Tn70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 133
Cập nhật lúc: 16/03/2026 06:40
“Tần Chính Nghĩa thầm kêu không ổn trong lòng, lập tức trở nên căng thẳng, hiện tại ông thấy rất bất an.
Lệ Quyên chắc chắn đã nghe thấy hết mọi chuyện rồi, giờ ông mới biết ý nghĩa nụ cười đó của con bé Tần Dĩ An, con bé này biết từ sớm rồi, thật là hết chỗ nói.”
“Tất nhiên là không phải rồi, tôi không có ý đó, bà về là tôi vui lắm, đều là hiểu lầm thôi, bà đừng giận."
Tần Chính Nghĩa cũng không dám hống hách nữa, hạ mình nịnh nọt, lập tức đi rót trà rót nước.
Tần Dĩ An không để ông thể hiện, cố ý giành lấy việc đó, nhanh tay rót trà bưng qua trước:
“Bà nội, trà xong rồi, bà uống trà cháu rót đi, nước chanh pha mật ong, ấm nóng, giải khát lắm ạ."
“Đứa nhỏ ngoan, con chịu khổ rồi, mau ngồi xuống, sau này không ai có thể bắt nạt con được nữa, ai cũng không được phép."
Triệu Lệ Quyên nhận lấy trà của Tần Dĩ An, ánh mắt nhìn Tần Dĩ An trở nên dịu dàng, ngữ khí thái độ cũng hòa nhã hẳn lên, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng đối với Tần Chính Nghĩa.
Tần Chính Nghĩa bưng nước trên tay không có người nhận, đứng đó cũng không xong, ngồi cũng không được, lúng túng đành tự mình bưng ly nước trên tay lên uống.
“Đây là thái độ rót nước cho tôi của ông sao?"
Kết quả là ánh mắt sắc lẹm của Triệu Lệ Quyên nhìn qua, Tần Chính Nghĩa uống trà ấm mà cũng thấy bỏng miệng, sặc một cái ho liên hồi.
“Không phải, ly nước này vừa có con muỗi bay vào, tôi rót lại ly khác cho bà."
Tần Chính Nghĩa không dám dừng lại một giây nào, lao đến chỗ rót nước lấy một cái ly mới rót trà.
Tần Dĩ An được mở mang tầm mắt rồi.
Trời ạ, bà nội bá đạo quá đi mất, ông nội chẳng dám ho một tiếng nào cả, cứ như chuột gặp mèo vậy.
Đợi Tần Chính Nghĩa bưng trà quay lại, cẩn thận đặt ly xuống bên cạnh Triệu Lệ Quyên, rồi lại đứng bên cạnh cười xòa bồi tội, trong lòng như bị lửa đốt.
Triệu Lệ Quyên không mắc mưu ông, lạnh lùng nói với ông:
“Những lời ông vừa nói với cháu gái, kể lại cho tôi nghe từ đầu đến cuối, nói!"
“Chuyện này...."
Tần Chính Nghĩa không mở miệng được, không biết phải làm sao.
“Bố, bố không nói cũng được, chúng con đều nghe thấy hết rồi, chuyện riêng hồi trẻ của bố con không quản, con chỉ muốn hỏi bố, lúc đầu bố đã có nghi ngờ tại sao không nói với chúng con một tiếng, dù chỉ là nhắc tới một câu thôi, con gái con cũng sẽ không phải chịu khổ ở bên ngoài suốt 20 năm."
Tần Gia Quốc thất vọng nhìn bố mình, ông không ngờ kẻ đầu sỏ gây ra bi kịch của gia đình mình lại chính là ông cụ.
“Bố quá ích kỷ rồi, những năm qua con gái con chịu khổ đều là do bố gây ra, chuyện riêng của bố khiến con gái con bị kéo vào chịu hại sâu sắc, sự im lặng không làm gì của bố lại khiến con gái con chịu khổ nhiều hơn, tất cả đều là tại bố, bố bảo sau này con phải đối mặt với bố thế nào đây."
Hạ Tú Lan lại càng tức đến đỏ cả mắt mà chất vấn:
“Bố làm sao mà mặt dày đến mức lúc con gái con tìm được về còn làm khó nó chứ, bố à, nói câu không hay, bố không xứng đáng làm ông nội nó."
Tần Chính Nghĩa bẽ mặt, bị mắng xong thì không vui, nhưng cũng không dám phản bác, ánh mắt cầu cứu nhìn Tần Dĩ An, định bụng nhờ cô xem ở món quà bồi tội mà nói giúp ông vài câu.
Tần Dĩ An nhún vai, tỏ ý lực bất tòng tâm.
Nhận tiền là nhận tiền, xưa nay cô luôn là nhận tiền xong là không nhận người thân, cô có điên mới lao lên nói giúp, Tần Dĩ An ngồi xuống cạnh bà Triệu Lệ Quyên lại tiếp tục c.ắ.n hạt dưa, còn thêm dầu vào lửa nói cho bà nghe.
“Ông nội, ông đúng là không xứng thật, còn muốn tìm cháu để cầu tình cho Tần Tư Điềm, còn muốn tìm đứa con của tên buôn người bị Tôn Tĩnh tráo đi nữa chứ."
Triệu Lệ Quyên cầm lấy ly trà Tần Chính Nghĩa đặt bên tay bà, không nói hai lời ném thẳng vào người Tần Chính Nghĩa.
【
