Tôi Bị Tổng Tài Làm Cho Tức Sống Lại - Chương 4:"
Cập nhật lúc: 26/07/2026 02:01
Mẹ Cố còn xoay cổ thêm hai vòng nữa để làm mẫu cho tôi xem.
Thì ra lúc trước tôi không dọa được Cố Đình là vì từ nhỏ hắn đã chơi trò xoay cổ này với mẹ rồi sao?
27
Tôi trở về nhà chưa đầy năm ngày thì đã nghe tin Diệp Thiển Thiển bỏ trốn.
Do tôi trở thành cưng chiều mới của Cố gia nên mọi người đều xoay quanh tôi. Quản gia và người làm sơ suất không cho Diệp Thiển Thiển ăn uống vài ngày, thế là cô ta tìm cách trốn mất.
Cô ta là một người phụ nữ thông minh, vừa về đến Diệp gia đã loan tin ngày diễn ra đám cưới tôi quật khởi từ cõi c.h.ế.t, không còn là người nữa.
Cô ta chỉ dám nhắm vào tôi chứ không dám nói Cố Đình cũng không phải người, dù sao chuyện tôi sống lại vốn đã quá mức phi lý rồi. Nếu bảo cả Cố Đình cũng không phải người thì chắc chắn người nhà Diệp gia sẽ tống cô ta vào bệnh viện tâm thần ngay lập tức.
Cô ta còn tìm truyền thông để phanh phui chuyện này.
Trên báo đăng ba tấm hình: một tấm tôi nằm trong quan tài lúc hạ táng, một tấm khu mộ của tôi bị đào xới, và tấm cuối cùng là cảnh Cố Đình vén khăn che mặt của tôi tại lễ cưới.
Chẳng hiểu sao tấm hình cuối cùng nhìn tôi lại khá đẹp.
Mặt tôi hơi ửng đỏ, nhưng phần nhiều vẫn là sự lo lắng.
Hiện tại báo chí khắp nơi đưa tin về việc người vợ đầu của Cố Đình c.h.ế.t t.h.ả.m, tức là tôi, đã sống lại đúng ngày hắn tái hôn. Bọn họ phán như thần, thật ra lại đoán trúng phần lớn sự thật.
Thế nhưng việc họ bảo tôi sống lại để mưu hại Diệp Thiển Thiển thì thật quá đáng. Chẳng lẽ cô ta độc sát tôi thì được, còn tôi sống lại trả thù một chút lại là phạm pháp sao?
28
Mấy ngày nay tôi ngày nào cũng đọc báo, Cố Đình cũng vậy.
Cho đến một ngày, khi hai chúng tôi đang ăn sáng trên chiếc bàn ăn dài mười mấy mét, người đàn ông nhìn tờ báo rồi đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày.
Có chuyện gì thế anh?
Tôi lúc này đã thành thục tuyệt kỹ thứ 108 của mẹ Cố, vặn cổ vài vòng ghé sát sang nhìn tờ báo trong tay Cố Đình. Mẹ Cố bảo làm thế này cổ sẽ dài ra, tôi muốn có bờ vai vuông vức cùng chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh!
Trời ơi, cô ta lấy đâu ra mấy thông tin này thế này?
Báo chí viết rằng gia tộc Cố thị có truyền thống độc nhất, người vợ đầu tiên của mỗi đời tổng tài đều sẽ qua đời một cách ly kỳ. Bên dưới còn kèm theo một tấm ảnh t.h.i t.h.ể mọc đầy lông khá mờ, tôi có thể nhận ra đó chính là mình.
Không cần nghi ngờ, đây chắc chắn là tác phẩm của Diệp Thiển Thiển. Nhưng tấm hình tôi mọc lông cô ta lấy đâu ra chứ?
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Cố Đình thực sự nổi giận.
Tổng tài nổi giận, cả giới kinh doanh chao đảo. Tôi cũng biết chuyện này nghiêm trọng nên buổi tối lúc trò chuyện với mẹ Cố có nhắc tới.
Mẹ Cố sốt sắng gọi điện ngay cho tôi:
Tiêu Tiêu ơi, con nói xem báo chí đăng tấm ảnh gì thế?
29
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Cố Đình lại nổi giận đùng đùng như vậy.
Mẹ Cố ân cần giải thích với tôi:
Tiêu Tiêu à, trong gia tộc chúng ta, thời điểm t.h.i t.h.ể mọc lông là lúc không mặc quần áo. 毛 mọc càng nhiều thì chứng tỏ sau này càng đẹp lão đấy con.
Tôi rốt cuộc cũng hiểu vì sao hôm đó Cố Đình lại nâng niu mấy tấm ảnh đó rồi cất kỹ vào két sắt như thế. Hóa ra lúc hắn nhìn tôi mọc lông, chính là...
Tam quan của tôi lại một lần nữa bị làm mới hoàn toàn.
30
Tôi cầm tờ báo lén lút đi tới phòng làm việc của Cố Đình.
Lúc này hắn đang họp video với đối tác để xử lý khủng hoảng truyền thông.
Giải thể Diệp gia đi, rồi bắt Diệp Thiển Thiển về Cố gia cho tôi.
Vừa bước vào tôi đã nghe thấy hắn thốt ra câu nói đầy bá đạo đó, đúng là bá tổng có khác.
Nhìn thấy tôi đi vào, hắn lập tức tắt cuộc họp.
Cố Đình. Tôi ấp úng gọi tên hắn.
Cơn giận trên người hắn vẫn chưa tan hết. Cố Đình quay đầu sang hướng khác, mất một lúc lâu để bình tĩnh lại mới quay sang nhìn tôi:
Ừm? Có chuyện gì thế em?
Bấy lâu nay em chưa từng hỏi, vì sao anh lại đồng ý cưới em làm vợ? Hoặc là... anh có thích em không?
Người đàn ông hơi ngơ ngác, nhưng khi nhìn thấy tờ báo trên tay tôi thì trong lòng hắn đã hiểu ra phần nào.
Mẹ lại nói gì với em rồi đúng không?
Mẹ cũng không nói gì nhiều... Chỉ là vài chuyện mà người bình thường khó lòng tiếp nhận được thôi.
Ừm, từ cái nhìn đầu tiên anh đã biết em sẽ trở thành cô dâu xinh đẹp nhất. Những tấm hình đó cũng chứng minh anh không chọn nhầm người. Em còn thắc mắc gì nữa không?
Gu thẩm mỹ khác người của vị bá tổng này đến lúc này lại bộc lộ rõ rệt, nhưng rõ ràng chuyện mọc lông đẹp hay không đâu cần đến năng lực này chứ?
Không... Không có thắc mắc gì nữa. Nhưng hiện tại trông anh có vẻ rất để ý đến tấm ảnh trên báo.
Cố Đình nghe xong liền chau mày:
Tấm ảnh đó là giả, lông trên người em là do cô ta thuê người chỉnh sửa ghép vào. Nhưng anh vẫn rất không hài lòng.
Cũng phải thôi, chuyện này chẳng khác nào đem ảnh không riêng tư của vợ tổng tài dán chễm chệ lên báo chí.
Tôi lại lén ngắm nhìn khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông.
Thật ra... em thích anh...
Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đột nhiên thốt ra câu đó.
Cố Đình ngẩn người.
Tôi cũng ngớ người ra.
Trời ơi! Tôi vừa làm cái gì thế này!
Tôi cắm đầu chạy trốn mất hút...
31
Kể từ hôm tôi tỏ tình trong phòng làm việc, tôi và Cố Đình đã bốn ngày không gặp mặt.
Không phải hắn không muốn gặp tôi, mà là do tôi chủ động lảng tránh.
Chẳng biết lúc nghe tôi thổ lộ tâm tư, trong lòng hắn cảm thấy thế nào. Nhỡ đâu hắn thấy tôi kỳ cục rồi không hợp với hắn thì sao.
Nhưng tình trạng này không kéo dài được bao lâu, Cố Đình cuối cùng cũng chặn đứng tôi ngay trước cửa phòng.
Sao lại trốn anh? Chẳng phải em nói thích anh sao?
Người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu, tựa lưng vào khung cửa, khuôn mặt đẹp trai hiện rõ vài phần hờn dỗi.
Nhưng trong mắt tôi, dáng vẻ này của hắn lại càng quyến rũ hơn.
Thì... dạo này anh bận rộn như thế, em sợ làm phiền anh thôi.
Đổng Tiêu, em đang nói dối.
Tôi thật có lỗi, vậy mà lại ảo tưởng có thể qua mặt được Cố Đình.
Thế là tôi đành liều mình nói thẳng:
Em đã tỏ tình với anh rồi, nhưng anh còn chưa nói cho em biết suy nghĩ của anh thế nào mà.
Cố Đình im lặng một hồi, sau đó vang lên tiếng cười trầm ấm của hắn.
Y hệt cái lần tôi định gọi hắn là chồng rồi dừng lại giữa chừng, tiếng cười không khác một chút nào.
Đồ đàn ông tồi, vậy mà còn cười tôi!
Hắn đưa tay gõ nhẹ vào đầu tôi một cái:
Tiêu Tiêu, em đáng yêu thế này, hay là chúng ta sinh một đứa con đi.
32
Đã mười ngày trôi qua kể từ lúc Cố Đình đề nghị chuyện sinh con.
Trời ơi, giờ trong đầu tôi toàn là câu nói của người đàn ông đó.
Tiêu Tiêu, em đáng yêu thế này, hay là chúng ta sinh một đứa con đi.
Hỏi thẳng thắn như thế thì vị bá tổng nào mà chẳng khiến người ta đổ gục chứ?
Tôi đổ rồi, hừ hừ...
33
Tôi vẫn tiếp tục trốn Cố Đình.
Nguyên nhân thì không rõ, chắc là do tác giả không muốn cho tôi lên ngôi nhanh như thế chăng.
34
Mẹ Cố nghe tôi kể chuyện Cố Đình muốn sinh con với tôi thì vô cùng hào hứng.
Cái gì? Muốn sinh cháu nội sao? Tiêu Tiêu ơi, con của con và Cố Đình nhất định sẽ mọc ra bộ lông đẹp nhất cho xem!
Tôi sắp có cháu nội rồi!
Ha ha ha, cháu nội...
Mẹ Cố vui đến mức cổ xoay vòng vòng liên tục.
Cuối cùng bố Cố chịu hết nổi đành kéo bà sang một bên rồi ngắt cuộc gọi video.
Nhìn màn hình tối om, tôi mới lấy hết dũng khí chạy đi tìm Cố Đình.
35
Em chuẩn bị xong rồi.
Đêm đến, tôi mò sang phòng ngủ của Cố Đình lên tiếng.
Chuẩn bị xong cái gì cơ?
Người đàn ông ngơ ngác nhìn tôi, mặt tôi thì đỏ lây như gấc chín.
Ánh mắt hắn dời từ mặt tôi xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở bộ đồ ngủ tôi đang mặc trên người.
Tiếng cười trầm ấm lại vang lên.
Tôi chỉ muốn đ.â.m đầu xông ra ngoài cửa ngay lập tức!
Tại sao lần nào người xấu hổ cũng là tôi cơ chứ!
Nhưng Cố Đình hiểu tính tôi, biết dừng đúng lúc kẻo tôi dỗi lại bỏ chạy mất.
Hắn kéo gối ra rồi vỗ nhẹ hai cái:
Qua đây ngủ đi, chia cho em một nửa gối này.
36
Tôi nằm bên trái, Cố Đình nằm bên phải.
Tôi tràn đầy mong đợi nằm bên cạnh người đàn ông suốt cả đêm.
Một giờ sáng, tôi quay sang nhìn Cố Đình.
Cảm nhận được cử động của tôi, hắn mở đôi mắt mơ màng hỏi nhỏ:
Sao thế, lạ giường nên không ngủ được à?
Không có, em chỉ muốn xoay người thôi.
Ba giờ sáng, Cố Đình vẫn đang ngủ say.
Cơ mà đến năm giờ sáng, hắn vẫn chưa chạm vào tôi...
Trời đã sáng hẳn, tôi đeo quầng thâm mắt ghen tị nhìn Cố Đình đang ngủ ngon lành bên cạnh.
Người đàn ông này rốt cuộc có muốn sinh con hay không đây?
37
Tôi và Cố Đình đã ngủ chung giường suốt mười ngày liền.
Cuộc sống vợ chồng vô cùng hòa thuận, hắn ngủ bên phải không nghiến răng, không ngáy, và cũng chẳng hề chạm vào người tôi.
Tôi tức đến mức muốn lật tung cái bàn lên!
Rốt cuộc có sinh con nữa hay không đây hả?!
Sau đó tôi lại nghĩ, hay là do bản thân mình không đủ quyến rũ?
Nếu không thì làm sao Cố Đình lại có thể dửng dưng khi một người phụ nữ ngủ ngay bên cạnh như thế chứ?
38
Tôi đành lên tiếng thỉnh giáo mẹ Cố về kinh nghiệm quyến rũ của tộc bất t.ử.
Mẹ Cố hạ thấp giọng bí hiểm:
Con dâu Tiêu Tiêu ơi, mẹ sẽ gửi cho con một gói đồ tốt. Năm đó mẹ cũng nhờ cái này mới tán đổ bố Cố rồi mới có Cố Đình đấy!
Trưa hôm đó, tôi nhận được bí phương gia truyền từ mẹ chồng.
Ai mà ngờ được, đó lại là một túi lông bồ công anh.
Theo đúng hướng dẫn của mẹ Cố, tôi dán mấy sợi lông bồ công anh lên người.
Tối đến Cố Đình nhìn thấy liền khen một câu:
Tiêu Tiêu em đẹp lắm.
Rồi hắn đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Dù hôn phải một miệng đầy lông bồ công anh hắn cũng chẳng để tâm.
Nhưng sau đó hai chúng tôi vẫn lăn ra ngủ như mọi ngày.
