Tôi Bị Tổng Tài Làm Cho Tức Sống Lại - Chương 3:"
Cập nhật lúc: 26/07/2026 02:01
17
Tôi không thể ngờ bố mẹ Cố Đình lại trẻ trung đến mức ấy. Bọn họ đang gọi cuộc gọi video quốc tế về cho chúng tôi.
Nhìn thấy những vết đốm trên người tôi, hai vị phụ huynh vô cùng sốt sắng.
Cố Đình, con chăm sóc vợ kiểu gì thế hả? Lần đầu tiên nó ra khỏi quan tài mà con không đến đón đúng giờ sao?
Người vừa lên tiếng chính là bố của Cố Đình.
À thì, hiện tại cũng là bố của tôi.
Giọng nói của ông mang đậm chất vùng Đông Bắc, chẳng có chút thần thái bá tổng nào cả.
Mẹ Cố đứng bên cạnh im lặng không nói gì, rõ ràng cũng chẳng có ý định bênh vực con trai mình.
Sau khi bố Cố mắng Cố Đình một trận vuốt mặt không kịp, mẹ Cố mới mỉm cười dịu dàng nói với tôi:
Tiêu Tiêu con đừng sợ nhé, Bố mẹ sẽ bay về ngay lập tức để xử lý chuyện này.
Sau đó cuộc gọi bị ngắt kết nối, căn phòng chìm vào khoảng không im lặng.
Tôi nhìn Cố Đình, Cố Đình nhìn tôi.
Diệp Thiển Thiển cuối cùng cũng nhận ra trong căn phòng này chỉ có duy nhất cô ta là người sống.
Cô ta sợ hãi đến mức run rẩy cầm cập trong góc phòng, ước gì mình có thể biến thành người vô hình.
Nhưng bao nhiêu bí mật cô ta đã nghe thấy hết rồi, muốn thả cô ta đi lúc này chắc chắn là chuyện không thể.
Cố Đình sai người áp giải Diệp Thiển Thiển đi nơi khác.
18
Mặc dù tôi đã chấp nhận bản thể hiện tại của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể dễ dàng bỏ qua cho việc Cố Đình đi tái hôn.
Tôi ghé đầu ghé cổ chất vấn hắn:
Thế còn chuyện ngày cúng đầu thất của tôi còn chưa qua mà anh đã vội vàng muốn cưới Diệp Thiển Thiển là thế nào?
Người đàn ông liếc nhìn tôi một cái, cất giọng lạnh ngắt:
Cô ta là tế phẩm dành cho nữ chủ nhân Cố gia.
Tế phẩm sao?
Tôi sợ tới mức không dám hỏi tiếp, chẳng lẽ tí nữa tôi còn phải biểu diễn màn nuốt sống người thật hay sao?
19
Không thể không công nhận rằng có tiền thì thích làm gì cũng được.
Mười mấy tiếng trước, bố mẹ Cố vẫn còn đang gọi điện thoại đường dài cho chúng tôi.
Mười mấy tiếng sau, họ đã đáp chuyến bay riêng hạ cánh xuống trong nước.
Tôi và Cố Đình ngoan ngoãn đứng chờ.
Vừa bước xuống máy bay, mẹ Cố đã chạy xộc về phía tôi:
Tiêu Tiêu ơi, con dâu ngoan của mẹ!
Một cái ôm ấm áp, một chiếc nhẫn kim cương hột đòn siêu to cùng sợi dây chuyền đính đầy đá quý.
Trên người mẹ Cố không chỉ toát ra sự trẻ trung mà còn tràn ngập hơi thở của giới siêu giàu.
Bà xem xét các đốm đỏ trên tay tôi trước, sau đó quay sang quát Cố Đình:
Con mau đi mua một mảnh đất thật tốt, để Tiêu Tiêu chôn xuống nén lại vài ngày xem sao!
20
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình sở hữu một khu mộ rộng lớn như một sân bóng đá.
Cố Đình làm việc cực kỳ nhanh gọn.
Hắn chọn trúng một mảnh đất mộ ngay vùng ngoại ô.
Có hồ nước nhỏ, có khu vườn hoa nhỏ, lại còn có bia mộ được xây dựng kiên cố trông như một căn nhà nhỏ độc lập.
Mẹ Cố chỉ tay vào chiếc quan tài màu đen tuyền bóng lộn, nhìn qua đã biết giá trị đắt đỏ:
Tiêu Tiêu, con thấy khu này thế nào?
Ngoài việc gật đầu ra tôi còn biết nói gì nữa đây.
Trước đây lúc còn ở Đổng gia, chỗ tôi ở thậm chí còn chẳng xa hoa được như thế này.
Chỉ là khi tôi đang hào hứng chuẩn bị nhảy vào quan tài nằm thử, mẹ Cố lại chỉ tay vào Cố Đình:
Con trai, con cũng chui vào đó luôn đi!
21
Chiếc quan tài này rất rộng, hai người nằm vẫn thừa sức.
Nhưng điều đó cũng không thể trở thành lý do để tôi và Cố Đình nằm chung một huyệt được.
Tôi định bụng lên tiếng từ chối, nhưng những lời tiếp theo của mẹ Cố lại làm tôi phải khựng lại.
Thật ra bố mẹ cũng không rõ cách này có hiệu quả hay không, nhưng nếu cứ để thế này mãi thì cơ thể con sẽ bị phân hủy mất.
Tưởng tượng đến cảnh bản thân ôm một cái xác thối rữa chạy khắp nơi, tôi ghê tởm đến mức nhíu c.h.ặ.t mày.
Mẹ Cố thấy vậy liền hiểu tôi đang lo sợ điều gì, bà ôn tồn giải thích:
Vậy nên cứ để Cố Đình chui vào trong đó ôm con ủ ấm, nhỡ có xảy ra chuyện gì thì nó còn hỗ trợ xử lý kịp thời.
Tôi mơ hồ hiểu được ý của mẹ Cố.
Tôi hiện tại giống như một quả chuối mới chín một nửa, còn Cố Đình là quả táo.
Đặt hai đứa ở chung một chỗ rồi ủ lại, biết đâu tôi sẽ hoàn thành xong quá trình thi hóa hoàn toàn.
Lý lẽ tư duy có thể nói là cực kỳ độc lạ, nhưng đến cả chuyện sống lại tôi còn làm được rồi thì mấy chuyện này cũng chẳng có gì để xôn xao nữa.
22
Tôi và Cố Đình nằm chung trong chiếc quan tài đôi, hai đứa bốn mắt nhìn nhau.
Nắp quan tài là do bố Cố đậy lại, đất mùn là do chính tay mẹ Cố lấp lên.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, mẹ Cố chụp một tấm hình gửi vào điện thoại cho tôi.
Mẹ Cố: Tiêu Tiêu ơi, con xem mẹ đắp cho con và Cố Đình cái nấm mồ đẹp chưa này!
Bức ảnh được chụp từ trên cao xuống, lớp đất vẫn còn rất mới, rõ ràng là một hình trái tim vô cùng lãng mạn, xung quanh còn cắm rất nhiều vòng hoa.
Trông thì cực kỳ có không khí nghi lễ, nhưng tôi thấy thật sự không cần thiết đến mức này.
Tôi nhìn tấm hình hồi lâu mà không biết trả lời sao.
Mẹ Cố: Tiêu Tiêu, có đẹp không con?
Tôi vươn tay gõ gõ bàn phím, cuối cùng cũng rặn ra được hai chữ: Rất đẹp.
Mẹ Cố: Không làm phiền con với thằng nhóc Cố Đình ngủ nữa nhé, mẹ về trước đây!
Kèm theo một hình ảnh gian tà.
Tôi cứ thấy nụ cười này của mẹ Cố ẩn chứa chút ẩn ý sâu xa nào đó.
23
Tôi và Cố Đình nằm trong quan tài suốt mười bốn ngày liền.
Tôi không biết bao giờ mới được chui ra ngoài, nhưng dùng đèn pin điện thoại soi thử thì phát hiện các đốm đỏ trên tay đã hoàn toàn biến mất.
Điều này chứng tỏ phương pháp chôn người này quả thực có hiệu quả.
Lắng nghe nhịp thở đặc trưng của người đàn ông bên cạnh, tôi không kìm được bắt chuyện với Cố Đình:
Cố tổng, bố và mẹ đã sinh ra anh như thế nào vậy?
Không không gian quan tài khá chật hẹp, Cố Đình xoay người sang nhìn tôi.
Tại sao em gọi bố mẹ ngọt ngào thế, còn với anh thì vẫn gọi là Cố tổng?
Tôi há miệng, nhận ra mình hoàn toàn không thể đáp lại được câu nào.
Chẳng lẽ lại phải gọi hai từ đó thật sao?
Trong bóng tối tĩnh mịch, tôi ấp ủ cảm xúc rất lâu, cuối cùng mới lấy hết sự can đảm thốt lên:
Chồng...
Gọi tên anh khó khăn đến thế sao?
Cố Đình trực tiếp ngắt lời cắt ngang màn lấy đà của tôi.
Trong không gian này chỉ có hai chúng tôi, dĩ nhiên âm thanh đó truyền đi cực kỳ rõ ràng.
Bên cạnh vang lên tiếng cười trầm đục không kìm nén nổi của người đàn ông.
Cố Đình chắc chắn đã nghe thấy rồi!
Mặt mũi tôi coi như mất sạch.
24
Gọi là chồng cũng đâu phải không được, dù sao chúng ta cũng đã bái đường kết hôn, lại còn nằm chung một giường rồi.
Tôi liếc Cố Đình một cái, nhất quyết không chịu mở miệng nữa.
Có những lời thốt ra chẳng thà không nói còn hơn, câu vừa rồi của hắn là một ví dụ, và cả hai từ chồng chưa kịp chui ra khỏi miệng của tôi cũng vậy.
Hắn có lẽ nhận ra tâm trạng tôi đang không được vui vẻ cho lắm nên tự mình tiếp tục chủ đề lúc nãy:
Dòng họ nhà anh sinh con đẻ cái cũng giống hệt như người bình thường thôi.
Ồ! Tôi đáp lại vô cùng lạnh nhạt.
Bầu không khí rơi vào gượng gạo, nhưng rất nhanh sau đó chúng tôi nghe thấy phía trên nắp quan tài vang lên tiếng xẻng đang đào đất.
25
Tôi cảm thấy từ ngày gả vào Cố gia, mình đã trải nghiệm đủ mọi chuyện kỳ lạ nhất trên đời.
Ví như việc nằm ngoan ngoãn trong quan tài nghe người ta đào mộ mình lên.
Bên ngoài vẫn đang cặm cụi đào từng xẻng đất một.
Tôi không kìm được quay sang hỏi Cố Đình:
Trước đây anh cũng từng bị đào lên giống thế này sao?
Cố Đình nhếch nhướng hàng lông mày tuấn tú, cất giọng đầy tự hào:
Không có, anh là người sở hữu thân thể bất t.ử bẩm sinh.
Nhưng anh thấy nằm chung quan tài với em thế này cũng khá dễ chịu.
Hắn đột ngột bổ sung thêm một câu khiến tôi không kìm được quay sang nhìn hắn.
Thế này là có ý gì đây? Vị tổng tài Cố Đình này đổi tính đổi nết rồi sao?
26
Nắp quan tài được bật mở.
Tôi không ngờ cảm giác nghi lễ của mẹ Cố lại đong đầy đến thế.
Bố Cố đứng bên cạnh ôm tấm ảnh cưới của tôi và Cố Đình, xung quanh rải đầy hoa hồng cùng bong bóng bay ngợp trời.
Điều duy nhất làm tôi thấy kỳ quặc là việc tôi và Cố Đình cùng lúc bật người ngồi dậy từ trong quan tài.
Cái cảm giác đó đúng là chỉ có thể tự mình cảm nhận chứ không thể diễn tả bằng lời.
Tiêu Tiêu, con dâu xinh đẹp của mẹ, con phục hồi hoàn toàn rồi!
Mẹ Cố lúc nào cũng ưu tiên quan tâm tôi trước tiên.
Tuy tôi không hiểu tại sao bà lại yêu quý tôi đến vậy, nhưng từ nhỏ đã thiếu vắng tình mẹ nên tôi hoàn toàn không hề chán ghét cảm giác ấm áp này.
Mẹ, bố mẹ vất vả rồi.
Con vừa gọi mẹ là gì cơ?
Mẹ Cố kích động đến mức xoay cổ 360 độ quay lại hỏi tôi.
Mặc dù trước đó tôi cũng từng dùng trò này để dọa Cố Đình, nhưng kiểu dọa người này quả thực vẫn vượt quá mức tiếp nhận của một người bình thường.
Nhìn thấy vẻ mặt bàng hoàng của tôi, mẹ Cố có chút ngại ngùng giải thích:
À, Tiêu Tiêu con đừng sợ nhé, tại mẹ kích động quá thôi. Cái này đơn giản lắm, sau này con cũng làm được thôi!
