Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 275: Phong Trào Học Tập Và Nỗi Lo Của Người Mẹ
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:51
Việc cô Lý tìm việc dịch thuật cho Lục Hạ và Sở Lương Thần cả lớp đều biết, mọi người đều tương đối hâm mộ. Rốt cuộc nhuận b.út của công việc này không ít, còn có thể rèn luyện bản thân.
Nhưng những người khác cũng biết trình độ của mình, cho nên cũng chỉ là hâm mộ thôi, sau đó đều càng dụng tâm học tập, hy vọng về sau cũng có thể đến lượt mình kiếm tiền...
Lục Hạ gật gật đầu: “Kết thúc rồi, có thể nghỉ ngơi mấy ngày.”
Dư Vãn nghe xong hâm mộ nói: “Thật tốt a, trước kia còn cảm thấy học tiếng Anh vô dụng, nhưng xem cậu mới vừa khai giảng liền có thể dùng tiếng Anh kiếm tiền, tớ đột nhiên cảm thấy học tiếng Anh rất hữu dụng.”
Nghe cô ấy nói như vậy, Lục Hạ cười, gật đầu: “Cậu nghĩ như vậy cũng đúng.”
“Đúng vậy!” Dư Vãn cảm thán: “Lớp mình thật nhiều người gần đây đều càng nỗ lực, lớp trưởng còn tổ chức nhóm học tập sau giờ học, tan học xong rất nhiều người đều sẽ ở lại học thêm một giờ đấy.”
Lục Hạ bật cười, không nghĩ tới việc này còn có thể có tác dụng này. Cũng tốt, dù sao cũng phải cho chút ngon ngọt treo trước mắt mới có thể càng điều động thái độ học tập của mọi người, không biết cô Lý có phải hay không cũng là ý tứ này mới cố ý tìm việc cho bọn họ.
“Vậy cậu có đi không?” Lục Hạ hỏi Dư Vãn.
“Đi chứ, trong lớp trừ cậu học ngoại trú ra, ngay cả những người đã kết hôn đều đi, mọi người thực dụng công. Hơn nữa bên nam sinh còn hùn tiền mua một cái đài radio, mỗi ngày nghe radio học phát âm.”
Lục Hạ nghe xong có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới mọi người lại dụng công như vậy, lại có chút cảm khái. Nghĩ sau này chính mình cũng không thể ỷ vào có cơ sở mà thả lỏng, bằng không thực dễ dàng bị những người khác đuổi kịp.
Lúc sau Lục Hạ lại cùng những người khác trò chuyện vài câu, sau đó đột nhiên phát hiện phòng ngủ giống như thiếu một người.
“Tạ Quế Phương đâu?”
Diệp Nam nói thẳng: “Cô ta không ở đây. Cậu mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn dịch bài khả năng không chú ý tới, cô ta đã vài hôm buổi trưa không trở lại rồi!”
Lục Hạ ngạc nhiên: “Vậy cô ta không về thì đi đâu?”
Diệp Nam biểu tình có chút một lời khó nói hết: “Ở cùng với lớp trưởng lớp tớ, hai người yêu đương, như hình với bóng, nhất thời cũng không nỡ tách ra, lúc này bọn họ hẳn là đang ngủ trưa ở phòng học.”
Yêu đương mà ngủ trưa cùng nhau ở phòng học là kiểu hẹn hò mới gì sao?
Bất quá…… “Bọn họ đây là chính thức ở bên nhau?”
“Ừ, mấy hôm trước bọn tớ nhìn thấy hai người nắm tay, sau khi trở về liền hỏi Tạ Quế Phương, cô ta cũng gật đầu.”
Lục Hạ: “Ừm…… Cũng thật nhanh!”
Đàm Vân Phương cười: “Hai người đều có ý đó không phải thực nhanh sao?”
Lục Hạ tưởng tượng cũng phải, thời đại này yêu đương đều nhanh, cũng liền không rối rắm nữa.
Lúc sau cô nhìn về phía Tiểu Nhã vẫn luôn không có gì cảm giác tồn tại.
Cô chưa từng thấy đứa trẻ nào nghe lời như vậy, có thể là sợ mọi người chán ghét, cô bé ngày thường rất ít nói chuyện, cảm giác tồn tại đặc biệt thấp. Nếu không phải Lục Hạ từng nghe cô bé mở miệng, còn tưởng rằng cô bé bị câm.
Ăn nhờ ở đậu như vậy cũng thật không dễ dàng, phỏng chừng chờ dọn ra ngoài ở sẽ tốt hơn chút.
Bất quá nghĩ đến đây, Lục Hạ nhìn về phía Đàm Vân Phương hỏi: “Chị Vân Phương không nghĩ tới việc đưa Tiểu Nhã đi học sao? Con bé cứ ở mãi trong phòng ngủ sẽ buồn chán lắm.”
Đàm Vân Phương cũng tương đối lo lắng về vấn đề này của con gái. Rốt cuộc cô ấy hiện tại cần đi học, hơn nữa lại không thể đem con gái mang đến lớp, buổi tối còn muốn đi nhà ăn làm việc hai giờ theo diện vừa học vừa làm.
Cho nên Tiểu Nhã từ khi tới ký túc xá đến giờ cơ hồ chưa từng đi ra ngoài.
“Haizz, chị cũng nghĩ tới rồi, nhưng hộ khẩu con bé không ở đây. Trường tiểu học bên kia chị đã đi hỏi qua, cần nộp một khoản tiền lớn mới có thể học, chỉ có thể chờ chị có công tác, chuyển hộ khẩu con bé tới đây rồi tính tiếp.
Hiện tại chỉ có thể đi học nhà trẻ, nhưng nhà trẻ chính quy không dễ vào không nói, còn nhà trẻ tư nhân, học phí một học kỳ cũng không rẻ, hơn nữa còn phải đưa đón mỗi ngày, chị cũng không có thời gian, cho nên chỉ có thể trước để Tiểu Nhã chịu thiệt thòi.
Bất quá cũng may Tiểu Nhã thông minh, lúc năm sáu tuổi chị liền bắt đầu dạy con bé, hiện tại đã học được chương trình lớp 3. Chờ về sau hộ khẩu chuyển tới trực tiếp ấn theo trình độ mà học tiếp, không cần bắt đầu lại từ lớp 1.”
Lục Hạ nghe xong thở dài, nghĩ nghĩ cũng không nghĩ ra biện pháp giải quyết thích hợp.
Việc này thật sự không dễ làm, những người khác cũng không tiện giúp đỡ. Rốt cuộc Đàm Vân Phương người này vừa thấy chính là rất mạnh mẽ, các cô nếu đề nghị cho vay tiền phỏng chừng cô ấy sẽ không đồng ý, rốt cuộc đây không phải số tiền nhỏ, mà chờ cô ấy tốt nghiệp còn phải mất bốn năm.
Cuối cùng chỉ có thể nói: “Haizz, không sao đâu, chờ cuối tuần chị có thể bớt chút thời gian đưa con bé ra ngoài chơi.”
Đàm Vân Phương lúc này mới gật gật đầu: “Đúng vậy, tuần trước đưa con bé ra ngoài đi dạo, con bé còn rất vui vẻ.”
