Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 141
Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:20
“Mấy người bàn bạc xong liền cùng nhau đi về phía điểm thanh niên tri thức.”
Buổi sáng có gió thổi vào người không thoải mái, để tránh gió suốt quãng đường họ đều đi sát chân tường.
Còn chưa đi đến cổng lớn của điểm thanh niên tri thức đã nghe thấy bên trong tường có tiếng của vài cô gái đang nói chuyện, giọng không cao lắm nhưng nhóm người đi sát chân tường như họ lại nghe rất rõ.
“Cô ta có bản lĩnh gì đâu, chẳng qua là biết nấu vài món ăn thôi.
Không biết gặp vận cứt ch.ó gì mà để cô ta gặp được những hạt giống đó, thế là coi đó là công lao của mình, yêu cầu này yêu cầu nọ, đến cả hạng người như Trang Thanh Phạn và Tạ Đông Hòa cũng bị cô ta xoay như chong ch.óng."
“Thì cũng chỉ là trắng trẻo hơn một chút thôi, không biết dùng thủ đoạn đê tiện gì mà quyến rũ được hai nam thanh niên tri thức là Trang Thanh Phạn và Tạ Đông Hòa.
Đến cả Sở Anh là nữ mà cũng tót tót chạy theo làm chân sai vặt."
“Người ta còn đang giả bộ thanh cao đấy.
Bao nhiêu người làm mối cho mà không thèm nhắm trúng ai cả."
“Nghe nói có một người còn là phó đại đội trưởng cơ đấy, người ta chẳng buồn thèm nhìn lấy một cái."
“Đi xem mắt rồi thì sao mà 'thả thính' được những người khác nữa chứ..."...
Càng nói càng quá quắt rồi.
Mấy người bạn nghe xong đúng là không thể tin nổi.
Những lời đồn thối tha này từ đâu ra vậy?
Trang Thanh Phạn luôn chú ý đến sắc mặt của Khương Miên, thấy cô vẫn khá bình tĩnh mới hơi yên tâm một chút.
Sở Anh và Tạ Đông Hòa đùng đùng nổi giận, muốn xông vào tìm người chất vấn.
Khương Miên lắc đầu cản họ lại.
Cô sải bước đi vào sân thanh niên tri thức, trước khi những người đó kịp phản ứng đã đi đến trước mặt mấy cô gái kia.
Khương Miên nhìn qua, tổng cộng có bốn cô gái, lúc nãy cô chỉ nghe thấy tiếng của ba người.
Mấy người đều bị sự xuất hiện đột ngột của cô làm cho giật mình, nhất thời không ai nói gì.
Khương Miên quét mắt nhìn họ một lượt nói:
“Ai vừa nói chuyện thì đứng ra, lặp lại những lời lúc nãy một lần nữa.
Ai không nói thì đứng sang một bên.
Nếu lát nữa bị vạ lây thì đừng có trách tôi."
Ba người không nhúc nhích, một cô gái trong đó lẳng lặng lùi sang một bên.
Khương Miên liếc nhìn cô ta hỏi:
“Lúc nãy họ nói gì cô nghe rõ không?"
Cô gái đó dáng người nhỏ nhắn, trông chừng gan cũng không lớn, bị Khương Miên nhìn chằm chằm liền lập tức căng thẳng, lắp bắp nói:
“Không liên quan đến tôi nhé, tôi... vừa nãy tôi không nói gì cả."
Khương Miên đã nghe thấy giọng cô ta, xác định trong ba loại giọng nói lúc nãy không có cô ta nên không thèm quản nữa.
Ba cô gái còn lại Khương Miên lướt qua trong đầu một lượt, một người là mới đến năm nay, hai người kia là đến trước cô.
Điểm chung duy nhất là Khương Miên và họ đều không có sự giao thiệp nào, càng không nói đến ân oán gì.
Hoặc là cô bị tai bay vạ gió, ví dụ như những người này là người thầm thương trộm nhớ Trang Thanh Phạn hoặc Tạ Đông Hòa; hoặc đơn giản là sự đố kỵ thuần túy.
Bất kể là vì cái gì thì đó cũng không phải lý do để họ phỉ báng cô.
Thời gian này trong lòng Khương Miên vốn đã dồn nén một cục tức, gặp quá nhiều kẻ thích độc thoại hoặc nói hươu nói vượn rồi, cho nên cô cũng chẳng buồn lý luận với họ nữa, có thể động thủ thì tuyệt đối không động khẩu.
Cô bước đến trước mặt mấy cô gái kia, trong nháy mắt giơ tay lên, tốc độ cực nhanh, không lệch một ly, tát cho mỗi người hai cái bạt tai.
“Cô dựa vào cái gì mà đ-ánh tôi!"
Một cô gái kêu lên.
Khương Miên “hừ" một tiếng, liếc cô ta một cái:
“Dựa vào cái gì mà đ-ánh cô, tự cô không biết sao?
Lúc nãy chẳng phải nói hăng hái lắm sao?
Nói lại lần nữa xem nào."
Hai cô gái còn lại không nói gì mà lao về phía Khương Miên.
Khương Miên đ-ánh người tuy chỉ là bốc đồng nhất thời nhưng không hề mất lý trí, trước khi ra tay tất nhiên cô cũng đã tính đến việc đối phương sẽ có phản ứng như thế nào, cho nên trên người mỗi người cô đều để lại một chút sự chú ý.
Khi hai cô gái đó định ra tay cô lập tức nhận ra ngay.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, đã muốn đ-ánh nh-au thì vừa hay, đúng lúc để cô xả hết cục tức đã nhịn bấy lâu nay ra.
Ngay khoảnh khắc hai cô gái đó lao tới, Khương Miên lùi chéo lại một bước, đồng thời vươn tay chộp lấy bả vai của một cô gái, dùng sức một cái liền xoay người cô ta lại.
Để cô ta quay lưng về phía mình, mặt hướng về phía cô gái còn lại.
Tiếp đó tay dùng lực đẩy một cái, hai cô gái liền đ-âm sầm vào nhau, loạng choạng ngã nhào xuống đất.
Khương Miên đứng trên nhìn xuống họ, phủi phủi tay hỏi:
“Còn muốn nữa không?"
“Khương Miên, tôi phải liều mạng với cô!"
Cô gái phía sau đột nhiên phát động tấn công, lao đầu về phía Khương Miên.
Khương Miên nghe thấy động động phía sau liền xoay người lại đối mặt với cô ta.
Sức của cô gái đó không đủ, c-ơ th-ể Khương Miên khẽ nghiêng sang một bên liền tránh được cú húc đầu của cô ta.
Hai cô gái vừa ngã dưới đất thấy có người giúp bèn bò dậy, một lần nữa lao vào Khương Miên.
Những người bạn khác thấy vậy có chút sốt ruột, tuy biết sức của Khương Miên lớn hơn người bình thường nhưng vẫn sợ Khương Miên sẽ chịu thiệt.
Hai đồng chí nam còn có chút do dự, Sở Anh là con gái nên không có nhiều kiêng dè, nhấc chân định xông lên giúp đỡ.
Khương Miên thực ra vẫn luôn không hề lơi lỏng cảnh giác phía sau, lúc họ lao tới cô liền thoát ra khỏi vòng vây của họ.
Tranh thủ lúc họ chưa kịp bao vây tấn công lần nữa, Khương Miên ngăn Sở Anh lại:
“Mọi người đừng có ai qua đây cả.
Ba con gà yếu ớt thôi, tôi đối phó được."
Khương Miên không muốn làm chuyện ầm ĩ, chỉ là muốn cho họ một bài học thôi.
Người đông một cái là cảnh diện sẽ khó kiểm soát, nếu đối phương cũng có người giúp thì khó tránh khỏi việc trở thành ẩu đả bầy đàn.
Hai cô gái vừa nãy chủ động phản kích chắc trước đây từng đ-ánh nh-au rồi, nhưng cũng chẳng có kỹ thuật hay tính tổ chức gì, chỉ có một luồng sức mạnh dã man thôi.
Cô gái phía sau thì tốc độ chậm, sức lại nhỏ, hoàn toàn không đáng ngại.
Sức của Khương Miên vốn dĩ đã lớn, cộng thêm việc để tăng khả năng sinh tồn trong thế giới mạt thế tưởng tượng cô còn đặc biệt đi tập luyện qua nữa.
