Tô Ký Mỹ Thực Lục - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/01/2026 05:09
Mùi hương của ớt, tỏi băm, hạt mè tỏa ra nồng nặc, Tô Miên Tuyết đặt ở trước mũi ngửi ngửi, vị cay mới có thể hoàn toàn kích thích cảm quan, câu nói này quả nhiên không sai.
Nửa con gà bị băm thành từng miếng, xinh đẹp bày ở trên mâm.
Tô Miên Tuyết gắp lên một miếng chấm liêu, "hút lưu" một tiếng đưa vào trong miệng, mặn, thơm, cay trung hòa, khiến vị giác nhạt nhẽo hồi lâu của nàng ấm lại, nở rộ mãnh liệt trong khoang miệng.
Không tồi.
“Tuy nói so ra kém hiện đại, nhưng đối với nơi ít gia vị, lại thiếu muối thiếu dầu cho bá tánh mà nói thì đã là rất tốt.”
Nàng hướng ánh mắt về phía đường trắng bày trên giá gia vị, màu sắc đều không phải là trắng thuần túy, dựa theo năng lực của Tô Thời Chương, có thể có một lọ như vậy đã không tồi.
Thêm chút đường đi vào, khuấy đều là vì hòa tan sự kích thích của ớt, do đó khởi đến tác dụng điều vị.
Làm một đạo chấm liêu bình thường thêm một tầng trình tự, tự nhiên cũng muốn quý hơn vài phần.
Tô Miên Tuyết đem nửa con gà phần có đùi mang lên, cùng chấm liêu một khối gõ vang lên cửa nhà Lý đại nương.
Mở cửa chính là Lý đại bá, tiếp nhận thịt trong tay Tô Miên Tuyết có chút ngoài ý muốn: “Tuyết nha đầu, cha ngươi mới đi mấy ngày, đây là lại về rồi?”
“Không đâu, đây là chính cháu tự điều chế chấm liêu, dùng để ăn kèm với thịt gà.” Tô Miên Tuyết cười mở miệng, “Ngài nếm thử, nói cho cháu hương vị như thế nào.”
Lý đại bá ngửi ngửi chén chấm liêu còn mang theo hơi nóng, đúng trọng tâm: “Vị này ngửi thôi đã thấy thơm, tất nhiên là đồ tốt.
Bất quá Lý bá bá thế ngươi nếm thử liền hảo, thịt gà vẫn là mang về tự mình ăn, một người ở trong nhà vạn sự đều phải dựa vào chính mình, nếu có chuyện gì ngươi liền tới tìm Đại Ngưu.”
“Gà này vốn dĩ chính là Đại Ngưu lên núi săn được, lại không phải là tức phụ của Đại Ngưu, sao có thể để hai cha con ông lần lượt cho không, vội vàng tiến lên vì con nhỏ đó làm việc?”
Lý đại nương trong lòng nghẹn một ngụm khí, lời nói tiếp theo tự nhiên là không kiêng nể, đến một sắc mặt tốt cũng không để lại cho Tô Miên Tuyết.
Tô Miên Tuyết lạnh mặt, Lý đại bá xấu hổ gãi gãi đầu, ông là một thô nhân cũng không biết nên nói cái gì.
“Tuyết nha đầu, cháu đừng để ở trong lòng.”
Lý đại bá khô khốc nói, trước kia Lý đại nương cùng ông từng nhắc đến chuyện tới Tô gia cầu hôn, Tô Miên Tuyết biết thêu thùa, mỗi ngày thêu khăn đều có thể trợ cấp gia dụng.
Vả lại Tô gia chỉ có mình Tô Miên Tuyết là con gái, chẳng lẽ Tô Thời Chương còn cất giấu, cả đời không cho nàng gặp người.
Này tất nhiên là không có khả năng, Tô Miên Tuyết sinh ra đẹp đẽ, vị trí mặt tiền cửa hàng Tô Ký thực phô không thể nói là tốt, nhưng của cải ở đó cũng giá trị chút tiền.
Hơn nữa đừng nhìn Tô gia khó khăn túng thiếu, thực tế trong tay chắc chắn tồn không ít bạc.
“Đại bá, nếu đường trắng dùng xong rồi, ngài cùng đại nương còn cần thì cứ nói, cháu có đầu mối bán đồ chơi bằng đường, đi mua đường tốt là giá người trong nghề, so với bên ngoài mua muốn có lời rất nhiều.”
Nàng cùng Lý Đại Ngưu là lấy vật đổi vật, hiện tại trong nhà chỉ còn mình nàng, ở tại trấn Cảnh Hương người phức tạp cần có người đáng tin cậy giúp đỡ đôi chút, mà người trước nay có quan hệ tốt với Tô Thời Chương chính là Lý gia.
Cho nên mặc kệ thế nào, nàng đều không thể cùng người Lý gia xé rách mặt.
“Đường trắng, bà già nhà tôi mua đường trắng ở chỗ cháu?”
Giá đường trắng rất đắt, ông đều chỉ bỏ được mua một ít vào dịp Tết để làm điểm tâm, hiện tại vừa lúc gặp ngày xuân, cách Tết còn xa, hiện tại mua đường trắng không phải lãng phí sao.
“Đại Ngưu ca tặng cháu nửa con gà, cháu liền lấy đường trắng cùng huynh ấy trao đổi.”
“Ta hiểu được Đại Ngưu cho cháu nửa con gà, Thời Chương nhờ ta chiếu cố cháu đôi chút, lại cho nhà chúng ta mười lượng bạc, còn sợ mua không nổi nửa con gà sao?
Đường trắng hiện giờ giá gì, Lý bá bá mua bao nhiêu năm đường trắng trong lòng cũng rõ ràng, nhà cháu khai cửa hàng cần dùng đến, chúng ta một năm ăn một lần là được rồi, sao có thể để cháu tiêu pha.”
Tô Miên Tuyết rũ mắt, ý cười bên trong nháy mắt tan biến.
