Tô Tiểu Ưng - Chương 6

Cập nhật lúc: 26/06/2026 13:01

Tiêu Túc Viễn đặt tên cho nữ nhi của ta là Như Ý, hy vọng con bé vạn sự như ý.

Riêng ta gọi nó là A Phúc. Tiểu Vân nghĩ cái tên này thật khó nghe nhưng ta cũng được cái tên khó nghe nuôi sống, ta chỉ hy vọng hài t.ử của mình một đời bình an hạnh phúc, vô bệnh vô tai.

*vô bệnh vô tai: không bệnh tật, không gặp điều không may

A Phúc chỉ là thứ nữ nên tiệc đầy tháng cũng chỉ tổ được tổ chức ở viện của ta.

Ngày A Phúc đầy tháng, Tiêu Túc Viễn tới, vừa thấy mặt ta liền nói: “Nàng quá gầy, hãy ăn nhiều một chút.”

Ta ôn thuận gật đầu, cười giải thích là do thời tiết oi bức, ăn uống không tốt.

Ngày A Phúc tròn trăm ngày, ta cầu xin Tiêu Túc Viễn một ân điển, ta muốn đến miếu quan âm ở ngoài thành cầu Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ cho A Phúc.

Đây là chuyện đầu tiên ta cầu xin sau khi sinh đứa nhỏ nên dù có trái quy củ hắn vẫn gật đầu đồng ý.

Sáng hôm đó ta ra khỏi cửa, hắn ôm A Phúc nói với ta: “Ban ngày ta phải xử lý công vụ không đi cùng nàng được, buổi tối sẽ đến dùng bữa với nàng và Như Ý.”

Ta gật đầu, xoay người lên xe ngựa.

Khách hành hương ở miếu quan âm lai lịch không rõ, hai thị vệ luôn theo sát bảo vệ ta.

Đầu tiên ta đến chánh điện để lạy Quan m, sau đó nhờ một thị vệ đi mua nhang, sau khi hắn ta đi rồi, ta nói với người còn lại rằng ta muốn gặp trụ trì, nhờ hắn đi hỏi xem thầy ở đâu.

Ta thừa dịp hắn đang hỏi chuyện tiểu ni cô liền xoay người dốc sức chạy thật nhanh.

Khi ta có thai, Tiêu Túc Viễn mới nâng phân vị cho ta, bỏ đi nô tịch, cho ta thân phận của một gia đình tốt.

Ta cầm hộ tịch, thuận lợi ra khỏi thành.

Ta không biết ta chạy trốn đến đâu, ta chỉ biết ta muốn chạy trốn, chạy khỏi Tiêu phủ càng xa càng tốt.

Phỏng chừng hai thị vệ đi theo phát hiện không thấy ta đâu, lúc này đã về thông báo với Tiêu phủ.

Nếu Tiêu phủ quyết tâm muốn bắt bằng được một di nương bỏ trốn thì hoàn toàn là việc dễ như trở bàn tay.

Không thể chạy vào trong thành, cho dù ta có chạy đến tòa thành nào đi chăng nữa, chỉ cần xuất ra giấy tờ lập tức sẽ bị bại lộ.

Ta mua rất nhiều lương khô từ những người bán hàng rong trên đường, mua một ít đá tạo lửa từ đội hộ tống đi ngang qua rồi chạy vào khu rừng cạnh đó.

Ở trên núi, đói thì ta ăn lương khô, khát thì ta uống nước suối.

Đến lúc lương khô cũng không còn nữa ta bắt đầu bắt một vài con thỏ nhỏ, cá nhỏ lấp đầy bụng.

Nhưng sức ta quá yếu, cơ hội như vậy rất ít.

Trên núi thường có thú dữ, ban ngày ta ngủ trong sơn động, ban đêm thức đến tận bình minh.

Cứ như vậy suốt một tháng ta mới dám xuống núi.

Ta sống ở trên núi lâu như vậy đã sớm bị mất phương hướng, bởi vậy sau khi xuống núi cũng không biết rốt cuộc mình đang ở đâu, chỉ nhìn thấy thật xa lạ, không phải kinh thành.

Quan binh canh giữ thành vẻ mặt uể oải thiếu sức sống, gương mặt gầy yếu, quần áo lam lũ.

Hỏi ta từ đâu đến, đến Trầm thành làm gì.

Ta lấy ra hộ tịch của một người khác nhặt được khi ở trên núi, hộ tịch là của người khác, ta đành đ.á.n.h cược một phen.

“Quan gia, ta là người thôn Ngưu Gia.”

“Ba tháng trước trong nhà bị hỏa hoạn, trượng phu và nhi t.ử của ta đều ch.ế.t trong biển lửa, cả nhà cũng bị cháy sạch.”

“Ta thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể xin ăn trên đường tới đây. Lần này muốn đến Thẩm thành là để kiếm kế sinh nhai.”

Quan binh vẫn đang kiểm tra hộ tịch của ta, người bên cạnh đã nói:”Chẳng qua là kiếm miếng cơm manh áo thôi, để nàng vào đi.”

Cứ vậy, ta cuối cùng cũng thuận lợi vào thành.

Lúc ta trốn khỏi Tiêu phủ, mang theo hơn mười lượng bạc. Ngoại trừ mua lương thực và đá đ.á.n.h lửa ra chưa tiêu gì khác.

Hiện giờ mười lượng bạc kia vẫn còn giấu trong nội y của ta.

Dáng vẻ của ta hiện giờ mà vào khách điếm sợ là sẽ bị nghi ngờ, việc cấp bách là đi mua một bộ y phục mới đã.

Ta đến một tiệm may, mua một bộ y phục vải thô giá bốn mươi văn tiền, tìm được một quán trọ, liền nhờ tiểu nhị đun cho ta một thùng nước nóng.

Tắm rửa sảng khoái, ta leo lên giường đ.á.n.h một giấc.

Cũng thần thần kỳ, kể từ khi ta chạy khỏi Tiêu phủ không hề gặp ác mộng nữa.

Mặc dù khi ở trên núi ban đêm thường xuyên phải phòng bị mãnh thú tập kích nhưng cũng không hề có một lần nào gặp ác mộng.

Lâu lắm rồi mới được ngủ ở trên giường, ta cảm thấy không còn gì sung sướng hơn, trên đời làm gì có chuyện nào vui hơn thế này. Một giấc ngủ này thẳng đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh.

Dùng bữa xong ta liền đi dạo quanh thành.

Thẩm thành nằm ở trung nguyên, phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần, trong thành còn có vài khu chợ phồn hoa náo nhiệt.

Ta đi theo sự chỉ dẫn của người đi đường, tìm đến khu chợ náo nhiệt nhất trong Trầm thành, chợ Đông Hoa.

Chợ Đông Hoa nằm ở phía Đông Bắc Thẩm thành, rộng khoảng hai vạn mẫu, là một trong những khu chợ thương nghiệp lớn nhất toàn quốc.

Đang đi loanh quanh thì nghe được có người nói phú thương trong thành, Tô Quyền Ma đang muốn thu nhận đệ t.ử.

Tô Quyền Ma thu nhận đồ đệ không kể xuất thân, bất luận là ai chỉ cần muốn bái sư đều có thể đến Tô phủ gặp người hầu để lấy số, chờ số trong tay được gọi là có thể vào. Sau đó sẽ phải trả lời câu hỏi của Tô Quyền Ma, trả lời đúng là có thể làm đồ đệ của hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.