Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 176: Lần Đầu Làm Cha, Cái Tên Mang Nhiều Ý Nghĩa
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:34
Lục Hạ nghe anh cũng nói như vậy, rốt cuộc vừa lòng cười: “Em cũng cảm thấy càng giống em!”
Giang Quân Mạc xem cô tâm tình không tồi, cũng liền an tâm rồi, lúc này mới đem canh gà trong tay lấy lại đây muốn đút cho cô.
“Uống điểm canh đi, buổi sáng em liền không ăn cơm, đói lả rồi phải không?”
Anh vừa nói như vậy, Lục Hạ thật đúng là cảm giác có chút đói bụng, vội duỗi tay tiếp nhận: “Để em tự uống đi.”
Giang Quân Mạc cũng không miễn cưỡng, lúc này trong phòng bệnh còn có những người khác ở, anh biết cô ngượng ngùng.
Sau đó lại nhìn về phía Tôn Thắng Nam bên cạnh, từ trong túi vải trên người lấy ra một cái hộp cơm đưa cho cô ấy: “Tôn thanh niên trí thức, đây là tôi mua ở nhà ăn bệnh viện, chị ăn trước đi.”
Tôn Thắng Nam cũng không cùng anh khách khí, cô biết lấy phong cách hành sự của hai vợ chồng Lục Hạ, là sẽ không làm cô tự mình tiêu tiền.
Nhưng vẫn là hỏi câu: “Cậu ăn chưa?”
Giang Quân Mạc lại từ túi lấy ra cái hộp cơm khác: “Tôi cũng ăn ngay đây.”
Tôn Thắng Nam thấy thế liền an tâm rồi.
Hai cái hộp cơm này là Lục Hạ cùng Giang Quân Mạc mang từ Kinh Thành đến, phía trước cũng chưa dùng đến, không nghĩ tới lúc này lại phái thượng công dụng.
Bệnh viện bởi vì có người nằm viện, cho nên nhà ăn có thể mua cơm, cũng có thể giống Giang Quân Mạc như vậy tự mình làm, cũng không biết anh kiếm đâu ra gà.
Mấy con gà trong nhà vẫn còn giữ lại chưa g.i.ế.c đâu.
Bất quá lúc này không tiện, cô cũng không hỏi.
Sau khi ăn xong, Tôn Thắng Nam phỏng chừng hai người có rất nhiều lời muốn nói, liền tự giác đi rửa hộp cơm.
Giang Quân Mạc cảm ơn cô ấy, liền lưu lại bồi Lục Hạ.
Chờ Tôn Thắng Nam đi rồi, Giang Quân Mạc mới ngồi vào mép giường, duỗi tay xoa xoa mái tóc lược hiện hỗn độn của Lục Hạ, thấp giọng nói một câu: “Hạ Hạ, em vất vả rồi!”
Lục Hạ cười cười, tuy rằng quá trình rất mệt rất đau, nhưng nhìn đến con giây phút kia cô vẫn là cảm thấy rất đáng giá.
Bất quá Giang Quân Mạc nói như vậy vẫn là làm cô cảm động.
Huống chi cô vừa mới còn nghe Tôn Thắng Nam kể về biểu hiện của anh ở ngoài phòng sinh, trong lòng không cấm buồn cười, cũng may mắn lúc ấy tìm Tôn Thắng Nam lại đây hỗ trợ, bằng không con trai chẳng phải là không ai để ý?
Bất quá nghĩ đến đây, Lục Hạ vẫn là hỏi câu: “Anh thích con của chúng ta không?”
Giang Quân Mạc nghe được lời này có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn là không chút suy nghĩ nói: “Đương nhiên thích, cái thằng nhóc thối này, quá xấu rồi, lăn lộn em lâu như vậy, chờ nó lớn lên, xem anh tẩn nó như thế nào!”
Lục Hạ vô ngữ, nào có người làm cha như vậy, nhìn con trai còn đang ngủ say, rõ ràng bác sĩ đều nói đứa nhỏ này tính cách tốt, nghe lời, còn không thế nào ái khóc, như thế nào đến trong miệng anh liền thành tiểu t.ử thối?..
Có điểm ủy khuất thay cho con trai, nhưng cô cũng biết Giang Quân Mạc là đau lòng cô, vì thế cũng không nói cái gì nữa, ngược lại hỏi: “Tên của con anh nghĩ kỹ chưa?”
Nghe cô hỏi cái này, Giang Quân Mạc liền cau mày lắc lắc đầu: “Phía trước suy nghĩ mấy cái, nhưng tổng cảm thấy không hài lòng.”
Lục Hạ vô ngữ, từ khi cô mang thai, Giang Quân Mạc liền vẫn luôn tra từ điển, chỉ là cảm thấy tên thích hợp cho con trai con gái liền viết vài tờ giấy, không nghĩ tới lâu như vậy còn chưa tuyển ra cái nào vừa lòng?
Bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Tên của anh là ai đặt? Nghe giống như rất có thâm ý.”
“Ông nội anh đặt. Quân Mạc, lấy từ Kinh Thi: 'Hiện duẫn quân t.ử, đều lệnh đức'. Ông hy vọng anh trở thành một người quân t.ử quang minh lỗi lạc.”
Lục Hạ nghe xong nhướng mày, không nghĩ tới ông nội anh - một lão Hồng quân lại có thể đặt ra cái tên có văn hóa như vậy.
Phảng phất là đoán được ý tưởng của Lục Hạ, Giang Quân Mạc liền cười giải thích nói: “Ông nội anh lúc tham gia quân ngũ một chữ bẻ đôi cũng không biết, sau lại đội trưởng của ông lúc ấy liền nói, binh lính không muốn làm tướng quân không phải là binh lính tốt, nhưng muốn làm tướng quân chỉ biết đ.á.n.h giặc không được, còn phải văn võ song toàn.
Cho nên ông nội liền bắt đầu học tập, chỉ cần có thời gian liền sách không rời tay. Chậm rãi, ông nội liền từ một tiểu binh thô lỗ mù chữ, biến thành nho tướng mà ai cũng biết.
Ông thường thường nói với bọn anh, từ khi cầm lấy sách, ánh mắt người khác nhìn ông đều không giống nhau, cảm thấy ông rất lợi hại, ông lúc còn trẻ cũng liền dựa vào cái này lừa được bà nội anh về tay.
Bất quá nhiều năm như vậy xuống dưới, ông cũng chậm rãi không phụ cái xưng hô này.”
Lục Hạ nghe xong nở nụ cười, không nghĩ tới ông nội anh còn rất thú vị.
“Vậy nếu không chúng ta để cho ông nội đặt tên cho bé con đi?”
Giang Quân Mạc ngoài ý muốn: “Em nguyện ý để ông nội đặt tên cho con?”
Lục Hạ bật cười: “Có cái gì không nguyện ý, đây cũng là chắt trai của ông, anh phía trước không phải nói sao, ông thực chờ mong đâu. Như thế nào? Anh không nguyện ý?”
“Sao có thể, anh nguyện ý!” Giang Quân Mạc lập tức nói.
