Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 175: Chào Đón Thành Viên Mới, Mẹ Tròn Con Vuông

Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:34

Lục Hạ lúc này mới yên tâm.

Sau đó đã bị đẩy vào phòng sinh.

……

Buổi sáng mùng hai tháng hai năm 1975, đứa con đầu lòng của Lục Hạ cùng Giang Quân Mạc chào đời.

Quá trình sinh sản cô đã không muốn hồi ức, chỉ nhớ rõ cả người đau như là bị xe nghiền qua giống nhau, rốt cuộc ở lúc kiệt sức mới đem thằng bé sinh ra tới.

Mơ mơ màng màng trung, nghe được bên tai truyền đến thanh âm bác sĩ: “Không tồi, là một bé trai mập mạp, u, sáu cân sáu lạng đâu, dưỡng thật tốt, hiếm có a!”

Lục Hạ nghe vậy miễn cưỡng mở mắt nhìn thoáng qua, sau đó liền bởi vì cả đêm lăn lộn, hơn nữa sinh con kiệt sức làm cô lâm vào trầm miên.

Mà lúc này, ở phòng sinh bên ngoài khẩn trương bồi hồi Giang Quân Mạc rốt cuộc nghe được tiếng khóc của trẻ con, theo bản năng dừng bước, khẩn trương nhìn về phía cửa phòng sinh, chỉ chốc lát sau liền thấy y tá ôm hài t.ử ra tới.

Giang Quân Mạc bất chấp xem con, lập tức liền chạy nhanh hỏi: “Vợ tôi thế nào rồi?”

Y tá xem anh như vậy nhưng thật ra cười cười: “Yên tâm, mẹ tròn con vuông.”

Giang Quân Mạc nghe vậy rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới ý thức được giữa ngày mùa đông thế này mà chính mình thế nhưng ở không biết khi nào đã mồ hôi đầy đầu.

Nhưng lúc này anh cũng bất chấp nhiều như vậy, lại đem lực chú ý đặt ở trên người con.

Đứa bé nho nhỏ, đỏ hỏn, cũng nhìn không ra giống ai, trong lòng anh có chút mềm mại, vừa muốn thượng thủ ôm một cái, liền nhìn đến Lục Hạ bị đẩy ra tới.

Lập tức quên mất con trai, xoay người chạy về phía Lục Hạ, nhìn đến cô đầy mặt là mồ hôi, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t, vội lo lắng hỏi bác sĩ bên cạnh: “Cô ấy làm sao vậy? Không có việc gì đi?”

Bác sĩ nói: “Không có việc gì, mệt ngủ rồi, tỉnh lại thì tốt rồi.”

Mà một bên Tôn Thắng Nam nhìn đến anh như vậy liền biết anh đem lời Lục Hạ dặn dò quên sạch sành sanh.

Vội tiếp nhận đứa bé nhìn nhìn, nhớ kỹ đặc điểm trên người nó, còn từ trong túi móc ra một dải vải đỏ, buộc một cái nút c.h.ế.t ở cổ chân thằng bé.

Lúc này mới rốt cuộc yên tâm.

Mà y tá bên cạnh xem động tác của cô tuy rằng nghi hoặc, nhưng cho rằng đây là phong tục bên kia của bọn họ, cũng không hỏi nhiều, chỉ là nói: “Hài t.ử còn phải đưa đi kiểm tra, người nhà các ngươi muốn đi theo không?”

“Đi, tôi đi!” Tôn Thắng Nam nhìn Giang Quân Mạc chỉ lo cho Lục Hạ, quyết định chính mình đi.

“Vậy lại đây đi.”

Tôn Thắng Nam chào hỏi Giang Quân Mạc một tiếng liền đi theo.

……

Chờ Lục Hạ tỉnh lại, còn có chút không ý thức được chính mình ở đâu, theo bản năng liền muốn che chở bụng xoay người, kết quả duỗi tay ra mới phát hiện bụng đã không nặng nề như vậy, lúc này mới nhớ tới chính mình đã sinh xong.

Sau đó liền nhìn đến trong phòng bệnh chỉ có Tôn Thắng Nam ở, mà bên mép giường cô còn nhiều thêm một nhóc con.

Lục Hạ chạy nhanh nhìn nhìn.

Tôn Thắng Nam lúc này thấy cô đã tỉnh, cũng lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, khẽ nói: “Em tỉnh rồi? Giang thanh niên trí thức đi nấu cơm cho em, phỏng chừng thực mau liền sẽ trở về.”

Lục Hạ gật gật đầu, lại nhìn về phía con, Tôn Thắng Nam nhớ tới chuyện cô dặn dò, nói thẳng: “Yên tâm, thằng bé mới vừa ôm ra tới chị liền nhìn, sau tai nó có một nốt ruồi nhỏ, hơn nữa chị còn buộc dải vải đỏ lên chân làm ký hiệu, lúc bác sĩ kiểm tra chị cũng một tấc cũng không rời, tuyệt đối không ôm sai.”

Lục Hạ lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Phiền toái Thắng Nam tỷ.”

Thời buổi này chế độ bệnh viện còn chưa hoàn thiện như vậy, trẻ con sinh ra xong cũng không có ký hiệu, quá dễ dàng ôm sai rồi.

Tôn Thắng Nam lắc lắc đầu: “Này có gì đâu, chị cũng không có làm cái gì. Đúng rồi, nhóc con nhà các em ngoan lắm, phía trước lúc kiểm tra mặc kệ bác sĩ lăn lộn như thế nào cũng chưa khóc, ngay cả bác sĩ đều khen đứa nhỏ này hiểu chuyện.”

“Phải không?” Lục Hạ nghe vậy cũng tới hứng thú, cẩn thận nghe Tôn Thắng Nam kể chuyện về con.

……

Chờ Giang Quân Mạc trở về, vừa mở cửa liền thấy được ánh mắt hơi mang từ ái của Lục Hạ nhìn về phía con, giống như từ sau khi sinh con, cả người cô khí chất liền thay đổi, phảng phất trong nháy mắt trưởng thành không ít, trên người giống như cũng nhiều thêm chút gì đó.

Giang Quân Mạc không biết nghĩ tới cái gì, trong lòng ấm áp, trên người vác túi, trong tay bưng một nồi to canh gà đi vào.

“Đang nói cái gì thế?”

Lục Hạ nhìn đến Giang Quân Mạc, trên mặt có chút tiều tụy cũng lộ ra tươi cười: “Đang xem nhóc con giống ai, em cảm thấy đôi mắt nó càng giống em, nhưng Thắng Nam tỷ cảm thấy cái mũi cái miệng càng giống anh.”

Giang Quân Mạc nghe vậy cũng nhìn xuống cái nhóc con nhăn dúm dó kia, thật sự nhìn không ra nơi nào có giống anh cùng Lục Hạ.

Nhưng Lục Hạ m.a.n.g t.h.a.i thời gian dài như vậy, anh đã đem quyển sách “Ngôn ngữ nghệ thuật” của mấy ông anh rể cấp nghiên cứu minh bạch, tự nhiên biết không thể nói như vậy.

Vì thế làm bộ nhìn kỹ một chút mới nói: “Càng giống em một ít, đều nói con trai giống mẹ, tiểu gia hỏa này hẳn là cũng là giống nhau.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 175: Chương 175: Chào Đón Thành Viên Mới, Mẹ Tròn Con Vuông | MonkeyD