Tô Tiểu Ưng - Chương 7

Cập nhật lúc: 26/06/2026 13:01

Ta cảm thấy đây chính là con đường mà ông trời mở ra cho ta, thế là cũng đi lĩnh số chờ.

Ước chừng đợi được khoảng một canh giờ, cuối cùng cũng đến lượt ta.

Đề thi của ta là: Cách quản lí một cửa tiệm là gì?

Đề này cũng không phải là quá khó, mặc dù ta chưa từng thực sự quản gia nhưng trong thoại bản cũng đọc qua không ít, còn học được khá nhiều từ Thân ma ma.

Ta cẩn thận suy nghĩ rồi trầm giọng đáp.

Tô lão gia đồng ý với đáp án của ta, nói ta ba ngày sau đến t.ửu lâu gặp ông.

Ba ngày sau, ta tới t.ửu lâu như ước hẹn mới phát hiện, ngoài ta ra còn có chín người khác cũng được Tô lão gia thông qua, trong đó có bảy nam, hai nữ.

Tô lão gia dành nửa ngày dạy chúng ta cách kinh doanh, lại dành nửa ngày sau để đưa chúng ta đến các cửa hàng của Tô gia để học tập.

Cũng không phải tất cả mười người chúng ta đều sẽ được giữ lại, Tô lão gia sẽ tùy ý đào thải những người không phù hợp.

Nửa năm sau, chỉ còn lại bốn người.

Một hôm, sau khi khi dạy xong, Tô lão gia đưa cho mỗi người chúng ta một khế ước đất của cửa tiệm. Ta nhận được một cửa tiệm vải, nam nhân được một tiệm rèn, hai nữ nhân còn lại một người là cửa tiệm đồ chơi, người còn lại là cửa hàng son phấn.

Tô lão gia nói từ ngày mai không cần đến t.ửu lâu nữa, bốn cửa tiệm này giao cho chúng ta toàn quyền quyết định, một tháng sau gặp lại tại đây báo cáo kết quả kinh doanh.

Sau một tháng, ta quay lại t.ửu lâu gặp Tô lão gia.

Từ tô lão gia ta được biết rằng người phụ trách cửa tiệm đồ chơi thấy không thể tìm ra cách nào có hiệu quả, kinh doanh lại không có lời nên đã ôm tiền bỏ trốn.

Cũng may trừ nàng ta ra ba người chúng ta kinh doanh khá tốt.

Cửa tiệm vải của ta hóa ra lại là nơi làm ăn thua lỗ nhất.

Ngày đầu tiên ta đến đã ra lệnh bố thí cho tất cả những người ăn xin trong thành để giúp họ vượt qua mùa đông giá rét này, còn thuê tiên sinh tích cực tuyên truyền câu chuyện đó.

Tiếng lành đồn xa, hiện giờ cửa tiệm của ta mỗi ngày tiếp không dưới 20 vị khách, theo sổ sách thì tuyệt đối không ít hơn năm lượng bạc một ngày.

Nữ t.ử tiếp nhận cửa tiệm son phấn là đạt được kết quả tốt nhất, nàng tên là Trầm Hủy.

Nàng đã tìm ra được con đường mới, mời được một vị sư phụ chuyên chế tạo hương liệu, đồng thời dành thời gian nửa tháng điều chế ra được một loại son dưỡng môi có hình ống đặc biệt.

Khi sử dụng chỉ cần xoay tròn thân son, không dùng nữa lại có thể xoay ngược lại son trở về thân trụ.

Một thời gian từ nữ t.ử đến quý phụ trong Trầm thành đều cực kỳ yêu thích, hàng không kịp mua.

Tiếp quản cửa tiệm rèn là nam t.ử tên Vương Lương, mặc dù sản phẩm của hắn không có gì mới mẻ nhưng hắn hợp tác với quân doanh. Lấy giá cực thấp để biến quân doanh thành khách quen, tuy lời ít nhưng số lượng đặt làm lớn, vấn đề lời lãi cũng được giải quyết, việc kinh doanh bắt đầu có lợi nhuận.

Cứ như vậy, ba người chúng ta xem như thông qua bài kiểm qua, chính thức bái Tô lão gia làm sư phụ.

Trong ba năm tiếp theo, ta vừa quản lí cửa tiệm vừa theo Tô lão gia học hỏi.

Thời gian ba năm, cửa tiệm vải dưới sự quản lí của ta đã biến thành một phường nhuộm trên toàn Trầm thành, số hạ nhân cũng từ mười người ban đầu bây giờ con số đã lên tới năm trăm. Ẩn bớt

Nhưng trong khoảng thời gian này lại phát sinh một sự kiện.

Đó là năm thứ nhất ta tới Thẩm thành, quan phủ như thường lệ thanh tra lại toàn bộ dân chúng trong thành.

Khi đó lập tức hộ tịch của ta bị phát hiện là giả.

Tô lão gia đã thay ta lấp l.i.ế.m chuyện này, ta liền thành thật nói với ông thân phận thật của ta.

Ông nộp giấy tờ xin cho ta một hộ tịch mới, lúc điền tên mới hỏi:”Vẫn gọi là Tiểu Điểu chứ?”

Ta lắc đầu: “Lúc đó nương đặt tên Tiểu Điểu này cho đồ nhi là hy vọng đồ nhi có thể chạy khỏi Tiêu phủ, tự do tự tại.”

“Hiện giờ đồ nhi không chỉ đã chạy khỏi Tiêu phủ còn có thể đi theo sư phụ học mưu tài chí lớn. Đồ nhi hy vọng mình có thể biến thành hùng ưng, không chỉ có thể bay lượn trên bầu trời rộng lớn còn có thể bảo vệ được chính mình.”

“Tô Tiểu Ưng, con phải là Tô Tiểu Ưng.”

Tô là họ của Tô lão gia, ta không biết nương họ gì, liền dùng họ của lão gia làm họ.

Lại qua một năm, Tô lão gia mất, lúc lâm chung đã phó thác sản nghiệp Tô gia cho ta.

Từ đó ta trực tiếp tiếp quản toàn bộ sản nghiệp của Tô gia, chủ yếu sẽ quản lý các t.ửu lâu.

Trầm Hủy ngoại trừ cửa tiệm son phấn và trang sức ra giờ tiếp quản phường nhuộm và may từ ta.

Vương Lương ngoài rèn sắt và cửa tiệm đồ chơi thì còn bắt đầu phụ trách thêm các cửa tiệm khác như trà, sòng bạc, tiệm giày.

Ba người chúng ta tận lực kinh doanh, một năm sau Tô gia đã trở thành Đệ nhất phú thương Trầm thành, đứng thứ ba trên phú thương toàn quốc.

Tên Tô Tiểu Ưng của ta cũng nhờ sản nghiệp Tô gia mà nhanh ch.óng được biết đến.

Cuối cùng ta nhận được một phong thư đến từ kinh thành.

Phong thư này đến từ Hộ bộ Thượng thư đương triều, Tiêu Túc Viễn thân b.út.

Mấy năm nay, biên quan chiến sự không ngớt, vì để đảm bảo cung cấp cho quân đội ở tiền tuyến, quốc khố đã bị vét trống hơn phân nửa. Lần này triều đình mời mười đại phú thương toàn quốc tề tựu, chính là vì chuẩn bị quân lương cho quân đội.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.