Tn80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 108
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:30
“Ngay sau đó Thẩm Đông Nhật mới vào phòng bệnh thăm Lục Thừa Duệ.”
Thu-ốc mê vẫn chưa hết tác dụng nên lúc này Lục Thừa Duệ vẫn đang ngủ mê man.
Gương mặt tái nhợt quá mức, người cũng g-ầy sọp đi một vòng lớn.
Lần nhiệm vụ này quả thực quá gian nan.
“May mà còn sống trở về."
Thẩm Đông Nhật thở dài một tiếng, còn bao nhiêu đồng chí không thể trở về được nữa.
Trong lòng ông rất khó chịu.
Tình hình cụ thể thế nào vẫn chưa rõ, phải đợi Lục Thừa Duệ tỉnh lại mới biết được.
Trong khu đặc chiến vẫn đang rà soát gián điệp địch.
Chỉ là đối phương rất thông minh, gần đây không hề có chút động tĩnh nào.
Manh mối trước đó điều tra được một nửa thì bị đứt đoạn.
Kiều Văn Văn gật đầu:
“Chỉ có một mình anh ấy trở về thôi."
Nói đến mức Thẩm Đông Nhật trong lòng càng thêm khó chịu:
“Thực ra khu đặc chiến có cử người viện trợ rồi."
Chỉ là gián điệp địch nằm ngay ở nội bộ nên người được cử đi căn bản không tới được đích đến.
Hiện tại manh mối điều tra gián điệp địch cũng chỉ có thể trông chờ vào Lục Thừa Duệ sau khi tỉnh lại thôi.
“Thừa Duệ nhất định có thể hiểu được mà, cháu là người nhà cũng có thể hiểu được tất cả những chuyện này."
Kiều Văn Văn biết Thẩm Đông Nhật chắc là đang áy náy trong lòng.
Biết rõ là nguy hiểm nhưng lại không thể ngăn cản được.
Trong chốc lát Thẩm Đông Nhật cũng có ấn tượng tốt hơn về Kiều Văn Văn rất nhiều:
“Đồng chí tốt!"
“Đúng rồi, từ trước đến nay Thừa Duệ có chuyện gì đều không cho thông báo cho gia đình, nói là khả năng chịu đựng của mẹ cậu ấy kém quá, cháu xem..."
Thẩm Đông Nhật tuy là quân trưởng của khu đặc chiến nhưng lúc này ông vẫn muốn nghe ý kiến của Kiều Văn Văn.
“Quân trưởng Thẩm cứ yên tâm, cứ làm theo lời anh ấy nói đi ạ."
Kiều Văn Văn không muốn quyết định thay Lục Thừa Duệ.
“Tốt tốt!"
Thẩm Đông Nhật gật gật đầu, lại an ủi Kiều Văn Văn mấy câu rồi mới rời đi.
Còn về chiếc xe mà Kiều Văn Văn lái về, Thẩm Đông Nhật cũng không để ai động vào.
Tất cả đều đợi Lục Thừa Duệ tỉnh lại.
Bệnh viện đã sắp xếp cho một hộ lý nam.
Kiều Văn Văn chủ yếu phụ trách cơm nước ba bữa cho Lục Thừa Duệ.
Tương đối mà nói thì khối lượng công việc không lớn.
Lục Thừa Duệ tình hình đặc biệt nên được sắp xếp phòng bệnh riêng.
Lục Thừa Duệ vừa mới phẫu thuật xong cũng chỉ có thể ăn đồ lỏng, xuống căng tin mua ít cháo loãng là được, cũng không tính là làm phiền người khác.
Vừa hay có thể để Kiều Văn Văn tìm thời gian vào không gian.
Tài liệu lục soát được từ trên người mấy tên địch đó và tài liệu trong vali mật mã vốn có trong xe cộng lại có không ít.
Thực ra Kiều Văn Văn có chút nghi ngờ Vương Hải Yến.
Người bình thường chắc chắn sẽ không chằm chằm nhìn vào chiếc xe của quân địch để làm văn đâu.
Tuy nhiên những tài liệu này cô đọc không hiểu, chỉ có thể đợi Lục Thừa Duệ tỉnh dậy rồi nộp lại cho khu đặc chiến.
Sau đó tiếp tục điều tra chuyện gián điệp địch.
Lúc trời tối Phó Tuấn tới.
“Tình hình đồng chí Lục thế nào rồi?"
Phó Tuấn rất kính nể Lục Thừa Duệ, sau khi bận rộn xong việc trong tay là anh tới bệnh viện ngay.
“Bác sĩ nói phẫu thuật rất thành công."
Kiều Văn Văn cũng thấy khá bất ngờ, nhìn Phó Tuấn một cách nghiêm túc, dáng người rất chuẩn, chỉ là quá mức lạnh lùng, có vẻ khó gần, “Ban ngày, cảm ơn anh nhé."
“Cảm ơn cái gì chứ, bản thân cô đã có thứ có thể chứng minh rồi mà, tôi chỉ là không muốn con nhỏ em gái ngu ngốc của mình tiếp tục quấy rầy thôi."
Biểu cảm của Phó Tuấn không mấy tốt đẹp, nghĩ tới Phó Hiểu Hiểu là tâm trạng tệ hẳn đi.
Kiều Văn Văn như suy tư gì mà gật đầu:
“Hóa ra cô ta là em gái của anh!"
“Để cô chê cười rồi."
Phó Tuấn thở dài một tiếng, “Gia môn bất hạnh!"
“Nghiêm trọng thế sao?"
Kiều Văn Văn không ngờ anh lại nói như vậy.
“Được rồi, không nhắc tới cô ta nữa."
Phó Tuấn xua xua tay, nhìn quanh một chút, “Đêm nay cô trực ở đây sao?"
“Vâng, tôi trực."
Kiều Văn Văn đắn đo một chút, “Tôi sợ những kẻ đó sẽ không chịu dừng tay đâu."
“Có... tình hình gì sao?"
Phó Tuấn cũng rất nhạy bén, “Khu đặc chiến không cử người tới à?"
“Không ạ."
Kiều Văn Văn lắc đầu, “Chắc là cảm thấy ở đây là bệnh viện quân y nên an toàn chăng."
Phó Tuấn lắc đầu:
“Chưa chắc."
Ngừng một lát, anh lại nói:
“Đêm nay tôi sẽ ở lại đây."
Nghĩ tới con gái mình là do Lục Thừa Duệ và Kiều Văn Văn cứu được, anh thấy mình nên ở lại.
Kiều Văn Văn dù có biết đ-ánh đ-ấm thế nào thì thể lực cũng không bằng đàn ông, huống hồ Lục Thừa Duệ còn đang trúng đ-ạn mới phẫu thuật xong, vẫn còn đang hôn mê.
“Cái đó thì không cần đâu ạ."
Kiều Văn Văn lắc đầu, “Tôi có thể giải quyết được."
“Yên tâm đi, không ai biết thân phận của tôi đâu, sẽ không rút dây động rừng đâu."
Phó Tuấn quyết định ở lại, “Tôi nằm nghỉ một lát ở băng ghế dài bên ngoài, có chuyện gì thì gọi tôi."
Nói xong là trực tiếp đi ra ngoài phòng bệnh luôn.
Đúng là dứt khoát nhanh nhẹn.
Kiều Văn Văn định từ chối nhưng đắn đo một hồi vẫn để mặc anh đi.
Như vậy cũng tốt, nếu thực sự có người tới thì cũng có thêm một tầng bảo vệ.
Nhìn Phó Tuấn cũng là một kẻ biết đ-ánh đ-ấm.
Kiều Văn Văn lại ngồi xuống bên giường, nhìn nhìn chai dịch không còn nhiều, đây là chai cuối cùng rồi.
Đang đắn đo không biết có nên gọi y tá vào rút kim không thì nghe thấy bên ngoài truyền tới một tiếng rên hừ nhẹ.
Sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Đẩy cửa ra, Kiều Văn Văn cẩn thận quan sát.
Liền thấy Phó Tuấn đang khống chế một y tá.
Mũ của y tá đó rơi xuống, hóa ra lại là một người đàn ông.
Vậy mà lại cải trang thành nữ y tá.
“Cẩn thận!"
Kiều Văn Văn thấy tên y tá giả đó đ-âm kim tiêm về phía Phó Tuấn, liền vừa hô vừa bước tới đ-á ra một cước.
Trực tiếp đ-á trúng cổ tay của tên đó.
Kim tiêm văng ra ngoài.
Phó Tuấn nhân cơ hội bẻ quặt tay tên đó lại, nhìn Kiều Văn Văn một cách tán thưởng:
“Cẩn thận một chút."
Có một cái thì sẽ có cái thứ hai.
Phải biết rằng Lục Thừa Duệ không chỉ tiêu diệt toàn bộ bọn địch mà còn lấy đi toàn bộ tài liệu nữa.
Những tên địch cài cắm ở nơi khác chắc chắn là sốt ruột rồi.
Những tài liệu này một khi được dịch ra thì thân phận của rất nhiều người sẽ bị bại lộ.
Vì vậy họ cũng liều mạng rồi.
“Đa tạ."
Kiều Văn Văn lần đầu tiên cảm thấy Phó Tuấn khá là có ích.
Chân thành cảm ơn.
Vì vậy Kiều Văn Văn từ bỏ ý định gọi y tá rút kim.
Cô trực tiếp ra tay rút kim, cùng lắm là để Lục Thừa Duệ chảy chút m-áu, còn hơn là dẫn sói vào nhà.
