Tn80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 109
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:30
“Bình thường cô có thể vào không gian nhưng hôm nay thì không được.”
Phải bảo đảm an toàn cho Lục Thừa Duệ.
Vừa mới rút kim xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Chương 107 Nếu anh không về được, em sẽ đi lấy chồng khác
Kiều Văn Văn cũng căng thẳng thêm mấy phần, chậm rãi bước tới cửa.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Không nhanh không chậm.
“Đến giờ thay thu-ốc rồi."
Người bên ngoài nói một câu, lần này tới là một nữ y tá.
Kiều Văn Văn nghe một cái là thấy có vấn đề ngay.
Dịch truyền của Lục Thừa Duệ đều đã hết sạch rồi.
Thay cái gì chứ?
Những kẻ này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
Phó Tuấn vừa mới bắt một đứa, bên này lại có thêm một đứa tự dẫn xác tới.
Trong lúc Kiều Văn Văn còn đang đắn đo thì tiếng gõ cửa lại vang lên:
“Tôi vào đây."
Giây tiếp theo Kiều Văn Văn nhanh ch.óng mở cửa, sau đó giơ tay chộp lấy cổ áo đối phương, một thế cầm nã khóa c.h.ặ.t người lại, ép lên bức tường đối diện hành lang.
Động tác dứt khoát nhanh nhẹn.
Đối phương bỗng chốc ngây người:
“Đồng chí, chị làm cái gì vậy?
Mau buông tôi ra!"
“Chúng tôi không cần thay thu-ốc nữa."
Kiều Văn Văn từng chữ từng chữ nói, “Dịch truyền đã hết sạch rồi."
Bị ép lên tường không thể nhúc nhích được, cô y tá hết cách, cô thấy người nhà bệnh nhân này chắc chắn là não có vấn đề:
“Được rồi, tôi biết rồi."
Lúc này Kiều Văn Văn mới buông tay:
“Đừng tới làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi nữa."
Cô y tá sợ hãi vội vàng rời đi.
Tiếp theo sau đó đúng là đã yên tĩnh rồi.
Một tiếng sau Phó Tuấn trở về, anh gọi Kiều Văn Văn ra ngoài phòng bệnh:
“Người đã được đưa tới Cục An ninh Quốc gia rồi."
“Vâng, thời gian không còn sớm nữa, anh về nghỉ ngơi đi, ngày mai chắc vẫn phải đi làm chứ!"
Kiều Văn Văn vẻ mặt cảm kích nhìn anh, “Phía tôi sẽ cẩn thận gấp đôi, hôm nay sẽ không để ai vào phòng bệnh đâu."
Như vậy là có thể giữ được rồi.
Vẻ mặt Phó Tuấn nghiêm nghị lạnh nhạt:
“Cô không cho vào, họ sẽ đi đường cửa sổ."
Chuyện cửa sổ này Kiều Văn Văn đương nhiên đã nghĩ tới rồi, cô đều đã đóng c.h.ặ.t hết lại.
“Nếu có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy thì đã chẳng phải là gián điệp địch rồi."
Phó Tuấn xua xua tay, “Cô cứ canh chừng trong phòng, tôi canh ở bên ngoài, bình an qua mấy ngày này là không sao nữa."
Kiều Văn Văn đắn đo một chút, đúng là cô đã nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi.
Nhưng cô vẫn hỏi Phó Tuấn một câu:
“Sao anh lại...?"
Tốt bụng như vậy sao?
Rõ ràng là một người rất khó nói chuyện mà.
Lần ở thôn Bình An đó anh còn tỏ ra vẻ cao cao tại thượng.
Cứ như thể anh là nhân dân tệ vậy.
Phó Tuấn hiểu ngay ý nghĩa câu nói này của cô, cũng không thấy ngại ngùng chút nào:
“Đồng chí Lục vì nước vì dân, nên được bảo vệ tốt, tôi thấy bên ngoài cũng có đồng chí của mình, cô cũng không cần quá lo lắng đâu."
Thẩm Đông Nhật cũng đã sắp xếp nhân thủ rồi.
Cũng là sợ đối phương thừa cơ báo thù.
Những năm qua Lục Thừa Duệ không ít lần giải quyết gián điệp địch.
Số người hận anh không ít.
Đặc biệt là lần này gần như đã hốt trọn ổ đối phương.
“Thực ra lần này tới chắc là... những kẻ sợ bị lộ thân phận."
Kiều Văn Văn nghĩ tới tập tài liệu đó.
Phó Tuấn gật đầu, anh là người ít nói.
Cũng rất ít khi nhiệt tình như thế này.
Đây đúng là chuyện lạ rồi.
“Ừ, như vậy bọn họ cũng không dám lộ diện một cách quang minh chính đại."
Phó Tuấn cũng rất hận những kẻ này, hận thấu xương tủy, “Cô vào chăm sóc đồng chí Lục đi."
Kiều Văn Văn vẫn liếc nhìn Phó Tuấn thêm một cái.
Thực sự chỉ là kính nể Lục Thừa Duệ thôi sao?
Nếu là như vậy thì cũng không cần nợ ân tình quá nhiều.
Thực ra cô và Phó Tuấn đều giống nhau, những chuyện có thể dùng tiền giải quyết được thì bớt nói chuyện tình cảm đi.
“Đúng rồi, chuyện của Phó Hiểu Hiểu, một thời gian nữa sẽ cho cô một lời giải thích."
Phó Tuấn lại thấp giọng nói thêm một câu.
“Thực ra đồng chí Phó Hiểu Hiểu không có đầu óc gì mấy, khá là ngu ngốc, là người bên cạnh cô ấy đưa ra chủ ý hay đấy."
Kiều Văn Văn nghĩ tới Vương Hải Yến, đó là một kẻ rất ranh ma, cũng khá khả nghi.
Không có bằng chứng thì không thể điều tra từ thân phận gián điệp địch được.
Vậy thì cứ để nhà họ Phó phía này gõ nhịp xem sao.
Xem cái cô Vương Hải Yến này biểu hiện thế nào.
Nói xong những lời này Kiều Văn Văn không nói thêm gì nữa, trực tiếp trở về phòng bệnh.
“Anh Thừa Duệ, anh tỉnh rồi!"
Bước tới bên giường liền thấy Lục Thừa Duệ đã mở hai mắt ra.
“Văn Văn, sao em lại ở đây?"
Lục Thừa Duệ cũng thấy khá bất ngờ, thực ra rất nhiều lần anh đi làm nhiệm vụ khi mở mắt ra đều là ở bệnh viện.
Vì vậy lần này anh cũng thấy bình thường.
Đại não không suy nghĩ quá nhiều, trực tiếp chấp nhận hiện thực.
Nhưng nhìn Kiều Văn Văn bước vào, anh có chút ngẩn ngơ trong giây lát.
Kiều Văn Văn cười dịu dàng, lấy bát cháo vẫn luôn được ủ trong nước nóng ra:
“Em là người nhà, ở đây không phải rất bình thường sao?"
Lúc này đại não của Lục Thừa Duệ mới hoạt động bình thường trở lại.
Anh nghĩ tới lúc sinh t.ử cận kề Kiều Văn Văn đã xuất hiện.
Dương đông kích tây, thủ đoạn chồng chất, khiến gián điệp địch phải lộ diện, gây ra động tĩnh không nhỏ.
Anh thừa cơ tiêu diệt hết bọn địch, hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn.
“Văn Văn, họ không làm khó em chứ?"
Lục Thừa Duệ có chút lo lắng nói, vừa nói vừa gượng dậy định ngồi dậy.
“Bên cạnh tim anh trúng đ-ạn, vừa mới phẫu thuật xong, đừng có cử động lung tung."
Kiều Văn Văn vội vàng đặt bát cháo xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói, một tay ấn lên vai anh.
Vừa xoay giường bệnh đến một góc độ thoải mái.
Thực ra khi mở mắt ra thấy vợ, trong lòng Lục Thừa Duệ cũng thấy hưng phấn.
Có vợ thật tốt!
Lúc này một thìa cháo được đưa tới bên môi anh.
“Thời gian này trước hết cứ ăn đồ lỏng đã."
Kiều Văn Văn giải thích, “Đợi một thời gian nữa sẽ làm món ngon cho anh."
“Được."
Lục Thừa Duệ không kén chọn, “Văn Văn, sau này đừng mạo hiểm nữa."
Lần này quá là nguy hiểm rồi.
Anh cũng thấy sợ hãi một hồi.
Kiều Văn Văn lại đưa một thìa cháo tới bên môi anh:
“Nếu anh không về được, em sẽ đi lấy chồng khác."
Tình hình đó nếu Kiều Văn Văn không đi thì Lục Thừa Duệ chắc chắn sẽ ch-ết.
Trong nguyên tác anh cũng ch-ết trong lần nhiệm vụ này.
