có ở đây quấy rầy nữa.

Cháu trai bà mà tốt thật sự thì chẳng sợ không tìm được đối tượng, cứ bám lấy Khương tri thức làm gì mãi thế?"

Sở Anh đột ngột lên tiếng làm bà Hoàng giật nảy mình, bà ta theo bản năng định mắng lại nhưng đã bị Khương Miên chộp lấy cánh tay đẩy ra ngoài:

“Bà Hoàng, chuyện của cháu thực sự không cần bà bận tâm.

Bà về đi cho.

Cháu và Sở tri thức lát nữa còn có việc nên không giữ bà lại nữa."

Bà Vương đó tuy cũng là một người phụ nữ nông thôn nhưng nếu Khương Miên đã ra tay thật sự thì bà ta không có cách nào vùng vẫy được, đành ngoan ngoãn bị Khương Miên đẩy ra ngoài cổng viện.

Đã ra đến ngoài viện bà ta cũng không tiện lỳ ra không đi nữa nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, liên tục ngoái đầu bảo Khương Miên suy nghĩ thêm.

Khó khăn lắm mới tiễn được người đi, Khương Miên thở phào một cái.

Kiếp trước với tư cách là một thanh niên “quá lứa", cô cũng từng bị giục cưới.

Nhưng người đời sau sẽ biết nhìn sắc mặt hơn nhiều, bạn nói không muốn xem mắt hoặc tạm thời chưa muốn kết hôn là người khác sẽ biết ý mà tránh ra, cùng lắm là nói vài câu phiếm sau lưng thôi.

Sẽ không giống như bây giờ, cứ như thể muốn bám lấy không buông vậy.

Đời sau cho dù là ở nông thôn cũng có rất nhiều thanh niên lớn tuổi chưa kết hôn.

Ở những nơi người già tụ tập thường xuyên nghe nói làng mỗ làng kia có bao nhiêu anh chàng độc thân.

Khi một thanh niên bước qua một ngưỡng tuổi nào đó, lúc đầu gia đình họ hàng đều giục hoặc nhiệt tình đi kết nối tứ phía, nhưng thời gian lâu dần cùng với việc nhóm người này xung quanh ngày càng đông lên, từ từ mọi người cũng quen thôi.

Một người phụ nữ ba bốn mươi tuổi chưa chồng, ngày lễ tết về quê cũng chẳng ai còn nói lời khó nghe nữa.

Nếu không với cái kiểu quá tuổi nghiêm trọng lại không có ý định cưới xin như cô thì đừng nói là ở nhà lâu dài, có khi làng cũng chẳng dám đặt chân vào.

Sở Anh nhìn ra ngoài, rất muốn đóng cổng viện lại nhưng đây không phải viện t.ử của riêng họ nên đành thôi.

“Những người này đáng sợ thật, A Miên à, xem ra cậu còn hấp dẫn hơn cả lợn b-éo đấy."

Sở Anh thấy dáng vẻ như vừa đ-ánh lui quân địch của Khương Miên bèn trêu chọc.

Khương Miên liếc cô một cái:

“Cậu bây giờ cười tớ, tưởng mình trốn thoát được sao?

Qua hai ngày nữa cậu sẽ biết tay thôi."

Lợn b-éo đâu có phải mình cô nuôi, chẳng qua cô là người đứng mũi chịu sào, sự chú ý của mọi người tạm thời tập trung vào cô thôi, qua hai ngày nữa ba người bạn còn lại chắc chắn đều không thoát được.

Quả đúng như Khương Miên dự đoán, không quá hai ngày sau, những người bạn khác lần lượt có người làm mối tìm đến tận cửa.

Đừng nói là Sở Anh và Tạ Đông Hòa hai thanh niên mới ngoài 20 tuổi này, ngay cả Khương Miên và Trang Thanh Phạn cũng là lần đầu trải qua chuyện như vậy.

Trong mấy người bạn, phản ứng của Tạ Đông Hòa là dữ dội nhất.

Điều này nằm ngoài dự tính của Khương Miên.

Người mà bình thường gặp bất kỳ con mèo con ch.ó nào cũng có thể tán gẫu vài câu nay cứ như bị giẫm phải đuôi, ngày nào cũng bực bội như muốn bùng nổ.

Trang Thanh Phạn thì khá hơn một chút.

Bởi vì bình thường trong ấn tượng của đại chúng anh luôn là hình tượng ít nói, trước mặt người lạ biểu cảm khuôn mặt cực kỳ ít.

Đặc biệt là khi tâm trạng không tốt anh liền trưng ra khuôn mặt lạnh như tiền, những người làm mối dù nhiệt tình đến mấy gặp phải tảng đ-á như bị đóng băng hàng trăm năm trong kho lạnh cũng chẳng kiên trì được bao lâu.

Tạ Đông Hòa không ngờ được rằng những rắc rối đuổi không đi này lại bắt nguồn từ chính nụ cười của anh.

Sau đó anh không còn cách nào khác bèn kéo Trang Thanh Phạn trốn sang chỗ Khương Miên.

Ngoại trừ lúc đi làm và lúc ngủ, thời gian còn lại đều cố gắng ở đây.

Nói thật là cũng có chút tác dụng.

Còn về Sở Anh, ngoại trừ hai người đầu tiên lúc chưa kịp đề phòng bị túm lấy nói một tràng xằng bậy, những người sau đều bị cô né được hết.

Việc làm mối vốn là chuyện khá riêng tư, thường chưa thành công thì không công khai, cũng không thể chạy sang nhà người khác để làm mối cho một người khác nữa.

Nhờ vậy mà Khương Miên cũng được hưởng lợi trực tiếp.

Vì có hai đồng chí nam thường xuyên ở chỗ cô nên người đến nhà cô cũng ít đi.

Dù có đến dưới sự giám sát của bao nhiêu cặp mắt như vậy cũng chẳng nói được mấy câu là phải ra về.

Tạ Đông Hòa đã bình tâm lại được một chút cũng có hứng thú cà khịa rồi:

“Tâng bốc một cô gái nông thôn cứ như tiên giáng trần không bằng, nếu xuất sắc thật thế thì đã gả vào thành phố ăn lương nhà nước từ lâu rồi, còn đến lượt tôi chắc?"

Sở Anh trêu anh:

“Có khi người ta lại hiếm có khó tìm được người như cậu đấy."

Tạ Đông Hòa liếc cô một cái, chẳng hiểu sao giọng điệu mang theo một chút cáu kỉnh:

“Đừng có nói nhảm."

Khương Miên nhìn qua nhìn lại hai người họ nói:

“Tạ Đông Hòa, có phải cậu quên mất mình từ đâu đến rồi không."

Giọng điệu Tạ Đông Hòa lập tức mềm xuống nhưng ánh mắt vẫn dán vào Sở Anh:

“Tôi không quên.

Nhưng bây giờ tôi đâu có về được, có kết hôn thì cũng vẫn là làm nông dân ở đây thôi."

Khương Miên:

“Nhiều người nhìn không phải cái trước mắt mà là khả năng sau này.

Nhưng chuyện lần này họ nhìn thấy cũng là cái trước mắt.

Ví dụ như ngoại hình, tuổi tác, điểm công cậu kiếm được, phẩm chất thể hiện qua cách đối nhân xử thế hàng ngày, trực quan nhất là dùng chưa đầy một năm nuôi được con lợn to thế kia.

Gạt bỏ gia thế bối cảnh sau lưng cậu ra thì chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để họ đuổi theo muốn bắt cậu về nhà rồi.

Dùng lời của Sở Anh thì trong mắt họ cậu còn hấp dẫn hơn cả lợn b-éo đấy."

Sở Anh tổng kết:

“Nói tóm lại một cách đơn giản thì đây là sự cố bắt nguồn từ hai con lợn b-éo."

Tạ Đông Hòa nói:

“Tôi có xuất sắc tôi cũng chẳng đi xem mắt với họ."

Anh liếc nhìn hai đồng chí nữ, lầm bầm:

“Hai cô gái xuất sắc nhất cả đội sản xuất đều ở đây rồi, tôi đâu có bị khùng mà lãng phí thời gian của mình để bị bọn họ xem như khỉ."

Tiếng nói này của anh khá nhỏ, hai đồng chí nữ hoàn toàn không để ý tới.

Nhưng Trang Thanh Phạn đứng cạnh anh nghe rất rõ, trong lòng có chút xao động bèn liếc nhìn Khương Miên một cái.

Ban ngày bốn người gần như hình với bóng, phiền não tạm thời ít đi, nhưng ở những góc mà họ không biết, một số lời đồn đại dần dần lại dấy lên.

Khương Miên và Trang Thanh Phạn vốn thích yên tĩnh, không hay đi chơi bời, bình thường nhiều tin tức bên ngoài đều là Sở Anh và Tạ Đông Hòa kể cho họ nghe.

Thời gian này vì chuyện làm mối nên họ cũng ít ra ngoài, dẫn đến một số lời đồn về họ ở bên ngoài càng truyền càng lệch lạc mà họ thì chẳng nghe thấy chút phong thanh nào.

Khi bị chuyện này quấn thân, mấy người bạn lại nhớ đến lúc tu sửa kênh mương mùa đông, tuy rất vất vả nhưng người hễ mệt là chẳng còn tâm trí đâu mà chạy đông chạy tây.

Họ thà rằng c-ơ th-ể mệt nhọc còn hơn để tâm hồn chịu giày vò.

Mong mỏi mãi ngày này cuối cùng cũng sắp đến.

Nghĩ đến việc họ còn một con lợn b-éo để dành làm thịt hun khói, thời điểm trước sau Đông chí là lúc thích hợp nhất để phơi thịt.

Để có thể hoàn thành nhiệm vụ trước lúc đó, mấy người Khương Miên chuẩn bị đi tìm Đinh Hạo, nhờ anh ta xếp bốn người họ vào đợt đầu tiên, như vậy sẽ không làm lỡ việc g-iết lợn phơi thịt của họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 140: Chương 140 | MonkeyD