Tn70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 132
Cập nhật lúc: 16/03/2026 06:39
“Hừ, lúc cháu mất tích sao không thấy ông tò mò?
Ông nói không biết chuyện cháu bị tráo đi cháu chỉ tin nửa chữ thôi, cháu không tin lúc cháu mới mất tích ông không hề nghi ngờ bên phía mẹ Tần Đại Quý, cháu mất tích đột ngột như vậy, vô lý như vậy, trong thâm tâm ông tự có một số ân oán tình thù, mà lại không nghĩ đến phương diện này để tìm người?"
“Thời gian 20 năm, đây không phải 20 tiếng đồng hồ, tìm thấy cháu cũng là thông qua người khác vô tình gặp được, chứ không phải ông đường đường chính chính thông qua cuộc điều tra của mình mà tìm thấy, trong lòng ông chắc hẳn đã có câu trả lời rồi, chỉ là không muốn nghĩ sâu xa về phía đó, không muốn điều tra kỹ lưỡng thôi."
Tần Dĩ An cười mỉa mai:
“Sợ cái lớp vải che xấu hổ của mình bị lột ra chứ gì, sợ bà nội cháu làm mình làm mẩy với ông chứ gì, sợ mình giữ không nổi thanh danh tuổi già chứ gì, nếu không phải lần này lúc Tôn Tĩnh nói chuyện cháu cũng có mặt ở đó, ông chắc đến lúc bước chân vào quan tài cũng không nói ra đâu, ông nội ông nói xem có đúng không?
Tự ông muốn biết đứa bé đó thì tự đi mà điều tra, đừng có hỏi cháu, hỏi cháu là ông muốn nhà họ Tần tiêu đời đấy, giờ ông không sợ mất mặt nữa à, giờ ông không sợ thanh danh tuổi già sụp đổ nữa à, không sợ nhà tan cửa nát nữa à."
Vốn định giữ cho ông chút mặt mũi, nếu ông cụ đã tự mình không cần thì thôi vậy, nói ra cho ông khó xử một chút là tốt nhất, có khó xử thì mới nhớ lâu.
Tần Dĩ An nói đến đây thì dừng lại, uống một hai ngụm nước.
“Ừm, cũng không biết khi nào bà nội cháu mới về, cháu phải đi tâm sự với bà một chút mới được, cháu còn chưa gặp bà bao giờ, nhất định phải kéo bà tâm sự thật nhiều vào."
Sắc mặt Tần Chính Nghĩa khó coi đến cực điểm, mỗi một câu của Tần Dĩ An đều đ-âm trúng tim ông, câu nào câu nấy đều nói trúng phóc, quả thực là đã lột sạch lớp vải che xấu hổ mà ông tự đắp lên cho mình.
Tần Dĩ An nói đúng, lúc đầu ông quả thực cũng từng nghĩ đến điểm này, nghĩ đến việc cháu gái có khả năng bị nhóm người đó bắt đi, bởi vì lúc đó ông từng phát hiện cả nhà Tần Đại Quý, bao gồm cả mẹ nó và người đàn ông trong nhà đó đều đột ngột biến mất khỏi kinh đô, chỉ là sau đó khi Tôn Tĩnh đi thăm con dâu nói cả nhà đó nợ c-ờ b-ạc, đi ra ngoài lánh nạn ông mới buông lỏng tâm tư.
Tần Chính Nghĩa đỏ bừng mặt cúi đầu, lúc này trong lòng ngoài giận dữ và khó xử ra, còn có một chút áy náy với cháu gái, cũng quả thực là vì ông chột dạ, không dám tiếp tục điều tra theo hướng đó.
“Bị cháu nói trúng rồi chứ gì, nếu lúc đó ông điều tra theo hướng đó thì có khi chỉ mất mấy ngày là tìm được người rồi, cũng không cần đợi đến 20 năm, uổng công gọi ông là ông nội rồi, bố mẹ và bà nội cháu mà biết thì đau lòng đến mức nào."
Ông nội này là không thể nhận được, chỉ có thể làm màu bề ngoài cho qua chuyện, làm nơi để vặt lông thôi.
“Cái con bé này sao mà vội thế, tôi chỉ nhắc tới một câu thôi, lời còn chưa nói xong cô đã bắt đầu quy chụp rồi."
Tần Chính Nghĩa ngụy biện, cuống quýt giơ tay lên thề thốt.
“Tần Chính Nghĩa tôi cả đời này chỉ có những đứa cháu trai cháu gái là các cô các cậu thôi, không có đứa cháu gái nào khác cả, sau này tôi cũng không nhắc lại nữa, cô cũng đừng nhắc lại mấy lời không hay đó, cả nhà chúng ta hòa thuận sống tốt ngày tháng của mình, quản mấy người không phải người nhà họ Tần làm gì, Tần Tư Điềm gì đó, đứa bé bị tráo gì đó đều không phải người nhà họ Tần chúng ta, không liên quan đến chúng ta, cô cũng đừng nói mấy lời đó nữa."
Tần Dĩ An c.ắ.n hạt dưa, vẻ mặt giễu cợt nhìn Tần Chính Nghĩa.
Xem đi, người ích kỷ mãi mãi sẽ chỉ có một bộ dạng như vậy thôi, đối với lỗi lầm của mình thì không hé răng nửa lời, lúc nào cũng chỉ làm những việc có lợi cho bản thân, hễ phát hiện ra tình huống hại nhiều hơn lợi thì chút tình thân mỏng manh đó có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, Tần Tư Điềm hay con riêng cháu riêng gì đó đều không quan trọng.
Tần Chính Nghĩa bị ánh mắt này của cô nhìn đến mức chột dạ, không dám đối diện với Tần Dĩ An nữa, ánh mắt như vậy khiến ông không còn lỗ nẻ nào chui, nỗi sợ hãi đối với Tần Dĩ An đã lớn hơn cả sự áy náy.
“Cô đợi đấy."
Tần Chính Nghĩa nói xong quay người chạy vào trong nhà.
Tần Dĩ An nhún vai, liếc nhìn ra ngoài cửa.
【
