Tôi Bị Tổng Tài Làm Cho Tức Sống Lại - Chương 5:"
Cập nhật lúc: 26/07/2026 02:01
39
Diệp Thiển Thiển phát điên thật rồi.
Lần này là điên thật sự.
Bằng chứng cô ta hạ độc sát hại tôi đã được trình lên tòa án.
Tại phiên tòa, cô ta giận quá hóa rồ gào lên rằng người nhà Cố gia không phải là người, còn tôi thì quật khởi từ mồ lên.
Tòa án phán định cô ta mắc bệnh tâm thần và đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị.
Tất cả những điều này đều là do cô ta tự làm tự chịu, Cố Đình chỉ đẩy nhẹ một cái đằng sau mà thôi.
Tôi nhìn Cố Đình có chút thắc mắc:
Nếu Diệp Thiển Thiển không sát hại em thì anh định làm cách nào để em hoàn thành quá trình thi hóa?
Cố Đình không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn tôi:
Anh sẽ để em tự mình lựa chọn phương thức thi hóa.
Tưởng tượng đến cảnh tôi và Cố Đình ngồi cạnh nhau lựa chọn combo t.ử vong...
Tôi có nên cảm thấy may mắn vì Diệp Thiển Thiển đã ra tay g.i.ế.c mình trước không nhỉ?
40
Tôi quyết định từ bỏ ý định sinh con với Cố Đình.
Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên vậy.
Chẳng lẽ lại bắt tôi dán c.h.ặ.t lấy Cố Đình gào lên đòi sinh con, chuyện đó tôi làm không nổi.
Thế nhưng tôi không thể ngờ được, sau khi hai chúng tôi ngủ chung hơn một tháng.
Cố Đình đột nhiên đưa tay sờ lên bụng tôi:
Hình như em có bầu rồi.
Tôi bàng hoàng ngơ ngác.
Chờ đã, m.a.n.g t.h.a.i đơn giản đến thế sao?
Chẳng lẽ không cần những quy trình không thể vượt qua khâu kiểm duyệt sao?
41
Ngày hôm sau, quản gia Cố gia mang que thử t.h.a.i đến cho tôi.
Tôi đi vào nhà vệ sinh một lúc, lúc bước ra thì cả người đã tê dại.
Hai vạch rõ mùng một.
Haha...
Thế thì dán bồ công anh làm cái gì chứ?
Mọc lông để làm cái gì cơ chứ?
Căn bản là không cần thiết chút nào!
42
Tin tôi m.a.n.g t.h.a.i lan truyền cực kỳ nhanh ch.óng.
Bố mẹ Cố vốn đang ở nước ngoài lập tức bay trở về.
Mẹ Cố vừa nhìn thấy tôi đã định lao đến ôm chồm lấy.
Cố Đình lại nhanh tay cản bà lại:
Mẹ, em ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.
Mẹ Cố hơi hờn dỗi thu tay lại, nhìn Cố Đình:
Có vợ rồi là quên mất mẹ ngay.
Cố Đình im lặng, bố Cố thì thái độ với hắn vốn đã lạnh nhạt nên cũng chẳng buồn can thiệp.
Cũng may nỗi giỗi hờn của mẹ Cố đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Nhưng ai bảo Tiêu Tiêu nhà chúng ta lại đáng yêu đến thế cơ chứ.
Mẹ Cố không dám ôm mạnh, chỉ nhẹ nhàng khoác lấy tay tôi.
Bà ghé sát vào tai tôi thì thầm bí hiểm:
Phương t.h.u.ố.c mẹ đưa dùng tốt đúng không con?
Tôi nhớ lại chuyện trước khi dùng phương t.h.u.ố.c đó tôi đã mò lên giường Cố Đình rồi.
Nhưng ít nhất lúc nhìn thấy, Cố Đình cũng đã hôn tôi một cái.
Tôi gật đầu: Dùng tốt lắm ạ.
43
Ngày tháng trôi qua, bụng tôi vẫn chẳng có phản ứng gì rõ rệt.
Trải qua cái lần không cần quy trình kiểm duyệt mà vẫn có thai, tôi đương nhiên thấy chuyện này cũng là bình thường.
Thế nhưng Cố Đình lại bắt đầu có biểu hiện bất thường.
Một ngày nọ, khi chúng tôi đang ăn cơm trên chiếc bàn dài mười mấy mét.
Ừm, vẫn là chiếc bàn đó.
Cố Đình đột nhiên đưa tay sờ lên bụng tôi, vẻ mặt vô cùng xám xịt:
Tiêu Tiêu, hình như đứa trẻ không còn nữa rồi.
Tôi sợ tới mức làm rơi cả chiếc nĩa trên tay xuống sàn.
Đang yên đang lành, sao đứa trẻ lại đột nhiên biến mất được chứ?
44
Bố Cố và mẹ Cố lại một lần nữa cấp tốc từ nước ngoài bay về.
Cả gia đình quây quần bên bàn ăn, không khí ngập tràn sự mất mát và hụt hẫng.
Đang yên đang lành, sao cháu nội của tôi lại không còn nữa chứ?
Mẹ Cố vô cùng đau lòng, bố Cố thì xót xa ôm vợ vào lòng an ủi.
Tôi ngồi ở góc bàn, hoàn toàn hoảng hốt và dằn xưởng. Đến cả bản thân làm mẹ mà con mất lúc nào cũng không hay biết.
Tôi tự dán cho mình cái nhãn người mẹ vô trách nhiệm.
Cố Đình nhíu c.h.ặ.t mày, cuối cùng cất giọng:
Có khi nào là do lần trước Tiêu Tiêu ra khỏi quan tài sớm quá không?
Chắc chắn là vậy rồi! Mẹ Cố cũng chợt nhận ra điều đó.
Phải biết rằng trên người chúng ta mọc đốm đỏ chính là biểu hiện của sự không khỏe mạnh.
Tiêu Tiêu nhất định là do lúc đó đã làm tổn hại đến căn nguyên cơ thể rồi.
Mọi người thảo luận hồi lâu và đều đồng ý rằng do tôi ra quan sớm nên cơ thể bị suy yếu.
Vì thế cần phải bồi bổ và điều dưỡng lại từ đầu.
Mảnh đất mộ đó lại một lần nữa được đưa vào sử dụng.
Để tôi có thể ở bên trong một cách thoải mái nhất, mẹ Cố tuyên bố lần này bà sẽ tự tay thiết kế.
Xem ra bà cũng không mấy hài lòng với sự chuẩn bị của Cố Đình lần trước.
45
Quan tài mới đã được xây dựng xong.
Tôi ngơ ngác nhìn công trình trước mắt, cái này mà thực sự là quan tài sao?
Đèn chùm thủy tinh, bàn ăn dài sang trọng, trên tường thậm chí còn treo cả tranh bích họa.
Mẹ Cố nhìn ánh mắt bàng hoàng của tôi với vẻ mặt đầy tự hào:
Tiêu Tiêu, đẹp không con? Con xem bản vẽ thiết kế 3D này nhé!
Bà lấy máy tính xách tay ra, hào hứng thuyết trình cho tôi nghe về phương án thiết kế chiếc quan tài này.
Ngoài những tiện nghi nhìn thấy trước mắt, bên trong còn lắp đặt hệ thống thông gió và cả khu vực tắm rửa riêng biệt.
Chỉ tiếc là không thể đào thêm cái bể bơi, sợ nước làm hỏng mất chất gỗ của quan tài thôi.
Nghe lời phát biểu đầy vẻ chịu chơi của mẹ Cố, tôi ngoài việc thốt lên hai chữ quá đỉnh ra thì chẳng biết nói gì thêm.
46
Vì quá trình m.a.n.g t.h.a.i cần có sự hỗ trợ của Cố Đình nên hắn cũng chuyển vào đây ở cùng tôi.
Về phần công việc kinh doanh của Cố thị, tạm thời được giao lại cho công cụ chạy bằng cơm là bố Cố.
Bố Cố vẻ mặt chán chường nhìn Cố Đình:
Thời trẻ thì cày cuốc tranh giành cơ nghiệp cho con, đến khi già rồi ngày ngày vẫn phải quay về làm công cho con.
Giá mà lúc trước con đến đón Tiêu Tiêu ra quan đúng giờ thì đâu có phát sinh ra lắm chuyện thế này.
Tự dưng lại đòi kết hôn lần hai, kết hôn lần hai làm cái gì không biết...
Bố Cố và mẹ Cố đột nhiên nhận ra một điểm bất thường, cả hai người đồng thời quay sang nhìn Cố Đình.
Tôi ngơ ngác.
Chẳng phải Diệp Thiển Thiển chỉ là tế phẩm thôi sao?
47
Con trai, con nói thật cho mẹ nghe xem tại sao con lại muốn kết hôn lần hai?
Mẹ Cố ân cần nhìn Cố Đình hỏi.
Còn bố Cố thì đã rút sẵn chiếc thắt lưng ở ngang hông ra, chỉ chờ vị tổng tài đào hoa này cất lời là sẽ cho hắn thưởng thức ngay món roi da xào thịt.
Con muốn giải giếng sớm để đi hưởng thụ cuộc sống với Tiêu Tiêu.
Cố Đình khựng lại một chút, liếc nhìn tôi một cái rồi mới tiếp tục nói:
Đến lúc Tiêu Tiêu sinh con xong, con sẽ vứt đứa bé cho Diệp Thiển Thiển nuôi, còn con với Tiêu Tiêu sẽ đi du lịch nước ngoài, thỉnh thoảng quay về thăm nó là được.
Tôi nhìn bố Cố vẻ mặt đầy tật giật vội vàng thu chiếc thắt lưng lại, còn mẹ Cố thì giận dữ xoay đầu sang:
Cố Lôi, ông nhìn lại ông xem!
Bà lập tức lao đến trước mặt bố Cố, véo c.h.ặ.t lấy tai ông:
Năm đó ông bỏ mặc mẹ con tôi để một mình đi vòng quanh thế giới, Cố Đình nó học theo ông không sót một nét nào!
Nói xong, bà lại cảm thấy có gì đó sai sai, tiếp tục véo tai bố Cố:
Nhưng con trai tôi vẫn còn có lương tâm hơn ông, biết bắt người phụ nữ khác trông chừng cháu nội cho tôi, còn nó thì dắt vợ đi chơi!
Tôi cạn lời. Hóa ra cái tính tổng tài không tha thiết gì với con cái là do di truyền sao?
48
Tôi và Cố Đình đã bắt đầu chuẩn bị cho lần m.a.n.g t.h.a.i thứ hai.
Lần này nhờ có sự dưỡng chất từ lòng đất, chúng tôi cùng nằm bên nhau suốt ba tháng liền.
Vùng bụng của tôi đã có sự thay đổi rõ rệt.
Cố Đình vô cùng mừng rỡ.
Cố Đình, chúng ta sắp có con rồi!
Tôi nắm lấy tay hắn, kích động reo lên.
Cố Đình cũng vô cùng hạnh phúc, nhưng nghe thấy tôi gọi thẳng tên hắn thì lại tỏ ra hơi hờn dỗi:
Con cũng sắp chào đời rồi, em không định đổi cách xưng hô giống như lần trước chưa kịp nói ra sao?
Tôi biết hắn đang nhắc đến hai từ chồng ơi mà lần trước tôi mới gọi được một nửa, nhưng dựa vào đâu mà bắt tôi phải gọi trước chứ.
Anh gọi em trước đi, rồi em mới gọi anh.
Tôi hơi bĩu môi dỗi hờn.
Vợ ơi!
Cố Đình lập tức cất tiếng gọi khiến tôi hơi ngơ ngác. Đang định mở miệng gọi lại hắn một tiếng chồng ơi thì đôi môi đỏ mặn mà của người đàn ông đã áp sát tới...
49
Tại bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn Cố thị.
Nhanh lên, con dâu tôi sắp sinh rồi!
Mẹ Cố được bố Cố ôm vào lòng, bà vô cùng lo lắng và căng thẳng.
Cố Đình cũng với nét mặt nghiêm nghị ngồi chờ bên ngoài phòng sinh.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, từ bên trong phòng sinh vang lên tiếng khóc chào đời xé tan không gian của một đứa trẻ.
50
Tôi và Cố Đình đã sinh được một bé trai.
Hắn đẩy chiếc xe nôi, đứa bé nằm bên trong ngô nghê phát ra những tiếng ê a như đang cất tiếng hát.
Tôi vận dụng kỹ năng gia truyền của Cố gia, xoay cổ 360 độ quay sang nhìn Cố Đình:
Chồng ơi, ở bên nhau lâu như thế rồi, anh thích nhất khoảnh khắc nào của em?
Khoảnh khắc em mọc lông trong quan tài, đó là cái xác mọc lông đẹp nhất mà anh từng được thấy.
(Toàn văn hoàn)
