Tô Tiểu Ưng - Chương 8
Cập nhật lúc: 26/06/2026 13:02
Đêm trước ngày khởi hành, Trầm Hủy đến tìm ta, nàng hỏi: “Ngươi thật sự muốn đến kinh thành gặp cố nhân sao?”
Ta gật đầu:”Sản nghiệp của Tô gia chủ yếu là ở Giang Nam, phía bắc vẫn không thể nào nhúng tay vào, đặc biệt là kinh thành, luôn do các thế gia đại tộc nắm giữ, tường đồng vách sắt kia sản nghiệp của chúng ta không tài nào can thiệp được.”
“Lần này ta tới kinh thành, một là vì quốc quyên tiền, hai là vì sản nghiệp của Tô gia.”
Nàng nói tiếp:” Ngươi phải nghĩ cho thật kỹ, lần này so với những lần khác đến kinh thành hoàn toàn khác. Ngươi có thể ngồi trước mặt Tiêu Túc Viễn kia thương lượng được hay sao?”
Ta thản nhiên đáp: “Cho dù có phát sinh chuyện gì ta cũng sẽ bình tâm đối mặt.”
Bình tâm đối mặt.
Những lời nói lúc ở Thẩm thành vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng không ngờ ngày đầu tiên tới kinh thành ta đã chạm mặt A Phúc và Tiêu Túc Viễn.
Xe ngựa đột nhiên bị rung, ta bị đ.â.m cho lắc qua lắc lại.
Phu xe ở bên ngoài đang phàn nàn một tiểu hài t.ử chạy loạn trên đường, suýt chút đã bị xe ngựa đ.â.m phải.
Cũng may phu xe đã kịp thời thắng ngựa lại, vó ngựa giơ lên thật cao rồi lại hạ xuống, chỉ cách đứa trẻ chừng một sải tay.
Ta vừa xuống xe liền thấy một tiểu hài t.ử khoảng chừng năm, sáu tuổi, môi đỏ răng trắng, hai b.úi tóc gọn trên đầu mặc áo choàng màu đỏ, rất giống một b.úp bê giấy.
Ta vừa nhìn thấy trong lòng liền sinh ra hảo cảm.
Ta đi tới ngồi xuống hỏi đứa nhỏ là tiểu hài t.ử nhà ai, có người trong nhà đi cùng không, sao lại chạy một mình trên đường nguy hiểm như vậy.
Tiểu hài t.ử đảo mắt, dường như đang lưỡng lự không biết có nên trả lời câu hỏi của ta hay không.
Ta thấy đứa nhỏ bộ dạng suy tư vô cùng đáng yêu, không nỡ rời mắt.
Bỗng nhiên ánh mắt tiểu hài t.ử sáng lên, gọi “Phụ thân” rồi chạy về phía xa xa.
Ta nhìn theo bóng dáng nhỏ bé, chỉ thấy một thân ảnh ôm lấy tiểu hài t.ử, thân ảnh kia không chỉ cao lớn, hơn nữa còn rất quen thuộc.
Ta đang nghĩ xem nên lặng lẽ rời đi hay chờ người ta đến cảm ơn thì người nọ đã đến gần.
Là Tiêu Túc Viễn.
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chẳng có ai lại nhớ rõ một di nương đã bỏ trốn suốt năm năm.
Ta liền tính toán lùi từng bước một, lấy thân phận Tô Tiểu Ưng bái kiến Hộ bộ Thượng Thư đại nhân.
Nhưng chân vừa nhấc lên, cổ tay đã bị người ta bắt được, giọng nói gấp gáp: “Nàng lại muốn chạy đi đâu nữa?”
Lại?
Xem ra hắn vẫn chưa quên ta.
Ta thầm thở dài trong lòng, giữ nguyên tư thế bị người ta túm lấy cổ tay, cúi đầu nói: “Thảo dân Tô Tiểu Ưng bái kiến Đại nhân.”
“Tô Tiểu Ưng? Phú thương Thẩm thành Tô Tiểu Ưng?”
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt nghiền ngẫm kia, có ngạc nhiên, đau đớn, thậm chí còn có cả niềm vui khi tìm lại được thứ gì đó.
Ở kinh thành Tô phủ có một tòa biệt viện, cách Tiêu phủ khoảng một khắc đ.á.n.h xe.
Năm trước ta đến kinh thành cũng từng ở lại đây, chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ gặp lại cố nhân nhưng không gặp được.
Năm nay vào kinh vậy mà gặp liền lúc cả A Phúc cùng Tiêu Túc Viễn.
Tiêu Túc Viễn lệnh cho hạ nhân đưa A Phúc hồi phủ, còn mình lại lên xe ngựa của ta tới biệt viện Tô phủ.
Nếu như sau khi gặp mặt Tiêu Túc Viễn đã quên ta, ta hoàn toàn có thể coi như mình chính là Tô Tiểu Ưng.
Nhưng phản ứng ngày hôm nay của Tiêu Triết Viễn cho ta biết, ta nợ hắn một lời giải thích.
Thế là, ta dùng thời gian cả một buổi chiều để giải thích.
Ta kể cho hắn ta làm thế nào từ một di nương bỏ trốn có thể trở thành phú thương giàu có nhất Trầm thành.
Khi ta kể về chuyện xưa, hắn trầm mặc, cũng không đáp lời, chờ đến khi ta kể đến đoạn nhận được thư mời của hắn, câu chuyện xưa liền kết thúc.
Lúc đó ta mới nghe hắn hỏi một câu: “Năm ấy tại sao nàng lại chạy trốn?”
Ta khó khăn lắm mới nói ra được những lời trong lòng:
“Đại thiếu gia, đây là lần cuối ta gọi ngài là Đại thiếu gia.”
“Trước kia gặp mặt ngài ta tự xưng là nô tỳ, ngài trở về viện thì ta phải đứng ở cửa nghênh đón ngài.”
“Mỗi ngày đều lo lắng làm thế nào để sủng ái ngài dành cho ta không biến mất. Nếu một ngày ta bị thất sủng liệu có bị vứt bỏ trong một tiểu viện hoang vắng tự sinh tự diệt hay không?”
“Giờ đây ta có công việc của chính mình, khi gặp ngài có thể tự xưng là thảo dân, gặp mặt cũng chỉ cần hành lễ, tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi đó, không cần được ngài phê chuẩn.”
“Thật lòng mà nói, trong năm năm qua ta rất ít khi nghĩ tới ngươi và A Phúc, ta không nghĩ ta sẽ cam tâm quay trở lại Tiêu phủ làm thiếp thất.”
Bóng dáng Tiêu Túc Viễn rời đi có chút chật vật.
Thật ra ta cũng từng tự hỏi mình rất nhiều lần.
Tiêu Túc Viễn có yêu ta không?
Ta thật sự nhẫn tâm để A Phúc một mình ở lại Tiêu phủ hay sao?
Nhất định phải chạy trốn sao?
Nhưng đáp án vĩnh viễn là: có thể Tiêu Túc Viễn yêu ta, ta không đành lòng bỏ lại A Phúc, nhưng ta phải chạy trốn.
Ta không thể đem an nguy của chính bản thân mình phó thác lên người một nam nhân.
Nương ta tin lời nói ngon ngọt của cha ta lén lút qua lại, cuối cùng sự việc bị bại lộ cha ta liền bỏ mặc nương.
Thúy Yên tự cho là mình thông minh, có đứa nhỏ có thể yên tâm gối cao đầu mà ngủ, kết quả ch.ế.t khó coi ở trong tiểu viện bỏ hoang.
